Trong đầu nhanh ch.óng hiện lên một tia sáng, mũi chân của nàng di chuyển trên sàn nhà một chút, đạp hai cái, chính là vị trí này không sai! Nhưng mãi không có phản ứng gì, tỉnh táo suy nghĩ lại một chút, dùng sức ấn mạnh chân xuống sàn nhà!
Trên vách tường vang lên tiếng động rất nhỏ, khóe môi Hoàng Bắc Nguyệt nhếch lên, tên An Quốc công giảo hoạt như hồ ly này thật lợi hại, ngay cả nàng cũng bị hắn tính kế.
Người bình thường đều tưởng rằng cơ quan ngay tại trên tường, nhất định là nơi nào đó hắn ấn vào, cho nên đều tập trung chú ý ở nửa người trên của hắn. Không biết cơ quan thực sự lại đặt dưới chân hắn. Người bình thường giẫm vào nền nhà này đương nhiên không có động tĩnh gì, cho dù một người cường tráng giẫm cũng không có động tĩnh gì. Nhưng An Quốc công là một tên mập mấy trăm cân, lực đạo hắn giẫm xuống khác với người thường.
Quả thật cơ quan này được bố trí thật cao minh, tuy nhiên gặp phải Hoàng Bắc Nguyệt nàng thì cao minh tới đâu cũng có ích lợi gì? Nàng là thiên tài có chỉ số siêu cao, từ nhỏ đã được huấn luyện khả năng quan sát nên hơn gấp trăm lần người thường! Bất cứ động tác nhỏ nào cũng không thoát được ánh mắt của nàng!
Từ không gian riêng lấy một viên đá có thể phát ra ánh sáng giống ánh trăng trong đêm, giá cả cũng không quá quý, là đạo cụ mà lính đ.á.n.h thuê rất hay dùng.
Một đoạn đường hầm thật dài trong mật thất đầy bẫy rập, lúc trước An Quốc công tiến vào đã tắt hết bẫy nên bọn họ mới có thể bình yên đi tới trước. Tuy nhiên, nàng cũng không dự định tắt bẫy đi, nếu thủ đoạn cao minh sẽ không giống kẻ ngu ngốc Tiêu Trọng Kỳ kia. Nghĩ vậy, Hoàng Bắc Nguyệt đã lẻn vào nhanh như tia chớp, thân thể linh động như mèo, vù vù vù vài tiếng, đã đi được một nửa thông đạo.
Mà lúc này, bẫy rập mới bắt đầu hoạt động, trên mặt đất b.ắ.n ra từng cây kiếm sắc bén, trên đầu rơi xuống đá tảng, phía trước cửa đá ngăn cản, toàn bộ cơ quan mang theo cường đại nguyên khí, chỉ cần chạm nhẹ cũng không chịu được.
Tuy nhiên Tiết Triệt nói triệu hoán sư cửu tinh cũng không xông vào được thì đúng là khoác lác, chỉ cần động tác nhanh ch.óng một ít, hơn nữa hiểu rõ cơ quan như lòng bàn tay, căn bản không phải việc khó! Cơ quan hiện đại công nghệ cao cũng không ngăn được nàng, huống chi những thủ đoạn lạc hậu này?.
“Quá chậm!” Thoải mái mà huýt sáo một tiếng, nàng đã an toàn thông qua đường hầm đầy bẫy rập, đi tới phòng cất giữ bảo vật.
Trong phòng cất giữ bảo vật tỏa sáng các loại bảo vật quý hiếm, không cần dùng đá phát sáng cũng có thể nhìn rất rõ ràng.
Trên bàn đá ngọc hiện lên ánh huỳnh quang, ánh sáng nguyên khí từ dòng nước trong suốt chậm rãi phiêu nổi lên, ánh vào đôi mắt nàng rạng rỡ.
Hoàng Bắc Nguyệt cười cười, lấy vài sợi tóc từ trong không gian riêng, dùng ngón tay cầm lấy, ném vào dòng nước lưu động.
Hôm nay thời gian uống rượu cùng lão gia hỏa An Quốc công dài như vậy, cũng không phải uống không, trong lúc kẻ khác không nhận thấy, nàng đã sớm trộm được vài sợi tóc có mang theo hơi thở của hắn.
May mắn hôm nay Tiết Triệt nói bàn đá ngọc này phải có hơi thở của An Quốc công mới mở ra được, nếu không nàng tùy tiện đi vào cũng chỉ có thể dùng bạo lực đem bàn đá mở ra.
Cái bàn đá ngọc này cũng giống như công nghệ dùng vân tay xác nhận ở hiện đại. Nếu dùng đường vân trong mắt, nghiệm hơi thở thì đơn giản hơn nhiều, kẻ này béo như vậy, hơi thở càng dễ dàng tiết lộ ra.
Nàng hài lòng nhìn ánh sáng long lanh lóe lên trong trước, sau đó mặt nước chậm rãi mở ra, có vật gì đó từ đáy nước dần hiện lên.
Có chỗ nào đó không đúng? Hoàng Bắc Nguyệt lập tức cảm thấy nghi hoặc. Lúc Tịnh Liên Viêm Hỏa Đỉnh xuất hiện, không phải là ánh sáng màu hoàng kim nhè nhẹ sao? Hôm nay nàng nhìn thấy rất rõ mà.
Tươi cười trên khóe môi chậm rãi biến mất, ánh sáng long lanh trong nước chiếu lên vẻ mặt u ám của nàng.
Từ trong nước dần dần nâng lên một cái khay nho nhỏ bằng ngọc, nhưng phía trên lại không có gì cả! Ý nghĩ đầu tiên hiện lên trong đầu là: bị lão hồ ly kia lừa.
Nhưng lập tức nghĩ lại thì cảm thấy không đúng, An Quốc công giảo hoạt, nhưng hắn vô cùng tín nhiệm cơ quan trong phòng cất giữ bảo vật này! Tuyệt đối sẽ không nghĩ đến việc di chuyển Tịnh Liên Viêm Hỏa Đỉnh đi nơi khác.
Ngẫm nghĩ lại thì lúc đi vào, mấy bẫy rập cũng khá đơn giản.
Trong nháy mắt, đại não hiện lên vô số thông tin nhanh như chớp. Hoàng Bắc Nguyệt đập mạnh một cái trên đá bạch ngọc: “C.h.ế.t tiệt! Có kẻ nhanh chân đến trước”.
Đến cùng là ai ngẫu nhiên cùng nàng đến trộm đồ vật một ngày? Hơn nữa kỹ thuật vẫn cao minh như vậy!
Đang ngẫm nghĩ, trong phòng cất giữ bảo vật an tĩnh chợt vang lên tiếng cười trêu tức: “Rất thông minh”.
Hoàng Bắc Nguyệt ánh mắt đông lại, hành động phản xạ nhanh hơn đại não, quay người lại, tấn công về phía góc tối phát ra tiếng nói!
Từ một nơi bí mật gần đó, chợt lộ ra vạt áo màu đen, đảo mắt đã đến ngay lối vào, xoay người, nụ cười trên mặt mang theo tà khí giống như ma quỷ: “Tới trước thì được, ngươi muốn cướp”.
Dưới ánh sáng chiếu rọi của bảo vật quý giá, yêu nghiệt khí chất như vậy, đường hoàng khí phách, hoàn toàn không giống dịu dàng nho nhã bình thường!
Phong Liên Dực!
“Ta xem trọng thứ gì thì ai cũng không đoạt đi được!” Hoàng Bắc Nguyệt căm tức, trong mắt sắc lạnh thoáng hiện, người này biết nhiều bí mật của mình, giữ lại chính là tai họa.
Phong Liên Dực ảm đạm cười, ánh mắt chớp động, liếc nàng một cái, “Nếu vậy, đến đoạt đi”.
Nói xong thân hình chợt lóe nhảy ra ngoài, Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng hừ một tiếng, không chút do dự đuổi theo.
Tốc độ của hai người đều rất nhanh! Trong nháy mắt, người đã đến ngoài mật thất.
Trong thư phòng tối đen, dựa vào cảm giác nhạy bén, hai người rất nhanh đấu hai chiêu, Hoàng Bắc Nguyệt cảm thấy trên tay đau nhói, dù sao thì thân thể mười hai tuổi này quá yếu, muốn đấu với người khác thì lực lượng này là không đủ.
Mà đối phương rõ ràng biết nhược điểm này nên sau mấy chiêu, hắn có chút chiếm thượng phong.
Thân thủ của hắn tuyệt đối tương xứng với nàng, nhưng nếu là nàng chân chính thì chưa chắc hắn chiếm được ưu thế.
Hoàng Bắc Nguyệt âm thầm ghi hận, quân t.ử báo thù, mười năm không muộn, chờ khi nàng đầy đủ lông cánh, sẽ khiến hắn không dễ chịu.
Bịch ——
Chân của Hoàng Bắc Nguyệt hung hăng đá vào thắt lưng của hắn, lại bị lực lượng vững vàng của hắn khiến cho lui vài bước, mà tay hắn đột nhiên nắm lấy vai của nàng, xoay người một cái nhảy tới phía sau nàng.
“Tuổi nhỏ như vậy mà muốn thắng ta, hay là chờ lớn hơn một chút đi”.
“Hừ!” Hoàng Bắc Nguyệt cười lạnh một tiếng, “Cửu hoàng t.ử Nước Bắc Diệu, thật đúng là cao thủ không lộ! Mang nhiều mặt nạ như vậy không lo bị rách”.
“Ngươi cũng vậy.” Ánh mắt Phong Liên Dực lộ ra một chút giảo hoạt.
Tiểu nha đầu này thật là làm hắn vừa vui mừng lẫn sợ hãi, loại thân thủ này, ở trong Nước Nam Dực tuyệt đối là số một số hai, chỉ là lực lượng khiếm khuyết một chút, dù sao tuổi cũng còn nhỏ. Nếu không phải như thế, hắn thật sự nghĩ hôm nay có thể thua bởi tay nàng.
Đột nhiên Hoàng Bắc Nguyệt mắt sáng rực, khóe miệng hơi nhếch lên, trong giây lát ngẩng đầu, khuỷu tay hướng về phía trước đỉnh đầu, Phong Liên Dực cả kinh nghiêng đầu tránh, nhưng tay kia của Hoàng Bắc Nguyệt đã nhanh ch.óng lao đến, tặng hắn một chưởng nặng nề trước n.g.ự.c.
Hắn liền phản ứng nhanh ch.óng, thân hình lui nhanh, không để cho nàng đ.á.n.h trúng, nhưng kế tiếp nàng thi triển một loạt động tác cận chiến tàn nhẫn, động tác nhanh, chuẩn, những chiêu thức chưa bao giờ thấy qua, trong khoảng thời gian ngắn đ.á.n.h cho hắn trở tay không kịp.
Phong Liên Dực cuống quít lui về phía sau, vừa lui vừa phòng thủ, đồng thời trong lòng không khỏi thán phục.
Rất lợi hại! So với mấy động tác vừa rồi, tốc độ ngày càng nhanh hơn, không còn nặng về sức mạnh, chỉ dùng đấu pháp rất nhanh làm cho hắn không thể phản kích.
“Giao đồ ra đây!” Cuối cùng một cú đ.á.n.h mạnh vào vai hắn, Hoàng Bắc Nguyệt trở tay thành nắm lấy, giống như vừa rồi hắn nắm bả vai nàng, nhảy đến phía sau hắn, trên tay kia có thêm một con d.a.o găm ghì vào thắt lưng hắn.
So tàn nhẫn? Người nào tàn nhẫn bằng nàng?
So nhanh? Ai có thể nhanh hơn nàng!