Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh)

Chương 58 Linh Giả Chí Tôn (2)

Hoàng Bắc Nguyệt có ấn tượng không tệ với Lạc Lạc, nên đã gật đầu. Lạc Lạc lập tức vỗ tay cười rộ lên: “Hôm qua ta không đi học, tiếc là không thấy ngươi biểu diễn ở lôi đài, nhưng ngươi lợi hại như vậy, ta rất khâm phục ngươi, vì ngươi có thể g.i.ế.c c.h.ế.t ác nữ Tiết Mộng.

Tiết Mộng ở học viện hoành hành bá đạo, thường xuyên ức h.i.ế.p tân sinh thực lực yếu. Lạc Lạc không ít lần bị ăn vị đắng, nên rất ghét Tiết Mộng. Hôm qua, lúc biết có anh hùng g.i.ế.c c.h.ế.t Tiết Mộng trên lôi đài, hắn cao hứng muốn đi bái kiến anh hùng kia ngay lập tức. Sau đó nghe nói anh hùng kia chỉ là đệ t.ử thái học giống hắn, hơn nữa còn là kẻ nổi danh bệnh tật ốm yếu của phủ trưởng công chúa. Lạc Lạc thiếu gia ngay lập tức coi người như vậy là tri kỷ.

Hoàng Bắc Nguyệt lạnh nhạt nói: “ta không g.i.ế.c ả, là ả tự g.i.ế.c bản thân”.

“Là ả tự gây nghiệt, Bắc Nguyệt không hề động thủ”. Công chúa Anh Dạ cũng ở một bên nói, liếc Lạc Lạc một cái. “Ngươi không đi theo Hí Thiên đại nhân, đến thái học làm gì”.

“Ngươi quan tâm đến ta làm gì?”

Từ ngày ở đại hội đấu giá, thấy Công chúa Anh Dạ vô lễ với Hí Thiên đại nhân, Lạc Lạc liền không có ấn tượng tốt với cô công chúa kiêu kỳ tự mãn này.

Anh Dạ quyệt miệng nói: “Cái kẻ Hí Thiên kỳ quái, khoác áo choàng giả thần giả quỷ, chỉ các ngươi mới coi hắn là thần”.

“Hí Thiên đại nhân chính là thần”

“Hắn mà là thần thì sẽ không giúp Tiết Triệt thu phục Nhện Đỏ. Ta thấy hắn cấu kết với cha con An Quốc Công làm chuyện xấu thì có”.

Nghe thấy người khác hạ thấp vị thần trong mắt mình, Lạc Lạc lập tức nổi giận: “Dụng ý của Hí Thiên đại nhân làm sao người ngu ngốc như ngươi hiểu được. Ta nói ngươi biết,  ngài ấy trợ giúp Tiết Tiết là vì muốn….”

“Lạc Lạc thiếu gia, đến giờ rồi, ngươi ngồi xuống đi, tiên sinh đã tới”. Hoàng Bắc Nguyệt vội vàng cắt ngang lời hắn, đứng lên vỗ vai hắn ngồi xuống. Ngăn hắn nói ra dụng ý của Hí Thiên với Tiết Triệt, nếu không việc truyền ra ngoài, kế hoạch của nàng hỏng hết cả.

Lạc Lạc không cam tâm, liếc mắt trừng Anh Dạ một cái, sau đó nói với Bắc Nguyệt:” Bắc Nguyệt quận chúa, ngươi g.i.ế.c c.h.ế.t Tiết Mộng, ta Lạc Lạc của gia tộc Bố Cát Nhĩ coi ngươi là bằng hữu, sau này có chuyện gì, ta sẽ giúp ngươi”.

“Đa tạ”.

Công chúa Anh Dạ nhìn Lạc Lạc ngồi xuống chỗ của mình, mới làu bàu một câu: “Đơn thuần ngu ngốc”.

“Công chúa điện hạ cảm thấy Hí Thiên không phải người tốt sao”. Hoàng Bắc Nguyệt thử hỏi dò.

Vào cái ngày cùng Tiết Triệt cưỡi ngựa trên đường cái, bị Thái t.ử Chiến Dã nhìn thấy, có lẽ Công chúa Anh Dạ cũng biết, cho nên mới có thái độ phản cảm với Hí Thiên.

“Đi cùng cha con An Quốc công thì chẳng phải người tốt”. Công chúa Anh Dạ nói, trên mặt né qua một tia thất lạc, u buồn nói: “Thật ra hắn không phải người tốt cũng không quan hệ gì với ta, nhưng hoàng huynh lại rất khó chấp nhận”.

Hoàng Bắc Nguyệt nhìn vẻ mặt của công chúa, lặng lẽ than một tiếng.

Anh Dạ nói tiếp: “Hoàng huynh thật quý trọng hắn, nhưng hắn cùng cha con An Quốc công cấu kết với nhau. Hừ!, sau này hắn và hoàng huynh không làm bằng hữu được, thì chỉ có thể là kẻ địch”.

Hoàng Bắc Nguyệt rẫu rĩ trong lòng, nàng sao có thể cấu kết với cha con An Quốc công đây.

Chương trình học buổi sáng kết thúc, các thiếu gia, tiểu thư trong đế đô cũng không về nhà ăn cơm, một phần vì đi lại xe ngựa xóc nảy, một phần vì trong học viện không ít con cháu nữ quyến nhà quan, mọi người cùng ăn cơm nói chuyện phiếm tăng thêm tình cảm, dựa vào đó để  nâng tiền đồ sau này.

Bởi vậy mỗi ngày đi học, bọn nha hoàn đều chuẩn bị hộp cơm cùng nhau mang lến, buổi trưa ở trong học viện dùng cơm.

Trong phạn xá có quá nhiều người, Công chúa Anh Dạ liền dẫn Hoàng Bắc Nguyệt đi đến Buông Cúc đình của Thái học ăn cơm. Hoàng Bắc Nguyệt chỉ dẫn theo một nha hoàn là Đông Lăng. Công chúa Anh Dạ mang theo hai cung nữ thân thủ không tệ tên là Vô Song và Vô Hoan. Đông Lăng cùng hai nha hoàn này tán gẫu khá vui vẻ, Buông Cúc đình vang tiếng cười nói. Lúc này, một tiếng đàn êm ái truyền đến, nghe lúc trầm lúc bổng, êm êm róc rách, có lúc như gió thổi mây trôi, có lúc lại như nước chảy qua đồi.

“Là tiếng đàn của Dực vương t.ử”. Vô Song vẻ mặt say sưa “Dực vương t.ử thật là một quân t.ử ôn hòa phong nhã”.

“Đúng vậy, tiếng đàn này, thiên hạ Vô Song nhỉ”. Vô Hoan che miệng cười rộ lên, cả Công chúa Anh Dạ cũng không nhịn được cong khóe miệng, trên mặt lộ rõ thần sắc quý mến.

“Ngươi là nha đầu lắm mồm, cẩn thận ta đ.á.n.h ngươi”. Vô Song đỏ mặt, lặng lẽ liếc nhìn Công chúa Anh Dạ, thấy nàng đắm chìm trong tiếng đàn không để ý lời Vô Hoan nói, mới trừng mắt Vô Hoan.

Hoàng Bắc Nguyệt khẽ chau đôi mi thanh tú lại. Ôn hòa phong nhã? Quân t.ử?. Những người này chưa nhìn thấy gương mặt thật sau mặt nạ của hắn mà thôi.

Tiếng đàn như một cơn gió, thổi vào lòng mỗi người. Giờ ngọ trong thái học đều tĩnh lặng, mặc cho tiếng đàn lưu chuyển xung quanh.

Ngày hôm qua bị Phong Liên Dực đoạt Tịnh Liên Viêm hỏa đỉnh, Hoàng Bắc Nguyệt đối với hắn còn ôm một bụng tức, suy nghĩ có cơ hội nhất định phải giáo huấn hắn một chút. Hiện tại nghe tiếng đàn của hắn, tối hôm qua hồi ức liền xông tới, khó chịu buông đũa xuống.

“Bắc Nguyệt, ngươi còn chưa chính thức thấy Dực Vương t.ử chứ? Hiện tại hắn dạy đ.á.n.h đàn thay lão sư, ta mang ngươi đi gặp hắn…”. Công chúa Anh Dạ bỗng nhiên đứng lên, kéo tay Hoàng Bắc Nguyệt ra ngoài.

Đông Lăng nói: “Công chúa điện hạ, tiểu thư không đăng ký lớp đ.á.n.h đàn”.

Vô Hoan vỗ vỗ vai của Đông Lăng nói: “là công chúa muốn gặp gỡ Dực Vương t.ử, mới đ.á.n.h bạo lôi kéo quận chúa đi đấy”.

“Chẳng lẽ công chúa đối với Dực Vương t.ử…” Đông Lăng thoáng kinh ngạc.

“Công chúa và Dực Vương t.ử từ nhỏ cùng nhau lớn lên, công chúa quý trọng người như Dực Vương t.ử thôi”. Vô Song vội vàng nói, lặng lẽ liếc mắt nhìn Vô Hoan lắm lời kia.

“Hóa ra là vậy”. Đông Lăng gật đầu, thu hộp cơm nói: “Chúng ta cũng đi theo đi”.

Trong vườn đ.á.n.h đàn, hoa nở thắm đượm, mấy rặng T.ử Đằng la buông xuống dưới, đóa hoa màu tím nhạt cực kỳ giống ánh mắt người nào đó. Bước qua từng khóm hoa, chân bước nhẹ nhàng, tiếng đàn càng lúc càng gần. Lúc Anh Dạ và Bắc Nguyệt tới gần, tiếng đàn êm ái kia tự dưng ngừng lại.

Công chúa Anh Dạ dừng bước, lặng lẽ lè lưỡi, thấp giọng nói: “Lúc hắn đ.á.n.h đàn, không thích bị làm phiền, chắc bị phát hiện rồi .”

Hoàng Bắc Nguyệt khinh thường trong lòng: cổ quái!

Tuy nhiên nàng đối với Phong Liên Dực ấn tượng vô cùng kém, cho nên nàng thật vui vẻ khiến hắn khó chịu.

Công chúa Anh Dạ vẻ mặt thất vọng, xoay người đang định rời đi thì Hoàng Bắc Nguyệt kéo tay nàng nói: “Nếu đã tới, chúng ta đi bái kiến tiên sinh luôn đi”.

“Nhưng mà… .” Công chúa Anh Dạ do dự, người kia không quan tâm thứ gì, nhưng nếu đang đ.á.n.h đàn mà bị người khác làm phiền sẽ không vui. Nhưng Hoàng Bắc Nguyệt đã vượt qua nàng, đi đến trước, công chúa Anh Dạ bất đắc dĩ theo sau.

Trong đình hóng mát cây cỏ sum xuê, trên bàn đặt một cây đàn, vài cánh hoa màu tím rơi trên dây, mà bên cạnh cây đàn đã không còn ai.

Hoàng Bắc Nguyệt đi đến, con mắt loé lên ánh sáng lạnh, nhìn quanh bốn phía, chậm rãi đến cạnh cây đàn, khẽ gảy nhẹ dây.

“Bắc Nguyệt, đừng chạm lung tung.” Công chúa Anh Dạ ở sau lưng nói, nàng nhìn trong đình hóng mát không thấy ai, trong lòng biết nhất định là hắn không vui, cho nên rời đi. Nàng cũng muốn gọi Hoàng Bắc Nguyệt nhanh ch.óng rời đi, nhưng vào lúc này, cửa Cầm Uyển bị mở ra, Phong Liên Dực mặc một y phục trắng đứng ở cửa, trên mặt thản nhiên tươi cười, đôi mắt tím gợn sóng.

Công chúa Anh Dạ ngạc nhiên ngẩn ra. Hoàng Bắc Nguyệt ngẩng đầu, bởi vì đang đưa lưng về phía công chúa Anh Dạ, nên trong mắt nàng hiện lên ánh sáng lạnh lẽo khiến người ta khiếp sợ.

Phong Liên Dực nhìn nàng thật sâu một cái, chuyển hướng công chúa Anh Dạ cười nói: “Sao công chúa lại đến đây?”

Hắn không tức giận! Trong lòng công chúa Anh Dạ vui vẻ, vội vàng nói: “Nghe được tiếng đàn thanh thoát, bị hấp dẫn nên ta tới.”

Nàng vừa nói vừa đến kéo tay Hoàng Bắc Nguyệt nói: “Vị này là Bắc Nguyệt quận chúa của phủ trưởng công chúa, hôm qua mới đến Quốc T.ử Giám, ta mang nàng đến đây gặp huynh”.

Chương 58 Linh Giả Chí Tôn (2) - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia