Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh)

Chương 59 Linh Giả Chí Tôn (3)

Khi nhập học, mỗi tân sinh đều phải đi bái kiến lão sư của các khoa, Hoàng Bắc Nguyệt cũng đã gặp qua Phong Liên Dực. Tuy nhiên, lúc này không muốn làm mất mặt mũi của công chúa, liền hơi hơi cong khoé môi, nói: “Phong thái Dực vương t.ử, Bắc Nguyệt ngưỡng mộ đã lâu, hôm nay rốt cuộc cũng được nhìn thấy.”

Phong Liên Dực cũng mỉm cười nói: “Bắc Nguyệt quận chúa quá khen, danh tiếng quận chúa hôm qua đã truyền khắp thành Lâm Hoài, không nghĩ rằng quận chúa còn nhỏ tuổi mà bản lĩnh đã rất cao cường như vậy.”

“Không dám không dám, lúc đó ta gặp may mà thôi, nếu gặp phải cao thủ khôn khéo thì thua chắc rồi.” Ánh sáng trong mắt Hoàng Bắc Nguyệt chợt lóe, ngày hôm qua không phải bị thua ngươi sao?

Phong Liên Dực vẫn ôn hòa phong nhã như trước, khí độ làm kẻ khác khâm phục: “Quận chúa thông minh như thế thì thua thế nào được?”

“Nhỡ gặp phải kẻ vô lại nào đó thì sao?” Hoàng Bắc Nguyệt làm vẻ mặt thiếu nữ ngây thơ tươi cười, nàng thích nhất c.h.ử.i xéo người trước mặt!

Ý cười trong mắt Phong Liên Dực ngày càng sâu, nha đầu này cái miệng cũng lợi hại như thân thủ vậy.

Hai người ngươi một lời, ta một câu, lời nói thì khách sáo, nhưng âm thầm tranh đấu, ý tứ trong đó, chỉ hai người mới hiểu rõ ràng.

Công chúa Anh Dạ cười nói: “Dực ca ca, huynh không biết, từ nhỏ thân thể Bắc Nguyệt không thể tập võ, ở trên lôi đài hôm qua, nếu không phải Tiết Mộng quá ngu ngốc, Bắc Nguyệt quả thật sẽ bị thương! Ỷ mạnh h.i.ế.p yếu, lại còn dùng v.ũ k.h.í, Tiết Mộng thật đúng là vô lại mà?”

Hoàng Bắc Nguyệt gật đầu, đối với Phong Liên Dực nói: “Đúng! Vô lại!”. Ánh mắt dừng lại trên người hắn, trong chốc lát thần sắc như thường dời đi chỗ khác.

Phong Liên Dực cười nhìn nàng, con ngươi màu tím nhạt càng mênh m.ô.n.g như biển, sâu không thấy đáy.

Thua? Nha đầu này chỉ dùng một ngón tay là có thể g.i.ế.c c.h.ế.t Tiết Mộng, ỷ mạnh h.i.ế.p yếu ư? nha đầu này ỷ mạnh h.i.ế.p yếu thì có. Tiết Mộng quá xui xẻo, tự dưng khiêu chiến với nha đầu này, đã thế còn xui xẻo hơn vì tất cả mọi người đều tưởng Tiết Mộng thua bởi một đồ vô dụng không biết cái gì.

Trong lòng vừa nghĩ đến, Phong Liên Dực càng cảm giác Hoàng Bắc Nguyệt rất phúc hắc, quá âm hiểm. Tuy nhiên, loại phúc hắc cùng âm hiểm này, lại vô cùng giống hắn.

“Công chúa có nhớ đã để những lá trà thượng hạng mà lần trước công chúa mang tới ở đâu không” Phong Liên Dực ảm đạm cười, đôi mắt màu tím dịu dàngận nhìn về phía công chúa Anh Dạ.

Công chúa Anh Dạ biết hắn muốn pha trà khoản đãi các nàng, nhất thời vui mừng nói: “Ta biết, Dực ca ca đợi muội một lát, muội đi pha trà!” Nói xong vui vẻ chạy đi.

Trong lòng Hoàng Bắc Nguyệt thở dài một tiếng, thật là một thiếu nữ đơn thuần, bị người cố ý sai khiến cũng không phát hiện ra mà vẫn vô cùng vui mừng.

Công chúa Anh Dạ vừa đi, thần sắc trên mặt của Hoàng Bắc Nguyệt liền đông lại như sương lạnh, ôm hai tay, ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên, lạnh lùng nhìn hắn, khí thế trên người không hề thua kém nam t.ử mắt tím lớn hơn nàng vài tuổi này.

“Chuyện ngày hôm qua, đa tạ Bắc Nguyệt quận chúa đã giúp ta giá họa cho lệnh huynh.” Phong Liên Dực vẫn thản nhiên mỉm cười, nụ cười mang theo vài phần yêu nghiệt.

Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng hừ: “Ta giúp ngươi là có giá cả đấy”

“Giá? Một viên Ngọc tránh nước chưa đủ trả giá sao?” Phong Liên Dực thản nhiên nói.

“Vật kia ta muốn làm cái gì?” Tuy ngày hôm qua nàng lên kế hoạch tốt không phải vì giúp hắn giá họa cho Tiêu Trọng Kỳ. Nhưng cũng gián tiếp giúp hắn, để hắn kê cao gối không lo, tất cả tội danh để Tiêu Trọng Kỳ xui xẻo gánh chịu.

Nàng là người không có nhiệt tình giúp đỡ người khác như vậy, nếu chịu ân huệ của nàng, nàng cần có chút hồi báo cũng là chuyện đương nhiên.

Phong Liên Dực mỉm cười nhìn nàng, tựa hồ có chút thỏa hiệp, “Thế cô muốn gì? Nếu là Tịnh Liên Viêm Hỏa Đỉnh thì ta không thể cho cô”.

“Thứ đó thì ta không cần ngươi cho ta, vật của ta thì sớm muộn gì ta cũng sẽ lấy lại, hiện tại tạm thời để ở chỗ của ngươi mà thôi.

Phong Liên Dực ý cười càng sâu, lần đầu tiên hắn gặp một tiểu nha đầu kiêu ngạo ngang ngược như vậy. Rõ ràng nha đầu này mới mười hai tuổi, tại sao lại có khí thế cường đại như thế này?

“Không phải Tịnh Liên Viêm Hỏa Đỉnh thì ta có thể cân nhắc một chút.”

Hoàng Bắc Nguyệt hé mắt, nói : “Ta muốn hai viên Tẩy Tủy Đan!”

Phong Liên Dực ngẩn ra, ánh sáng trong đôi mắt màu tím chợt lóe: “Ta không phải là luyện d.ư.ợ.c sư.”

“Mặc kệ ngươi có phải hay không, đừng nói ngươi trộm Tịnh Liên Viêm Hỏa Đỉnh về để ngắm?” Hoàng Bắc Nguyệt nhìn hắn một cái, “Ngươi luyện Tẩy Tủy Đan mà dùng Tịnh Liên Viêm Hỏa Đỉnh thì tỷ lệ thành công rất lớn. Đưa ta hai viên thì ta sẽ giúp ngươi giữ kín chuyện ngươi trộm Tịnh Liên Viêm Hỏa Đỉnh”.

“Quận chúa, không chỉ có mình ta đi ăn trộm.”

Hoàng Bắc Nguyệt bĩu môi, cười đến có chút âm hiểm: “Ngươi cảm thấy có bao nhiêu người tin lời nói của ngươi? Một người từ nhỏ ốm yếu như đồ vô dụng sao có thể lẻn được vào mật thất của phủ An Quốc công trộm đồ?”

Nghĩ uy h.i.ế.p nàng? Vậy cũng cần có chứng cứ rõ ràng, nếu không, người nào lại tin nàng có bản lĩnh kia

Phong Liên Dực bất đắc dĩ lắc đầu: “Xảo quyệt âm hiểm, thua ngươi rồi”.

Hoàng Bắc Nguyệt dương dương tự đắc nhướn lông mày, ngươi không thua sao được?

“Phải mất một thời gian để luyện chế tẩy tủy đan.”

“Ta biết, ta sẽ chờ, ta cũng có thể hỗ trợ tìm d.ư.ợ.c liệu”.

Để hắn luyện chế Tẩy Tủy Đan, Hoàng Bắc Nguyệt cũng chưa từng nghĩ sẽ ngồi chờ sung rụng, có mấy loại d.ư.ợ.c liệu vô cùng hiếm thấy, dù có tiền cũng không mua được.

Phong Liên Dực nghiêm túc suy nghĩ trong chốc lát rồi nói: “Hai tháng sau là thời điểm luyện d.ư.ợ.c tốt nhất, do đó phải tìm được đầy đủ d.ư.ợ.c liệu trước thời điểm đó, càng nhiều càng tốt.”

“Cần những thứ gì, ngươi liệt kê cho ta một danh sách, ta sẽ đi tìm.”

“Được.” Hắn mỉm cười chứa sự ưu nhã nhu hòa đáp ứng, ngẩng đầu lên, đúng lúc nhìn thấy công chúa Anh Dạ bưng ấm trà đi tới, vẻ tươi cười chậm rãi chuyển sang lãnh đạm.

Hoàng Bắc Nguyệt cũng nhận ra tiếng bước chân của công chúa, liền xoay người, ngồi xuống cạnh bàn, tùy ý khẽ động vài dây đàn.

Hai người nhất thời vân đạm phong khinh, ánh mắt nhàn nhã, giống như chuyện vừa nãy chưa từng xảy ra.

Không biết Công chúa Anh Dạ pha loại trà gì mà trong Cầm Uyển lan tỏa một mùi thơm kỳ dị, nàng bày xong bàn trà, động tác thành thạo rót nước vào ba chén trà.

Nhưng còn chưa uống trà, nha đầu Đông Lăng liền chạy vào: “Nguy rồi Tiểu thư, đại thiếu gia sắp đ.á.n.h nhau với Tiết Triệt”.

Hoàng Bắc Nguyệt nghĩ thầm, bọ hắn đ.á.n.h nhau cùng bị thương càng tốt, tuy nhiên có công chúa Anh Dạ ở đây, nàng không nên biểu hiện lãnh huyết vô tình như vậy, liền đứng lên nói: “Sao lại thế?”

“Là Tiết Triệt gây chiến trước, chỉ sợ đại thiếu gia không phải là đối thủ của Tiết Triệt.”

“Đi xem một chút.” Hoàng Bắc Nguyệt đặt chén trà xuống, nhanh ch.óng rời đi cùng Đông Lăng. Đã thương lượng xong giao dịch với Phong Liên Dực, ở lại chỗ này cũng không có ý nghĩa, nàng cũng muốn rời đi sớm một chút.

Tiêu Trọng Kỳ và Tiết Triệt đang tỷ thí trên lôi đài, Tiêu Trọng Kỳ là kẻ ngu, chắc chắn bị Tiết Triệt khích tướng khiến hắn đáp ứng lên lôi đài mà không hề nghĩ thực lực chính mình thế nào?

Võ giả đ.á.n.h với triệu hoán sư, vốn đã chịu thiệt hơn rồi, huống chi Tiết Triệt còn có con Nhện Đỏ, nếu muốn, hắn hoàn toàn có thể g.i.ế.c c.h.ế.t Tiêu Trọng Kỳ.

Phía trước Đông viện có một sân luận võ lớn, lôi đài lớn hơn mấy lần ở Võ Đạo viện,vì vậy con Nhện Đỏ có thể di chuyển thoải mái ở lôi đài.

Dưới lôi đài vây quanh đầy người, toàn bộ người trong Học Viện Linh Ương đều đến xem cuộc chiến. Bình thường Tiết Triệt giống Tiết Mộng luôn ức h.i.ế.p kẻ yếu, khiến cho người khác rất chán ghét. Mà Tiêu Trọng Kỳ cũng không tốt hơn tí nào, cũng là loại ỷ thế h.i.ế.p người. Cho nên hai kẻ bị chán ghét đ.á.n.h nhau, khiến mọi người rất kích động, giống như cảm giác đang nhìn ch.ó c.ắ.n ch.ó, phía dưới âm thanh hô g.i.ế.c lượt sau cao hơn lượt trước.

“Tiểu thư, rõ ràng đại thiếu gia không phải đối thủ của Tiết Triệt.” Đông Lăng thấp giọng nói.

“Đương nhiên.” Hoàng Bắc Nguyệt mơ hồ nở nụ cười.

Chương 59 Linh Giả Chí Tôn (3) - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia