Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh)

Chương 57 Linh Giả Chí Tôn (1)

Ngày hôm sau, chuyện phủ An Quốc công bị mất trộm quả nhiên làm chấn động cả thành Lâm Hoài. Tịnh Liên Viêm Hỏa Đỉnh cùng Ngọc Tránh nước đồng thời bị trộm mất, nghe nói khi Hoàng thượng biết tin cũng kinh ngạc đến ngây người.

Trên triều, An Quốc công nước mắt nước mũi ròng ròng quỳ xin Hoàng thượng tra rõ chuyện này, trong tay bọn họ còn nắm chứng cớ quan trọng, chỉ thẳng vào người nhà họ Tiêu!

Tiêu Viễn Trình cũng vội vàng lên tiếng, thanh minh tối hôm qua Tiêu Trọng Kỳ luôn có mặt ở nhà và không hề đi ra ngoài, tuyệt đối không thể tới phủ An Quốc công trộm Tịnh Liên Viêm Hỏa Đỉnh gì cả.

An Quốc công chỉ trích lại Tiêu gia bao che hòng thoát tội, khiến cho người có tính tình nóng này như Tiêu Viễn Trình nổi giận, hai người tranh cãi ngay giữa lúc lâm triều, thậm chí còn muốn ra tay đ.á.n.h nhau.

Hoàng thượng tối hôm qua đã cực kỳ tức giận khi nghe nói An Quốc công dẫn người bao vây phủ trưởng công chúa, hai bên suýt vung cả đao thương, giờ lại nhìn thấy hai người này ngang nhiên ầm ĩ giữa triều càng thêm giận dữ, liền hạ lệnh đem An Quốc công cùng Tiêu Viễn Trình đuổi ra khỏi cung.

Chuyện này truyền khắp Thành Lâm Hoài, còn trở thành trò cười ở quán rượu. Có điều quan hệ của phủ An Quốc công với Tiêu gia, xem như đã hoàn toàn đoạn tuyệt. Hôn sự của Tiết Triệt cùng Tiêu Vận, tất nhiên cũng không bàn tới nữa.

Học Viện Linh Ương.

Xe ngựa của phủ Trưởng công chúa dừng lại ở cửa học viện, hàng trăm ánh mắt lập tức nhìn chằm chằm. Tiêu Vận và Tiêu Nhu xuống xe đầu tiên, sau đó Hoàng Bắc Nguyệt mới xuống từ một chiếc xe ngựa khác, những người xung quanh dùng ánh mắt khiếp sợ nhìn nàng.

Ngày hôm qua Hoàng Bắc Nguyệt g.i.ế.c c.h.ế.t Tiết Mộng trên lôi đài, tất cả mọi người đều nghĩ nàng ít nhất phải trốn ở nhà mấy tháng mới dám xuất hiện, thật không ngờ, ngay hôm sau nàng đã coi như không có việc gì vẫn đến học viện!

Nàng không sợ gặp phải Tiết Triệt sao? Mặc dù Quốc T.ử Giám và Đông viện vẫn cách nhau một khoảng, nhưng nếu như Tiết Triệt muốn tìm nàng báo thù, thật sự quá dễ dàng!

Nghe đồn Bắc Nguyệt quận chúa mềm yếu nhát gan, là một đồ vô dụng, sao giờ bọn họ nhìn thấy lại là một cô gái không sợ kẻ mạnh, dũng cảm dám làm dám chịu đây?

Hôm nay Hoàng Bắc Nguyệt mặc một bộ y phục trắng có thêu hoa đào rất chỉnh tề, thanh nhã nhưng không mất đi phần cao quý, sắc màu trong sáng thuần khiết càng tôn lên khuôn mặt thanh tú tuyệt trần, tinh xảo không cần son phần của nàng.

Khuôn mặt nàng lạnh lùng thản nhiên, không biểu lộ cảm xúc gì, đôi mắt đen nhánh cũng lãnh đạm không một gợn sóng, tản ra hơi thở thần bí ưu nhã, khiến cho không ít công t.ử quý tộc tâm tình xao động.

Tiêu Vận hôm nay cũng mặc một bộ váy áo rất diễm lệ, sắc hồng tươi đẹp, là do người may quần áo tốt nhất của thành Lâm Hoài chế tác. Nhan sắc tươi đẹp như vậy tôn thêm hai gò má như cánh hoa đào xinh xắn, thiếu nữ phong tình quyến rũ đúng là khiến người khác khuynh đảo. Cho dù hôn sự cùng phủ An Quốc công không thành, nàng vẫn muốn mặc trang phục đẹp đẽ xuất hiện, chứng tỏ nàng không thèm để Tiết Triệt vào mắt. Nhưng khi vừa xuống xe ngựa lại phát hiện đại đa số ánh mắt đều nhìn về phía Hoàng Bắc Nguyệt, có tán thưởng, giật mình, còn có ái mộ!

Phát hiện này làm Tiêu Vận bị đả kích không nhỏ, quần áo của Hoàng Bắc Nguyệt đã lỗi thời, trên mặt cũng không tô son điểm phấn, còn ả trang phục xinh đẹp quyến rũ, những người đó hai mắt đều mù sao?

“Nhị tỷ tỷ, ngươi có phát hiện không, tam muội muội khác trước quá?” Tiêu Trọng Lỗi nhìn Hoàng Bắc Nguyệt, suy nghĩ hướng Tiêu Vận nói.

“Hừ! Khác ở chỗ nào?” Tiêu Vận không hài lòng hỏi.

Tiêu Trọng Lỗi nhìn Hoàng Bắc Nguyệt đi ở phía trước, trước kia chưa từng nhìn kĩ muội muội chỉ nhỏ hơn mình vài ngày tuổi này, cũng không phát hiện khí chất của nàng cao quý ưu nhã như vậy. Giống như trời sinh quý tộc, mơ hồ lộ ra một luồng khí thế khó tả. Khuôn mặt không chút phấn son, cũng tinh sảo xinh đẹp như vậy, đẹp mắt . . .  khiến cho hắn có chút thất thần .

“À. . . Giống như. . .” Ánh mắt Tiêu Trọng Lỗi thất thần đuổi theo nàng, chính mình cũng không nói lên được, gần đây hắn mới phát hiện, Hoàng Bắc Nguyệt lại có sức hấp dẫn như vậy.

Tiêu Vận quay đầu nhìn thấy đệ đệ của mình không có tiền đồ như vậy, tức giận tát hắn một cái.

“Hỗn tiểu t.ử! Ngươi có tiền đồ hay không? Ngươi và ả là huynh muội cùng cha khác mẹ!”. Tiếng Tiêu Vận vô cùng lớn, Hoàng Bắc Nguyệt đang đi ở phía trước cũng không khỏi quay đầu lại liếc bọn họ một cái.

Sắc mặt Tiêu Trọng Lỗi lập tức đỏ lên, giải thích nói: “Nhị tỷ tỷ đừng nói lung tung! Đệ đâu có làm gì?”.

Sau khi nói xong, chột dạ không dám ngẩng đầu, Tiêu Vận nhìn hắn, trong lòng xem thường cùng tức giận!

Chương trình học hôm nay trong Quốc T.ử Giám là văn sử, nhàm chán cực kỳ, tuy nhiên vừa lúc Công chúa Anh Dạ cũng chọn chương trình học này nên sau khi Hoàng Bắc Nguyệt đi vào học đường ngồi xuống, Công chúa Anh Dạ cũng đi vào.

Biết Hoàng Bắc Nguyệt cũng chọn chương trình học văn sử từ sớm, Công chúa Anh Dạ liếc mắt liền nhìn thấy nàng, cười đi tới, ngồi cạnh nàng.

“Tối hôm qua nghe nói phủ trưởng công chúa xảy ra chuyện, phụ hoàng lo lắng một đêm, may là hoàng huynh phái hắc sắc kỵ binh đến, Bắc Nguyệt, ngươi không sao chứ?”

Trong lòng Hoàng Bắc Nguyệt vừa động, ngẩng đầu nói: “Tối hôm qua, hắc sắc kỵ binh đúng là do thái t.ử phái đến?”

“Đúng vậy, hoàng huynh nghe tin phủ An Quốc công bị mất trộm, biết An Quốc công chắc chắn sẽ đến phủ trưởng công chúa gây sự, sợ bọn họ kinh động đến linh vị của hoàng cô nên lập tức phái hắc sắc kỵ binh đến xem.”

“May mà thái t.ử điện hạ nghĩ chu đáo.” Hoàng Bắc Nguyệt thấp giọng nói, nhìn không ra thái t.ử Chiến Dã lãnh khốc kia tâm tư lại tinh tế như vậy, giống như từng giây từng phút đều được hắn quan tâm.

Công chúa Anh Dạ cười cười, đột nhiên nhíu mày lại nói: “Tiêu Trọng Kỳ tự gây rắc rối lại còn lưu chứng cớ, đúng là ngu như heo!”

Lời nói của công chúa Anh Dạ có ý là nếu Tiêu Trọng Kỳ không lưu lại chứng cớ hại phủ trưởng công chúa, như vậy bảo vật trấn phủ của An Quốc công bị trộm, nàng sẽ cực kỳ vui mừng. Tuy nhiên trong lòng công chúa Anh Dạ, Hoàng Bắc Nguyệt là một hài t.ử đơn thuần tốt đẹp, cho nên lời nói không biết xấu hổ như vậy sẽ không nói rõ.

Trong lòng Hoàng Bắc Nguyệt càng cảm giác tính cách vị công chúa này hợp mình, âm thầm cười nói: “Đại ca ca đúng là lỗ mãng, ngày hôm qua Cầm di nương hy vọng ta hướng Hoàng thượng cầu tình, nhưng nếu như hắn không trả lại bảo khí, cầu tình thì có ích lợi gì?”

“Cầu tình?” Công chúa Anh Dạ lạnh lùng hừ một tiếng, “Bắc Nguyệt, chuyện này ngươi không được quan tâm, nếu không sẽ đắc tội An Quốc công, lão mập kia là một tiểu nhân, thủ đoạn rất âm hiểm!”

“Ta cũng không đáp ứng, việc của Tiết Mộng, còn chưa biết làm thế nào xong việc đây.”

“Việc của Tiết Mộng ngươi cứ yên tâm đi, Tịnh Liên Viêm Hỏa Đỉnh cùng Ngọc Tránh nước bị trộm, An Quốc công sẽ không rảnh bận tâm tới việc Tiết Mộng đâu!” Công chúa Anh Dạ cười lạnh.

Trong lòng Hoàng Bắc Nguyệt trầm xuống, nhìn vẻ mặt công chúa Anh Dạ, biết nàng từ nhỏ lớn lên ở hoàng thất, đã thấy nhiều đấu đá tranh giành, trong lòng nàng thừa hiểu huyết thống thân tình trong Hoàng gia và đại gia tộc mỏng manh như thế nào.

“Lạc Lạc thiếu gia, đây là giờ học văn sử, ngài có thể đến nghe một chút!”

“Hừ, tại sao không cho ta đi Đông viện? Ta cũng thể trở thành thiên tài võ đạo!” TGiọng nói thiếu niên bất mãn vang đến.

“Đúng vậy, đúng vậy, thiếu gia tuyệt đối là thiên tài, sang năm kiểm tra, ngài nhất định có thể đi vào Đông viện !” Tiếng hạ nhân lấy lòng vang lên.

“Đúng vậy đúng vậy, thiếu gia tuyệt đối là thiên tài, sang năm kiểm tra, ngài nhất định có thể đi vào Đông viện !” giọng nói hạ nhân lấy lòng vang lên.

Từ phía tiếng nói phát ra, một thiếu niên tuấn tú hơn 10 tuổi đi tới, trên mặt có vẻ cau có, không biết bị ấm ức gì. Sau lưng thư đồng mang giúp sách vở và hộp cơm, liên tục nói lời ngon ngọt dỗ dành hắn.

Con mắt màu đen nhìn lướt qua học đường, trông thấy Hoàng Bắc Nguyệt, thiếu niên sáng mắt lên, nhanh chân bước tới. Hành động này của hắn khiến Hoàng Bắc Nguyệt chột dạ, nghĩ thầm chẳng lẽ bị hắn nhận ra. Đứa nhỏ này nhìn bề ngoài đâu sắc bén tinh ý như thế.

“Ngươi là Bắc Nguyệt quận chúa của phủ trưởng công chúa?”. Lạc Lạc đừng phía trước bàn học của Hoàng Bắc Nguyệt, hai tay chống lên bàn, thân mình nghiêng về phía trước, nhìn thẳng vào đôi mắt sáng long lanh của nàng.

Chương 57 Linh Giả Chí Tôn (1) - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia