Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh)

Chương 50 Ném Đá Giấu Tay (4)

Hoàng Bắc Nguyệt cười nhạt: “Phủ An quốc công bảo vật trân quý nhiều vô kể, vàng son lộng lẫy, sao có thể xưng là “hàn xá” được?”

Câu nói này của nàng vô cùng nhẹ nhàng tùy ý, có thêm vài phần thân cận khiến An quốc công vừa mất đi ái nữ cũng không nhịn được mà cao hứng.

Tuy rằng mất đi con gái hắn thương yêu nhất, nhưng còn nhiều con gái khác nên cũng không phải quá đau lòng. Bây giờ việc quan trọng nhất là đạt được sự trợ giúp của vị Hí Thiên đại nhân này.

“Phụ thân, Hí Thiên đại nhân còn là một vị Luyện d.ư.ợ.c sư nữa đó”. Tiết Triệt cười nói.

Hai cha con trên mặt cười sáng lạn làm cho Hoàng Bắc Nguyệt có chút hoài nghi. Không lẽ trên lôi đài nàng g.i.ế.c nhầm người, Tiết Mộng kia không phải con ruột của An quốc công? Nhìn thế nào cũng không thấy hắn “bi thương tới mức ngã bệnh” như bên ngoài nói.

” Vậy sao” Đôi mắt An quốc công đột nhiên mở to, quang mang lập lòe:  “Hí Thiên đại nhân thật đúng là anh tài ngút trời”.

“Quá khen, ta cũng chỉ hiểu sơ sơ một hai mà thôi.” Hoàng Bắc Nguyệt ngược lại ăn nói cực kỳ khiêm tốn.

Nàng chưa thông suốt hoàn toàn cách luyện d.ư.ợ.c ở thời đại này, quả thực chỉ là hiểu sơ sơ mà thôi.

An Quốc công lại cho rằng nàng đang khiêm tốn. Thực lực của Hí Thiên bọn họ đã từng tận mắt chứng kiến, tuyệt đối không nhầm được.

Luyện d.ư.ợ.c thuật đặc biệt thâm sâu khó hiểu, chỉ cần tiếp thu được vài phần cũng đã giỏi lắm rồi.

Hai cha con nháy mắt với nhau. Bình thường họ đã quen cấu kết với nhau làm điều xấu, bởi vậy đương nhiên biết lúc này nên làm thế nào. An Quốc công bước đến bên một hàng tranh chữ, không biết hắn chạm vào chỗ nào, vách tường phía sau hàng tranh chữ liền tách về hai bên, lộ ra một khoảng không gian rất lớn.

Tiết Triệt mang theo một cái đèn l.ồ.ng, nói với Hoàng Bắc Nguyệt: “Hí Thiên đại nhân, bên trong là nơi cất giữ mấy lò luyện d.ư.ợ.c quý giá nhất của phủ An Quốc công chúng ta, mời ngài vào nhìn”.

Dưới mũ choàng, Hoàng Bắc Nguyệt vẫn giữ thái độ điềm đạm, trong lòng thầm đ.á.n.h giá địa đạo này.

Cái tên An Quốc công kia thật sự rất béo, thân hình to lớn che hết phía trước, mà vóc người nàng lại nhỏ nhắn, ban nãy thực sự không thấy hắn mở cơ quan bằng cách nào. Tuy nhiên chỉ cần biết cửa ngầm ở đâu là đủ rồi. Nàng theo sau Tiết Triệt, đi vào trong cửa ngầm.

Địa hình nơi này nghiêng sâu xuống phía dưới, mới đầu đường đi còn khá chật hẹp, nhưng đi thêm một lát, thông đạo đã rộng rãi hơn rất nhiều. Nàng đoán rằng bên trong chắc đào một khoảng không ngầm, xây thành một tòa Tàng Bảo Các.

Cha con An Quốc công quả thật rất tự tin đối với hệ thống an toàn của tòa Tàng Bảo Các dưới mặt đất này, lại dám mang theo nàng vào nữa chứ, không sợ sẽ xảy ra chuyện gì sao? Cũng phải, bọn hắn muốn mượn sức của nàng mà.

Bên trong Tàng Bảo Các.

Vách tường bốn phía được đào rỗng thành nhiều ô vuông nhỏ, trong đó chứa vô số trân bảo. Mà ở chính giữa phòng, một cái bệ đá được làm từ ngọc trắng chậm rãi tỏa nguyên khí màu lam nhạt ra bốn phía. Bên trên đài ngọc có dòng nước trong suốt róc rách, tản ra xung quanh, ánh lên sắc vàng.

An Quốc công toét miệng cười, quay người lấy một cái lò luyện d.ư.ợ.c ánh lên sắc tím xuống. Lò luyện kia chắc thuộc hàng cực phẩm, vật liệu mang màu tím vốn cực kỳ hiếm thấy. Trên thị trường, chỉ một khối đá màu tím nhỏ thôi cũng có thể bán được với cái giá trên trời rồi!

“Lò luyện d.ư.ợ.c này tên là T.ử Kim Lô. Nó được làm từ sáu mươi sáu viên đá T.ử Kim, thế gian khó tìm, lão phu với Hí Thiên đại nhân mới gặp mà như đã quen thân, vả lại lần trước đại nhân còn giúp thuần hóa con Nhện Đỏ kia cho Triệt nhi. Cái T.ử Kim Lô này tặng cho Hí Thiên đại nhân, xem như là chút tâm ý của lão phu”.

T.ử Kim Lô, đây chính là một loại lò luyện d.ư.ợ.c vô cùng quý giá!

Dùng sáu mươi sáu viên đá T.ử Kim mới có thể làm thành, tính riêng nguyên liệu thôi đã cực kỳ quý giá rồi, còn chưa kể đến Luyện khí sư phải khó khăn đến mức nào mới tạo ra được. An Quốc công lần này ước chừng là dốc hết vốn liếng rồi.

“Vật này quý giá như vậy, tại hạ hôm nay nhận, ngày sau đương nhiên sẽ báo đáp lại cho An Quốc công”. Hoàng Bắc Nguyệt khẽ mỉm cười nhận lấy, nhìn tỉ mỉ một chút. Nàng đã ngứa tay muốn thử luyện d.ư.ợ.c lắm rồi.

Dùng cái lò luyện này, chắc sẽ không bị nổ như lần trước.

Trong lúc nàng đang suy nghĩ, tiếng của Yểm vang lên: “Dược đỉnh này quả thực không tồi, chỉ có điều nếu đem so với Tịnh Liên Viêm Hỏa Đỉnh thì vẫn còn kém xa”.

“Cứ từ từ, Tịnh Liên Viêm Hỏa Đỉnh đó sớm muộn cũng về tay ta”.

Cha con An Quốc công thấy nàng dễ dàng nhận T.ử Kim Lô như vậy trong lòng liền thở phào nhẹ nhõm, vô cùng thoải mái. Bình thường Triệu hoán sư cao cấp không chỉ có thực lực mạnh mẽ mà đa số còn có của cải tích lũy thành đống, vì vây rất khó hối lộ. Trên thế gian này, chỉ cần người có thể dùng tiền mua chuộc đều rất dễ đối phó! Chỉ sợ nhất cái loại không hề có chút hứng thú nào với tiền tài vật chất kìa.

An Quốc công cười ha hả: “Hí Thiên đại nhân đúng là người thoải mái!”

Hoàng Bắc Nguyệt nói: “Ta đây chỉ là thích kết giao bằng hữu mà thôi”.

“Đúng vậy đúng vậy, là bằng hữu”. An Quốc công trong lòng ngầm hiểu, càng thấy yên tâm hơn. Hoàng Bắc Nguyệt nhìn T.ử Kim Lô, bỗng nhiên ngẩng đầu “a” một tiếng: “Nghe nói trong phủ An Quốc công còn có một lò luyện d.ư.ợ.c bảo bối cao cấp, có thể cho ta nhìn một lần được không?”.

Tịnh Liên Viêm Hỏa Đỉnh là bảo vật trấn phủ của phủ An Quốc công, là tuyệt phẩm bảo khí hiếm thấy trên đời, người trong thiên hạ đều biết, nàng cũng thật muốn nhìn thử xem Tịnh Liên Viêm Hỏa Đỉnh trong lời đồn rốt cuộc là như thế nào.

An Quốc công từ trước tới nay luôn lấy việc có được Tịnh Liên Viêm Hỏa Đỉnh mà dương dương tự đắc, vừa muốn duy trì sự thần bí, lại vừa thỉnh thoảng để lộ tin tức ra ngoài cho người ta khát khao thèm muốn. Nếu là người khác hắn chưa chắc đã mang ra, tuy nhiên muốn co kéo vị Hí Thiên đại nhân này thì lại khác. Hí Thiên đại nhân không chỉ là một Cửu Tinh triệu hoán sư mà còn là một vị Luyện d.ư.ợ.c sư hiếm thấy nữa!

An Quốc công không hề từ chối, hết sức sảng khoái nói: “Hí Thiên đại nhân nếu đã muốn xem, lão phu đương nhiên không dám khước từ!”. Hắn đi tới trước mặt ngọc đài, bàn tay mập mạp đưa vào trong dòng nước đang chảy róc rách, chậm rãi ấn xuống, một vệt sáng trắng nhạt từ từ hiện ra.

An Quốc công chuyển động tay thế nào, nàng nhớ rõ ràng như ghi tạc trong lòng.

Ánh sáng tỏa ra trên mặt nước, ngay sau đó, hình dáng một cái lò luyện d.ư.ợ.c dần dần hiện rõ. Vỏ lò sáng ch.ói, hào quang lấp lánh, bề mặt phủ một tầng vàng kim, bên trên khắc hoa văn là những đóa sen lớn thẫm màu đang bung cánh, nếu chỉ liếc nhìn, thì chẳng khác nào hoa sen đang đua nhau nở rộ, trông sinh động như thật.

Dù là người đã nhìn qua biết bao kì trân dị bảo như Hoàng Bắc Nguyệt, cũng không khỏi hít sâu một hơi.

Lò luyện d.ư.ợ.c này cùng với những loại bình thường khác không hề giống nhau, nó là tuyệt phẩm bảo khí, là lò luyện mà thần tiên dùng để chế t.h.u.ố.c trong truyền thuyết, trong lò luyện này đúng là mang theo tiên khí.

Hoàng Bắc Nguyệt trong lòng giật nảy. Nàng thấy hắc ngọc ở phía trong y phục bỗng nhiên nhảy lên thình thịch, giống như trái tim mình làm nàng hơi ngạc nhiên.

“Chính là nó!” Yểm kêu nhỏ một tiếng, trong giọng nói còn chứa sự tang thương không nói nên lời: “Đã bao nhiêu năm rồi, cuối cùng cũng được nhìn thấy nó”.

Tịnh Liên Viêm Hỏa Đỉnh!

“Ngươi đã từng thấy rồi à?” Hoàng Bắc Nguyệt mặt không biến sắc, trong lòng yên lặng hỏi Yểm.

“Hừ” .Yểm khẽ hừ một tiếng: “ Đó là tuyệt phẩm bảo khí do người đó tự mình chế thành, trên cõi đời này, không có bảo vật thứ ba nào có cấp bậc ngang nó”.

Hoàng Bắc Nguyệt thoáng sửng sốt, Yểm lại nói: “Dựa vào bản lĩnh của ngươi, đem Tịnh Liên Viêm Hỏa Đỉnh đi cũng chẳng khó khăn gì đâu nhỉ?”.

“Tất nhiên, nhưng bây giờ ta không có ý định mang nó đi đâu cả.” Dưới mũ choàng, mắt Hoàng Bắc Nguyệt ánh lên vẻ tính toán.

“Quả nhiên là bảo vật”. Hoàng Bắc Nguyệt phóng khoáng lãnh đạm đứng cách đài ngọc một khoảng, cũng không tiến sát lại nhìn ngó gì.

Điều này làm An Quốc công yên tâm hơn rất nhiều. Bất kỳ cao thủ nào trên đời nhìn thấy tuyệt phẩm bảo khí này đều sẽ động tâm. Hí Thiên có thực lực mạnh như vậy, nếu lòng tham nổi lên thì khó mà đỡ được.

An Quốc công xoay người nói : “Tịnh Liên Viêm Hỏa Đỉnh này thật sự là bảo vật, nếu dùng để luyện chế ‘Tẩy Tủy đan’ thì xác suất thành công sẽ cao hơn những lò luyện d.ư.ợ.c bình thường một phần”.

“Hừ, tên mập c.h.ế.t tiệt này biết cái gì? Nếu năm đó người kia dùng Tịnh Liên Viêm Hỏa Đỉnh luyện chế ‘Tẩy Tủy đan’ thì tuyệt đối thành công”. Yểm khinh thường nói.

Chương 50 Ném Đá Giấu Tay (4) - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia