Hoàng Bắc Nguyệt từ phủ An Quốc công đi ra, nghe tiếng nói ồn ào bên trong, trong lòng cười lạnh.
Yểm lặng lẽ nói: “Vừa rồi nếu ngươi gọi Băng Linh Huyễn Điểu ra thì Phong Liên Dực không phải là đối thủ của ngươi? Tịnh Liên Viêm Hỏa Đỉnh sớm đoạt lại được”.
Hoàng Bắc Nguyệt trề môi nói: “Để cho băng xuất hiện, kế hoạch giá họa cho Tiêu Trọng Kỳ không thể áp dụng, ta không muốn người của Tiêu gia sống an ổn”.
“Hừ!” Yểm chẳng thèm ngó tới lý luận của nàng, hắn nghĩ quan trọng nhất là lấy được Tịnh Liên Viêm Hỏa Đỉnh, về phần người của Tiêu gia, một đám không quan trọng g.i.ế.c cho nhanh!
“Huống chi, ta có triệu hồi thú, Phong Liên Dực chẳng lẽ lại không có?” Hoàng Bắc Nguyệt thấp giọng nói, nàng cảm giác hắn không hề đơn giản như biểu hiện bên ngoài. Từ lần đầu tiên nhìn thấy hắn trong phủ trưởng công chúa đã có loại cảm giác này, hôm nay ở trong phủ An Quốc công không hề nhường nhịn, nàng lại càng xác định ý nghĩ trong lòng mình.
Trước mặt người khác, Phong Liên Dực cũng mang mặt nạ giống nàng.
Yểm chậm rãi nói: “Vậy ngươi dự định bỏ qua Tịnh Liên Viêm Hỏa Đỉnh sao?”.
Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng cười, nói : “Đồ vật trên tay hắn, sớm muộn ta cũng sẽ cướp về!”
Từ trong không gian riêng, nàng lấy ra viên ngọc châu nhìn kĩ một chút, hỏi: “Yểm, ngươi kiến thức rộng rãi có biết đây là vật gì không?
Mặc dù Yểm bị phong ấn trong hắc thuỷ cấm lao, nhưng đối với mọi chuyện bên ngoài hắn vẫn có thể nhìn thấy rõ ràng.
“Có lẽ là Ngọc Tránh nước…” Yểm dừng một chút, “Không sai, đúng là Ngọc Tránh nước! Hừ! mất cái này được cái kia, không có Tịnh Liên Viêm Hỏa Đỉnh, Ngọc Tránh nước này cũng là bảo vật trong nhân gian”.
“Ngọc Tránh nước?”
“Có viên Ngọc Tránh nước này, xuống đáy biển sâu vạn trượng không phải việc khó.”
Hoàng Bắc Nguyệt suy nghĩ một chút, đột nhiên cười rộ lên: “Đáy biển sâu vạn trượng áp lực nước rất lớn, người đi xuống, sẽ bị đè thành mảnh nhỏ”.
“Hừ, ngươi không biết chứ, mặc dù Ngọc Tránh nước không phải v.ũ k.h.í, nhưng nước cứ gặp phải nó là tránh ra, đi lại trong biển như giẫm trên đất bằng”.
“Thần kỳ vậy sao, khi nào có điều kiện phải thử một lần mới được”. Hoàng Bắc Nguyệt nhìn thoáng qua hạt châu, rồi cất đi, lặng lẽ quay về Lưu Vân các.
Thay xong quần áo đi ra, thấy Đông Lăng quýnh quáng chạy tới nói: “Tiểu thư, không tốt! Người phủ An Quốc công vây quanh phủ chúng ta!”
Hoàng Bắc Nguyệt bình tĩnh uống trà, nghe vậy gật đầu: “Hành động rất nhanh.”
Đông Lăng nhìn thấy nàng thản nhiên tự đắc, giống như mọi việc đều nắm trong tay, tò mò hỏi lại: “Tiểu thư, sao lại thế này?”.
Hoàng Bắc Nguyệt ngoắc ngón tay gọi Đông Lăng đến gần, kể lại việc giá họa cho Tiêu Trọng Kỳ, Đông Lăng nghe xong cười khì khì: “Tiểu thư thật xấu xa”.
“Ta g.i.ế.c Tiết mộng, Tiêu Trọng Kỳ trộm Tịnh Liên Viêm Hỏa Đỉnh cùng Ngọc Tránh nước, ngươi đoán xem, lão thất phu An Quốc công kia sẽ coi Tiết Mộng quan trọng hơn? Hay Tịnh Liên Viêm Hỏa Đỉnh cùng Ngọc Tránh nước quan trọng hơn?”.
Đông Lăng gãi gãi tóc nói: “Máu mủ tình thâm, tốt xấu cũng là cha con thân tình…”
“Haizz” Hoàng Bắc Nguyệt gõ đầu Đông Lăng “Cái gì cha con thân tình? Ở đại gia tộc, không có cha con thân tình, chỉ có ích lợi là cao nhất, nhìn Tiêu Viễn Trình là biết”.
Đông Lăng hơi buồn bã, vỗ vỗ tay nàng nói: “Tiểu thư, lão gia như vậy, tiểu thư đừng đau lòng.”
Đau lòng? Nàng đối với Tiêu Viễn Trình không có tình cha con gì cả!
Trong lòng nàng, cũng chưa từng thừa nhận Tiêu Viễn Trình là phụ thân của nàng, chẳng qua Hoàng Bắc Nguyệt rốt cuộc là huyết mạch của hắn, sự thật này nàng không xoá đi được. Đông Lăng tính tình thiện lương, không giống nàng trải qua nhiều chuyện, cả người cũng trở nên nhạt nhẽo cô lạnh.
Tiếng cãi nhau bên ngoài càng lúc càng lớn, làm đảo loạn đêm khuya yên tĩnh. Trong phủ trưởng công chúa đèn đuốc sáng trưng, các di nương, thiếu gia, tiểu thư đều bị đ.á.n.h thức, nhưng bên ngoài sát khí đằng đằng nên đều trốn ở trong phòng, không dám ra.
Hoàng Bắc Nguyệt cùng Đông Lăng đi tới tiền viện, người giữ cửa của Tiêu gia cùng người của phủ An Quốc công đang đối kháng, hai bên giương cung bạt kiếm, chỉ cần nói một lời châm ngòi, lập tức sẽ động thủ!
Tiêu Viễn Trình quần áo không kịp mặc, An Quốc công đứng ở cửa cũng không ăn mặc chỉnh tề, chỉ khoác áo da chồn đen, hai bên trừng mắt nhìn nhau.
Tiết Triệt ầm ĩ hô: “Tiêu Trọng Kỳ đâu!? mang hắn cút ra đây”.
Tiết Triệt tiếng hô vang vọng, hơn nữa con Nhện Đỏ thật lớn được hắn thả ra, uy phong lẫm lẫm đứng ở trước cửa phủ trưởng công chúa, tất cả mọi người bị khí thế của Nhện Đỏ làm e ngại.
Tiêu Trọng Kỳ nghe được chút tin tức, song vẫn không xuất hiện. Chỉ có Tiêu Vận không muốn thua khí thế người ta, liền triệu hồi ra Thiên Tuyết Miêu đối chọi lại Nhện Đỏ đỏ rực.
Thiên Tuyết Miêu có cấp bậc kém rất nhiều so với Nhện Đỏ, căn bản là đấu không lại nên vừa đứng vừa run rẩy.
Hoàng Bắc Nguyệt nhìn thấy rất muốn cười, không nhịn được che miệng len lén cười rộ lên, Đông Lăng cũng nhịn không được.
“Tam cô nương sao lại tới đây?” Phía sau có tiếng nói lén lút hỏi.
Đông Lăng quay đầu lại nhìn thấy Bội Hương, liền thu hồi tươi cười nói: “Tam tiểu thư đến xem xảy ra chuyện gì?”.
Bội Hương nhỏ giọng nói: “Còn có thể là chuyện gì? Đại thiếu gia gây họa, không biết cả ngày làm cái gì mà chẳng thấy tiến bộ, chỉ biết gây sự, lần này gây hoạ lớn!”.
Hoàng Bắc Nguyệt khóe miệng hơi chút nhếch lên, thần sắc bình thản, Đông Lăng hỏi: “Lần này gây ra chuyện gì?”.
“Nghe nói đại thiếu gia lần này to gan lớn mật, dám đến phủ An Quốc công trộm Tịnh Liên Viêm Hỏa Đỉnh vang danh thiên hạ!” Bội Hương nói đến việc này liền bực tức, vừa rồi Cầm di nương nổi giận, ngay cả nàng đều bị nhéo mấy cái, đau c.h.ế.t!.
Đông Lăng giả bộ giật mình: “Tịnh Liên Viêm Hỏa Đỉnh? không được! Đại thiếu gia nghĩ như thế nào? Thế lực phủ An Quốc công lớn như vậy hắn có thể trêu trọc sao?”
Bội Hương cũng vẻ mặt không cam lòng: “Đúng thế, ai biết hắn nghĩ như thế nào! Cầm di nương tức đến c.h.ế.t rồi! Ta nghĩ lần này nhất định lão gia sẽ trừng phạt nặng Cầm di, không chừng sẽ thất sủng”.
Đông Lăng an ủi nàng nói: “Yên tâm, Cầm di nương có phủ Thừa tướng làm chỗ dựa, hơn nữa Cầm di nương xinh đẹp như hoa, sẽ không thất sủng .”
Bội Hương nhấc con ngươi lên, thật cẩn thận nhìn Hoàng Bắc Nguyệt nói: “Tam tiểu thư, chi bằng để nô tỳ đi theo người đi.”
“Bội Hương, có ngươi ở bên người Cầm di nương giúp đỡ ta, ta cũng yên tâm hơn”. Hoàng Bắc Nguyệt quay đầu nhìn ả, khuôn mặt trắng nõn mang theo nụ cười thanh nhã như lan.
Đông Lăng nói: “Đúng vậy, không có ngươi, tiểu thư sao đấu lại Cầm di nương? Chờ tương lai tiểu thư nắm giữ phủ trưởng công chúa, ngươi chính là đại công thần”.
Trên mặt Bội Hương hiện lên vẻ vui mừng, vội vàng quỳ gối nói: “Đa tạ tam tiểu thư! Bội Hương nhất định sẽ tận tâm hết sức giúp người!”
Hoàng Bắc Nguyệt gật đầu, đối với Đông Lăng nháy mắt một cái, Đông Lăng cười, từ trong cổ tay áo lấy ra một túi kim tệ, kín đáo đưa cho Bội Hương.
“Bội Hương tỷ, số tiền này ngươi lấy dùng trước đi, là tiểu thư thưởng cho ngươi”.
Bội Hương mắt trợn tròn, miệng há hốc, đây chính là một túi kim tệ! Nàng lớn như vậy, cho tới bây giờ chưa từng thấy nhiều tiền như vậy!
Ở trên đại lục Tạp Nhĩ Tháp, kim tệ chính là tiền tệ có giá trị lớn nhất, nhà bình thường một năm chi tiêu cũng chỉ hai mươi mấy kim tệ mà thôi.
Mà tiểu thư vừa ra tay đã cho nàng một túi, có hơn một trăm kim tệ!
“Tạ ơn tiểu thư!” Bội Hương mừng rỡ đến mức không khép được miệng.
Đông Lăng cười nói: “Vậy cất kĩ đi, đừng để cho người khác nhìn thấy”.
Bội Hương vội vàng gật đầu thu kĩ, sau đó hạ giọng nói: “Tam tiểu thư, đại thiếu gia gây việc lớn, sợ rằng kinh động đến cả Hoàng thượng, Thừa tướng quyền thế dù lớn đến đâu cũng không qua được Hoàng thượng, cho nên e rằng Cầm di nương muốn cầu người hỗ trợ.”