Hoàng Bắc Nguyệt líu lưỡi, luyện chế ‘Tẩy Tủy đan’ có thể thành công trăm phần trăm? Người kia lợi hại như vậy sao?
Hoàng Bắc Nguyệt hỏi: “Tịnh Liên Viêm Hỏa Đỉnh này có nhận chủ hay không?” nếu bảo vật nhận chủ thì có chút phiền toái.
Thông qua lấy m.á.u nhận chủ, trừ phi chủ nhân c.h.ế.t, nếu không nó ở đâu chủ nhân đều cảm ứng được, hơn nữa không phải chủ nhân thì không thể sử dụng.
An Quốc công cười đến nỗi thịt béo trên mặt dồn đống lên: “Không phải luyện d.ư.ợ.c sư thì không thể khiến lò luyện d.ư.ợ.c nhận chủ, gia tộc bọn ta chưa hề có luyện d.ư.ợ.c sư”.
Trong lòng hắn âm thầm nghĩ tới, nếu như Hí Thiên có thể trở thành tâm phúc của hắn, vậy tương lai Tịnh Liên Viêm Hỏa Đỉnh cho nàng sử dụng cũng không sao.
Có bảo vật này, cộng thêm thân phận luyện d.ư.ợ.c sư cùng triệu hoán sư cửu tinh của vị này, phủ An Quốc công như hổ thêm cánh.
Vẫn chưa nhận chủ, Hoàng Bắc Nguyệt thoáng yên tâm, nhìn lò luyện tỏa sáng lấp lánh, liền hoài nghi hỏi: “Chưa nhận chủ mà bị đ.á.n.h cắp thì làm sao bây giờ”.
“Ha ha!” Tiết Triệt cười hai tiếng, nói : “Đại nhân yên tâm, trong gian mật thất này nhiều cạm bẫy, ngay cả triệu hoán sư cửu tinh cũng không vào được. Cho dù vào được, trên đài bạch ngọc trong nước có nguyên khí phòng hộ, chỉ chấp nhận hơi thở của cha ta”.
Hóa ra là vậy, trong lòng Hoàng Bắc Nguyệt lặng lẽ cân nhắc.
Nơi này giống như hầm ngầm có mật mã thời hiện đại, tuy nhiên không có thiết bị công nghệ cao nên còn nhiều khuyết điểm.
“Như thế rất tốt.” Hoàng Bắc Nguyệt thản nhiên gật đầu, lại nhìn thoáng qua Tịnh Liên Viêm Hỏa Đỉnh, sau đó nói: “Hôm nay được mở rộng tầm mắt, đa tạ An Quốc công”.
An Quốc công thu hồi Tịnh Liên Viêm Hỏa Đỉnh, lau khô vết nước trên tay, đi tới nói: “Khó có dịp ở cùng Hí Thiên đại nhân, ta đã phân phó hạ nhân chuẩn bị rượu và thức ăn, chúng ta ra bên ngoài phòng khách trò chuyện chút đi”.
“Đa tạ”. Hoàng Bắc Nguyệt cười lạnh, muốn trộm đồ của lão mập này phải giả bộ một phen.
Ở phủ An Quốc công uống vài chén rượu, Hoàng Bắc Nguyệt bình thường mặc dù lạnh lùng thản nhiên nhưng lại kiên nhẫn lắng nghe người khác nói. Cặp cha con này liên hợp lại nói cái gì, nàng cũng ứng đối đôi lời, khiến cả khách và chủ đều vui.
An Quốc công càng lúc càng hài lòng với vị Hí Thiên này, thấy nàng cũng có thành ý như vậy, trong lòng càng thêm vui mừng.
Bầu trời ngày càng tối, phủ An Quốc công còn đang làm tang sự, Hoàng Bắc Nguyệt liền cáo từ rời đi. Trên đường, trong lòng nàng đã đại khái vạch ra kế hoạch lấy trộm Tịnh Liên Viêm Hỏa Đỉnh. Tuy nhiên cứ thế lấy thì không được, nàng muốn dùng một chút thủ đoạn nhỏ!
Không phải Tiêu gia sợ đắc tội phủ An Quốc công sao? Vội vã tặng lễ muốn minh oan quan hệ, nàng phải khiến bọn họ càng kết thù sâu hơn.
Trở lại Lưu Vân các, Hoàng Bắc Nguyệt lấy bộ quần áo ngày trước đặt làm tại tiệm quần áo ra, hai ngày trước lấy về vẫn chưa xem kỹ. Bộ quần áo này làm vô cùng tinh sảo, vải vóc màu đen, phía trên có thêu hoa chìm, dựa theo bản vẽ nàng đưa mà may chuẩn xác, mặc ở trên người nhìn rất ngầu!
Đông Lăng nhìn đến mức trợn tròn mắt, ngạc nhiên vui mừng nói: “Tiểu thư, đây là quần áo của quốc gia nào? Tại sao em chưa từng nhìn thấy”.
“Là một quốc gia xa xôi”. Hoàng Bắc Nguyệt tùy ý nói, không muốn giải thích gì nhiều với Đông Lăng, dù sao Đông Lăng cũng không thể hiểu được. Nàng sửa sang lại quần áo, hỏi: “Thứ ta bảo ngươi chuẩn bị đã làm tốt chưa”.
“Dạ rồi!” Đông Lăng lập tức xoay người đi đến tủ quần áo lấy bọc vải nhỏ mở ra, “Đây là ngọc bội tùy thân của đại thiếu gia, nghe nói chưa bao giờ rời khỏi người”.
Hoàng Bắc Nguyệt tròn mắt nhìn, cầm lấy ngọc bội, khi nàng từ Học Viện Linh Ương trở về, để cho Đông Lăng đi trộm đồ vật của Tiêu Trọng Kỳ hoặc Tiêu Viễn Trình, tùy tiện cái gì cũng được, không nghĩ tới Đông Lăng thần thông như vậy, lại có thể trộm được ngọc bội tùy thân của Tiêu Trọng Kỳ.
“Sao ngươi lại lấy được thứ này?” Thân thủ của Tiêu Trọng Kỳ kia cũng không yếu, chiến sĩ bạch ngân của đế quốc không phải chỉ để khoe khoang.
Đông Lăng đỏ mặt lên, nhăn nhó nói: “Em đến hậu hoa viên, nhìn thấy đại thiếu gia đang đùa giỡn nha hoàn của Tuyết di nương, bọn họ… quần áo, à,… ngọc bội rơi ở trên cỏ, em liền nhặt về…”
Dù sao tuổi của Đông Lăng còn nhỏ, nhìn thấy loạn chuyện nam nữ vốn rất xấu hổ, nói ra lại càng ngượng ngùng, cúi đầu, mặt đỏ như một quả cà chua. Hoàng Bắc Nguyệt thì không vấn đề gì, khi còn ở thế kỉ 21, loại chuyện này nàng thấy nhiều rồi, dù nhìn cả quá trình hai mắt cũng không chớp một cái chứ đừng nói đến đỏ mặt.
Nàng thu hồi ngọc bội, gật đầu nói: “Lúc này, phải khiến cho người của Tiêu gia chịu đau khổ thật lớn”. Nói xong, nàng lén lút ra ngoài.
Đông Lăng lo lắng nhìn theo, mỗi lần tiểu thư lén lút đi ra ngoài nàng đều bất an, tuy nói thực lực hiện tại của tiểu thư đã không cần phải lo, nhưng chẳng may gặp phải đối thủ mạnh thì sao?.
Bóng đêm đen kịt, sương mù nồng đậm, không có một vệt sáng nào.
Một bóng người nhỏ nhắn lén lút từ phủ trưởng công chúa đi ra ngã tư đường, động tác nhanh ch.óng, lưu loát. Dưới bóng đêm, trường bào màu đen tinh sảo tung bay, loại quỷ dị mờ ảo này khiến kẻ khác sợ.
Qua vài ngã rẽ đã đến ngoài thư phòng của phủ An Quốc công, ngay cả con mèo nhạy cảm đang nằm trong sân cũng không bị kinh động.
Trong thư phòng còn thắp đèn, nàng lặng lẽ tiến sát lại, nghe được tiếng nói từ trong cửa sổ truyền tới. “Chúc mừng phụ thân đã có được một vị cao thủ như vậy! Ngôi vị hoàng đế sắp trong tầm tay rồi”. Tiết Triệt cười ha hả, không hề che giấu giọng nói kiêu ngạo.
An Quốc công cũng cười ha ha vài tiếng: “Nghĩ không ra Hí Thiên kia biết điều như vậy, thật sự là trời giúp chúng ta”.
“Phụ thân, có sự trợ giúp của Hí Thiên, chi bằng chúng ta nên sớm diệt trừ thái t.ử!” Tiết Triệt hung hăng nói.
Mắt An Quốc công lóe sáng: “Hừ! Hắn có dũng khí bảo vệ kẻ sát hại muội muội của con, tất nhiên cha sẽ không bỏ qua cho hắn! Nhưng hôm nay Hí Thiên vừa mới kết bạn cùng chúng ta, chưa phải lúc để hắn đi đối phó thái t.ử”.
“Phụ thân nói rất đúng, là con cân nhắc không chu toàn.” Tiết Triệt c.ắ.n răng: “Nhưng mà Mộng nhi cũng không thể c.h.ế.t vô ích như vậy, Hoàng Bắc Nguyệt kia, nhất định phải g.i.ế.c”.
An Quốc công gật đầu, đôi mắt giảo hoạt nheo lại nói: “Lần trước phái Tiết Đại đi mà nhiều ngày chưa về, chắc lại cầm tiền đi thanh lâu rồi! Đúng là vô dụng”.
Tiết Triệt rụt cổ, giọng căm hận nói: “Cái tên không chịu thua kém ai! Chờ con bắt được hắn, nhất định phải cho hắn một trận!”
Hắn muốn Hoàng Bắc Nguyệt phải trả giá thật lớn vì đã làm nhục hắn, bởi vậy đã phái người thân thủ không tồi mà hèn mọn tà ác là Tiết Đại đi hành sự, trước tiên làm mất sự trong sạch, sau đó là g.i.ế.c nàng. Nhưng nhiều ngày như vậy mà không có chút tin tức gì của Tiết Đại.
“Hừ! Lần này phái thêm vài người đi, nha đầu không biết trời cao đất rộng kia cần phải giáo huấn một chút, phái thêm vài người đừng lưu lại chứng cứ gì, c.h.ế.t ở trong phủ trưởng công chúa không để liên lụy gì đến chùng ta!”.
“Con biết rồi, phụ thân, sắc trời không còn sớm, hôm nay người đã rất thương tâm rồi, hay là trở về nghỉ tạm đi.” Tiết Triệt khuyên nhủ.
Mặc dù không biểu hiện rõ nhưng phụ thân thương yêu Mộng nhi như vậy, Mộng nhi vừa c.h.ế.t, phụ thân sao lại có thể không đau buồn?
“Haiz…” An Quốc công thở dài một tiếng, “Mộng nhi đáng thương của ta…”.
“Phụ thân, đừng buồn, con nhất định sẽ thay Mộng nhi báo thù!”.
Cửa thư phòng mở ra, Tiết Triệt dìu An Quốc công ra ngoài, hắn xoay người đóng cửa lại rồi rời đi.
Hoàng Bắc Nguyệt từ chỗ tối đi ra, bóng người quỷ mị, quần áo màu đen, cả người như hòa vào bóng đêm, nàng loay hoay một chút trên khóa cửa, lắc đầu, cầm một cây sắt nhỏ, khẽ cạy hai cái liền mở ra.
Lặng lẽ đi vào rồi đóng cửa lại, dựa vào trí nhớ hôm nay nhìn thấy, nàng căn bản không cần đốt đèn cũng có thể hành tẩu tự nhiên trong bóng tối. Trong trí nhớ của nàng bất cứ thứ gì dù nhỏ bày biện ở đây đều lưu lại, không cần nhìn bằng hai mắt thì những thứ trong phòng này cũng như hiển hiện ở trước mặt.
Nàng đứng ở chỗ An Quốc công đã từng đứng, trong đầu nhanh ch.óng tính toán độ rộng thân thể mập mạp của hắn, cùng khoảng cách lúc hắn giơ cánh tay lên, tương ứng di chuyển bước chân và giơ tay của mình lên.
Không đúng, không phải ở trên tường!