Cho dù đối mặt với kẻ địch lợi hại, nàng cũng có thể để chính mình tồn tại!
Đây là chỗ đáng sợ nhất của “vũ khí cuối cùng”!
Phong Liên Dực nâng tay, khẽ thở dài: “Rất tốt”.
“Ít nói nhảm!”
“Được, ngươi đã thắng, như vậy cho ngươi đi”. Phong Liên Dực bất đắc dĩ cười cười, ý niệm vừa động, từ không gian riêng lấy ra một hộp gấm ném về phía sau.
Hoàng Bắc Nguyệt với tay nhận lấy, mở ra nhìn, bên trong không phải là Tịnh Liên Viêm Hỏa Đỉnh? Chỉ là một viên ngọc tỏa sáng to bằng nắm tay.
“Dám gạt ta!” Hoàng Bắc Nguyệt giận dữ.
Phong Liên Dực nhẹ nhàng né tránh con d.a.o găm của nàng, cười nói: “Chỉ là phần lễ gặp mặt mà thôi”. Nói xong, hắn nhảy ra khỏi cửa sổ thư phòng, hai mắt Hoàng Bắc Nguyệt nhíu lại.
Dám đùa nàng, nàng tuyệt đối sẽ không cho hắn sống tốt.
“Người đến mau! Có kẻ trộm!” Nàng kêu to lên.
Phong Liên Dực vừa khỏi thư phòng, nghe tiếng nàng hô thì ngẩn ra, lập tức cười khổ: “Nha đầu kia thật đúng là…”
Hoàng Bắc Nguyệt vừa hô lên, lập tức kinh động đến thủ vệ trong phủ An Quốc công, một cao thủ canh giữ gần đó vội vàng chạy tới, đúng lúc cùng Phong Liên Dực đối mặt. Ánh mắt hắn trầm xuống, sát khí chợt lóe lên, cao thủ kia tấn công về phía này, chỉ kịp đấu với hắn một chiêu đã bị g.i.ế.c rất nhanh ch.óng, sau đó thân ảnh hắn chợt lóe, liền biến mất ở trong bóng đêm.
Hoàng Bắc Nguyệt chạy đến cửa sổ nhìn thấy, trong lòng hơi kinh hãi, nếu vừa rồi cùng nàng đấu mà hắn dùng thủ đoạn tàn nhẫn như vậy thì nàng cũng không chiếm được thế thượng phong.
Thủ vệ ngoài thư phòng nhanh ch.óng tụ họp lại đây, trong phủ An Quốc công đèn đuốc đột nhiên được thắp hết lên, tất cả mọi người chạy tới.
Hoàng Bắc Nguyệt lấy ngọc bội của Tiêu Trọng Kỳ ra, quăng trên mặt đất, rồi nhảy ra cửa sổ giống như quỷ mị rời đi.
“Sao lại thế này?” Phòng bên kia, An Quốc công khoác áo da chồn đen, thần hình càng có vẻ mập mạp, được hộ vệ dìu đỡ vội vàng chạy đến.
Nhìn thấy cửa thư phòng đã mở, trong lòng hắn giật mình, lập tức bước nhanh vào thư phòng, thị vệ đã thắp đèn, thấy cửa mật thất bị mở, An Quốc công hốt hoảng hô một tiếng, vọt ngay vào trong mật thất. Bẫy trong hầm đều đã khởi động, nhưng không hề có người bị thương.
Trong lòng An Quốc công đại loạn, trên trán chảy ra từng giọt mồ hôi lớn, thân thể mập mạp run rẩy, trong phòng giữ bảo vật, nhìn thấy đá bạch ngọc đã bị đưa lên, phía trên rỗng tuếch.
“Tịnh Liên Viêm Hỏa Đỉnh của ta…” An Quốc công kêu t.h.ả.m một tiếng, mắt tối sầm lại, thân thể mập mạp ngã về phía sau.
“Phụ thân!” Tiết Triệt ở phía sau vội vàng tiến lên đỡ, nhưng hình thể An Quốc công vừa to lớn, vừa mập mạp khiến ngay cả Tiết Triệt cũng bị áp đảo.
Cha con hai người đều ngã ngửa trên đất mặt, chật vật không chịu nổi, thị vệ vội vàng chạy đến nâng bọn họ dậy.
“Nhanh! Mau đuổi theo kẻ trộm!” Tiết Triệt tuy bị ngã nhưng còn thanh tỉnh, lập tức lớn tiếng hạ lệnh.
“Đã đuổi theo!” Tiền quản gia nói, “Đại thiếu gia, có phải kiểm kê những thứ còn lại hay không?”
“Có, nhanh ch.óng kiểm kê!” Tay Tiết Triệt run rẩy, hắn cũng nhìn thấy trên đá bạch ngọc trống không, Tịnh Liên Viêm Hỏa Đỉnh’ - bảo vật gia truyền của nhà hắn, thứ làm cho thanh danh phủ An Quốc công vang khắp đại lục đã bị đ.á.n.h cắp.
Mồ hôi lạnh trên trán ứa ra, bảo vật trấn phủ bị trộm, sau này phủ An Quốc công cũng không thể kiếm được bảo khí gì giống như Tịnh Liên Viêm Hỏa Đỉnh để dè chừng các gia tộc trên đại lục!
Tiền quản gia lập tức đi kiểm kê bảo vật.
An Quốc công rên rỉ tỉnh lại, môi run rẩy nói: “Triệt nhi, mau đi xem Tịnh Liên Viêm Hỏa Đỉnh có còn hay không”.
Vẻ mặt Tiết Triệt thống khổ vặn vẹo vẻ, vì xác nhận nên đứng lên, đi tới trước đá bạch ngọc nhìn một lần.
Phía trên đài ngọc và ngọc bàn trống rỗng, ngay cả nước nguyên bản vẫn tỏa ra ánh sáng rực rỡ cũng bởi vì mất đi bảo khí mà biến thành nước bình thường.
Nguyên khí cấm chế vẫn còn, nguyên khí màu lam nhạt nhẹ nhàng lưu động, nhưng Tịnh Liên Viêm Hỏa Đỉnh thì thật sự không còn. Vẻ mặt hắn buồn rười rượi, rống to lên rồi nắm c.h.ặ.t t.a.y hung hăng đạp trên đá bạch ngọc.
“Tên trộm c.h.ế.t tiệt! Đáng c.h.ế.t”.
Đôi mắt của An Quốc công khẻ đảo, thân thể mập mạp vẫn không đứng dậy được, ngồi dưới đất giống như một ngọn núi thịt không ngừng kêu rên.
“Bắt được kẻ trộm kia, lão phu nhất định c.h.é.m hắn thành tám mảnh!”
“Lão gia! Ngọc Tránh nước cũng không thấy!” Tiền quản gia vội vội vàng vàng tiến lại nói.
“Cái gì?” An Quốc công rống lên một tiếng, hai mắt nhắm lại muốn ngất xỉu lần nữa, nắm c.h.ặ.t t.a.y hung hăng nện xuống mặt đất, “Ác tặc!”
Tiết Triệt phẫn hận nói: “Để ta tự mình đuổi theo”. Vừa nói hắn vừa bước ra ngoài, cùng lúc đó, một thị vệ vội vàng chạy vào bẩm báo thì đụng phải hắn.
Tiết Triệt rống to: “Không mở to con mắt của ngươi ra mà nhìn à!”.
Thị vệ sợ hãi, lập tức quỳ xuống đất dập đầu, “Đại thiếu gia tha mạng, đại thiếu gia tha mạng! Tiểu nhân phát hiện được thứ này ở bên ngoài, có thể là của tên trộm làm rớt”.
“Cái gì vậy?” An Quốc công lăn trên mặt đất một vòng mới đứng lên được, tay chân ngắn tủn ngủn rất tức cười.
Tiết Triệt cũng vội vàng hỏi: “Nhanh lấy ra đi!”.
Thị vệ bị một phen hù dọa như vậy, lập tức dùng hai tay đang run rẩy trình lên đồ vật đã nhặt được.
Một khối ngọc bội Phỉ Thúy, chất liệu cao quý màu xanh lục như của Đế Vương, thủy sắc trong suốt, vừa nhìn đã biết không phải vật phàm.
Tiết Triệt nhìn khối ngọc, đột nhiên kêu to lên: “Ta nhận ra thứ này!”.
An Quốc công nhìn về phía hắn, Tiết Triệt sắc mặt dữ tợn nói: “Khốn kiếp, chính là Tiêu Trọng Kỳ! Lão t.ử không chọc giận ngươi, ngươi dám chọc giận đến lão t.ử!”
“Tiêu Trọng Kỳ?” An Quốc công biến sắc, lập tức nổi giận gầm lên “Người của Tiêu gia được lắm!”
Tiết Triệt nói : “Phụ thân, con tuyệt đối không nhận lầm, ngọc bội này của tên Tiêu Trọng Kỳ, lúc nào hắn cũng đeo bên người không rời, người khác căn bản lấy không được”.
Hai mắt An Quốc công nhíu lại, hiên lên ánh sáng tàn nhẫn: “Được! Vật chứng ở đây, ta xem hắn chối cãi như thế nào!? Người của Tiêu gia nếu không trả lại Tịnh Liên Viêm Hỏa Đỉnh, ta cũng sẽ diệt luôn cả lão thất phu Tiêu Khải Nguyên.