Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh)

Chương 60 Linh Giả Chí Tôn (1)

Trên lôi đài, Tiêu Trọng Kỳ mặc khôi giáp ngân bạch, tay cầm cây thương dài màu trắng, bình thường nhìn vừa uy phong lại tiêu sái, nhưng hiện tại bị chân con Nhện Đỏ quét qua, liền lăn lộn về phía sau mấy vòng, chật vật đứng lên.

Trên người bị thương mấy chỗ, tuy nhiên thực lực của cấp bậc chiến sĩ bạch ngân bạch cũng không khoác lác, nếu con Nhện Đỏ không có sét điện bảo hộ, có lẽ cũng bị thương dưới tay Tiêu Trọng Kỳ

Tiết Triệt đứng trên lưng Nhện Đỏ, quần áo màu đỏ ch.ói mắt, cười ha hả nói: “Tiểu tặc! Biết sự lợi hại của ta chưa, ta tưởng ngươi lợi hại lắm nên mới dám ăn trộm nhà ta.”

Tiêu Trọng Kỳ ‘phi’ một tiếng, nôn ra một ngụm m.á.u, trong lòng bị kìm nén đến phát tức! “Mẹ kiếp, ai thèm đồ của nhà ngươi!”

“Hừ! mạnh miệng lắm! Hôm nay không trả lại thì đừng hòng còn sống mà xuống lôi đài!” Tiết Triệt nảy sinh ác độc, trong mắt hiện lên vẻ hung ác.

“Ca ca đừng đ.á.n.h!” Phía trước lôi đài vang lên tiếng khóc mềm mại của một cô gái. Hoàng Bắc Nguyệt ngẩng đầu lên nhìn, thấy mấy tiểu thư, thiếu gia của Tiêu gia, người đang khóc chính là Tiêu Nhu, nàng và Tiêu Trọng Kỳ đều là do Cầm di nương sinh ra, gần gũi từ nhỏ, giờ thấy Tiêu Trọng Kỳ bị đ.á.n.h như vậy, sợ bị đ.á.n.h c.h.ế.t nên khóc toáng lên.

Tiêu Vận mím môi đứng một bên, thấy người nhà mình sắp bị đ.á.n.h c.h.ế.t, nàng cũng thấy mất hết mặt mũi!

“Nhị tỷ tỷ, van cầu tỷ cứu ca ca ta đi.” Tiêu Nhu khóc cầu khẩn Tiêu Vận.

Tiêu Vận lạnh lùng bỏ tay nàng ra: “Ta cũng đành chịu, Tiết Triệt là triệu hoán sư tứ tinh, còn có Nhện Đỏ cấp 11, bây giờ chỉ còn cách cầu phúc cho ca ca muội đi!”

Sắc mặt Tiêu Vận lạnh lùng vô tình như thế, khiến Tiêu Nhu sửng sốt. Nàng biết mẫu thân mình luôn đối đầu cùng Tuyết di nương, nhưng cùng là tỷ muội trong nhà, nàng luôn nghĩ sẽ có huyết thống thân tình. Giờ xảy ra chuyện lớn như vậy, nàng mới biết huyết thống không tính là gì cả!

Tiêu Nhu khóc đến hai mắt đỏ bừng, được nha hoàn bên cạnh nâng đỡ, mềm yếu đứng cũng không vững.

Hoàng Bắc Nguyệt đứng bên ngoài, lạnh lùng nhìn, Đông Lăng hừ nhẹ một tiếng: “Nếu cô ta đến cầu tiểu thư may ra còn có tác dụng chứ cầu Tiêu Vận chỉ phí công vô ích”.

Hoàng Bắc Nguyệt thản nhiên nói: “Thật ra cầu Tiêu Vận cũng đúng, cô ta có Thiên Tuyết Miêu, dù không thể chống lại Nhện Đỏ nhưng có thể cứu Tiêu Trọng Kỳ khỏi lôi đài. Nhưng như thế thì Thiên Tuyết Miêu sẽ bị trọng thương nên Tiêu Vận mới không chịu cứu”.

Những người trong đại gia tộc, luôn coi trọng lợi ích của bản thân hơn người thân.

Đột nhiên đám người vây xem thét lên! Chỉ thấy nguyên khí trên người Tiêu Trọng Kỳ tăng vọt, hình thành một tầng nguyên khí phòng hộ, liều mạng xông lên, khua ngang cây thương c.h.é.m vào chân của Nhện Đỏ. Nhện Đỏ hoàn toàn bị chọc giận, mắt Tiết Triệt cũng đỏ bừng, hô to một tiếng: “Ta g.i.ế.c ngươi!”

Nhện Đỏ há miệng, một đoàn lôi điện hiện từ miệng phun về phía Tiêu Trọng Kỳ.

Tiêu Trọng Kỳ nhìn vậy biết không tốt, dù chỉ dính một chút lôi điện kia sẽ bị hồn phi phách tán, tan thành tro bụi. Hắn lập tức xoay người bỏ chạy. Những người bên dưới tim cũng nhảy ngược, Tiêu Nhu bị hù doạ đến ngất xỉu.

Tốc độ của chiến sĩ bạch ngân của Tiêu Trọng Kỳ khiến người ta kinh ngạc, nhưng dù nhanh thế nào cũng không thể bằng tốc độ của lôi điện?

Thấy Tiêu Trọng Kỳ sắp bị đuổi kịp, vô số lôi điện ập tới khiến hắn không có chỗ để trốn tránh. Hắn vội nhảy xuống lôi đài, liều mạng bỏ chạy khỏi sân luận võ, nhảy qua một tường vây, chạy vào khu nổi tiếng trong Học Viện Linh Ương - Bảy tòa Tháp!

Thất Tháp có lịch sử từ rất lâu, là nơi được rừng cây cổ thụ rậm rạp bao quanh, thường xuyên có đệ t.ử học bài nghiêm túc ở đó. Trong rừng cây có bảy toà tháp nằm rải rác, càng đi vào sâu, kích thước tháp lại càng lớn, bên trong cất chứa tất cả các loại sách cổ xưa trên đại lục Tạp Nhĩ Tháp.

Trong bảy toà tháp này chỉ có năm toà tháp phía trước mở ra cho đệ t.ử ra vào, hai toà phía sau thì không cho phép ai đến gần.

Thất Tháp là nơi thần thánh nhất của Học Viện Linh Ương, an tĩnh cổ kính, bình thường không cho phép bất kỳ người nào gây tiếng ồn kinh động bên trong.

Mấy lão sư đang xem cuộc chiến ở lôi đài, nhìn thấy Tiêu Trọng Kỳ chạy vào trong, mặt mày trầm xuống, quát lớn: “Không được liều lĩnh đi vào trong đó! Nhưng bên lôi đài tiếng động quá lớn, khiến âm thanh của mấy vị lão sư bị bao phủ.

“Tiểu tặc, đừng mơ trốn thoát!” Tiết Triệt cười lạnh một tiếng, thúc giục Nhện Đỏ đuổi theo. Nhện Đỏ khổng lồ, tám chân lớn cùng nhau động, lôi điện lóe ra, rất nhanh đã tới bên ngoài tường vây của Thất Tháp. Chùm lôi điện đã phá huỷ mấy cây trong rừng, khi Nhện Đỏ đến gần, đất đá xung quanh gần như bị khô vàng.

Nhện Đỏ há miệng phun một chùm lôi điện ra, đuổi theo Tiêu Trọng Kỳ, khiến hắn sợ hãi đến hồn phi phách tán, liều mạng chạy về phía trước.

Sắc mặt mấy vị lão sư vô cùng khó coi, mấy vị triệu hoán sư thực lực cao cũng đã triệu hồi linh thú của mình, chuẩn bị đến ngăn trở. Ngay lúc này, trong Thất Tháp an tĩnh thần thánh, đột nhiên xuất hiện một trận d.a.o động kịch liệt, mặt đất ầm ầm rung chuyển! Một ít đệ t.ử thực lực kém, bị d.a.o động trực tiếp đẩy ngã trên mặt đấy, trong nháy mắt tiếng la hét yên tĩnh trở lại.

Nhện Đỏ đang há miệng phun lôi điện, nhưng sau khi gặp d.a.o động này thì bỗng ngưng lại một chút.

Lôi quang vừa nãy phun ra ầm ầm nổ vang, truy đuổi sát phía sau Tiêu Trọng Kỳ. Đột nhiên một tiếng gầm nhẹ phẫn nộ từ sâu trong Thất Tháp truyền đến khiến người nghe được kích động, muốn quỳ xuống thần phục.

Chỉ có bá chủ tối cao mới có khả năng phát ra tiếng gầm đó!

Hoàng Bắc Nguyệt đỡ thân thể Đông Lăng, ngẩng đầu, híp mắt nhìn về rừng cây rậm rạp phía trong Thất Tháp. Trong tầm mắt, rừng rậm đột nhiên rung rung, từ mặt đất nơi tòa tháp thứ bảy đột nhiên xuất hiện một con rồng lớn màu đen bay lên! Thân rồng xoay quanh cả toà tháp. Đầu rồng uy phong lẫm liệt, ánh mắt lóe ra sắc lạnh, gầm lên giận dữ, một ngọn lửa mãnh liệt từ trong miệng phun ra, hùng hổ bay đến chỗ Nhện Đỏ!

Nhện Đỏ cấp mười một cơ bản đã có linh tính, hơn nữa sau khi ký kết khế ước với con người đã bắt đầu hình thành ý thức, vừa nhìn thấy con rồng cường đại như thế đã sinh lòng sợ hãi, tự biết không chống lại được. Nó định xoay người chạy trốn, nhưng đã không kịp nữa, lửa cháy cuồn cuộn đã bao vây nó lại, cuốn theo cả Tiết Triệt.

Tiếng kêu t.h.ả.m thiết vang lên. Nhện Đỏ cùng Tiết Triệt cùng nhau hét ầm lên, tiếng hét khiến người nghe tê dại, linh hồn cũng run rẩy!

“Lửa trừng phạt! Là lửa trừng phạt!”. Không biết người nào hô to một tiếng, sau đó tất cả mọi người ngậm miệng, trợn mắt sợ hãi nhìn Nhện Đỏ cùng Tiết Triệt bị bao vây trong ngọn lửa.

Trừng phạt bằng lửa là một truyền thuyết thần bí trong Học Viện Linh Ương, nghe nói học sinh phạm phải sai lầm lớn sẽ bị trừng phạt bằng lửa. Loại lửa cháy hung tàn này không gây tổn thương thân thể, nhưng linh hồn bị dày vò hơn so với lửa cháy ở mười tám tầng địa ngục!

Chỉ là trừng phạt bằng lửa chỉ tồn tại trong truyền thuyết tại Học Viện Linh Ương, chưa ai nhìn thấy thực sự.

“Linh Tôn xin bớt giận!”

Rất xa, một lão nhân đầu tóc bạc trắng cưỡi linh thú Tiên Hạc bay đến, trường bào màu xám phất phơ trong gió. Khí thế đạm mạc giống như một vị thượng tiên!

“Viện trưởng tới rồi!”

Nhìn thấy lão nhân này xuất hiện như nhìn thấy vị cứu tinh, những người bị ngã do chấn động vừa nãy thở phào!

Con rồng lớn xuất hiện đã sinh ra uy áp vô cùng k.h.ủ.n.g b.ố, song lúc trừng phạt bằng lửa xuất hiện lại càng làm mọi người không tự chủ được mà run rẩy. Tuy người khác bị trừng phạt, nhưng nghe tiếng kêu thê lương t.h.ả.m thiết như vậy, tất cả mọi người đều cảm giác thấy da đầu tê dại, khớp hàm run lên.

Viện trưởng tóc trắng xóa điều khiển Tiên Hạc bay đến phía trên Tiết Triệt cùng Nhện Đỏ, cúi đầu thật sâu trước con rồng màu đen đang bay lượn trên tòa tháp thứ bảy và nói: “Xin Linh Tôn bớt giận, hài t.ử không hiểu biết đã mạo phạm Linh Tôn, lão hủ nhất định sẽ trừng phạt hắn thật nặng!”.

“Thương Hà, đệ t.ử của ngươi mà như thế này à?” giọng nói trầm nộ từ cự long xa xa truyền đến.

Mọi người kinh hãi! Con rồng này có thể nói chuyện! Chỉ có Linh thú cùng triệu hoán sư ký kết khế ước mới có năng lực giao tiếp trong lòng. Chỉ hai bên khế ước giữa linh thú cùng triệu hoán sư mới có thể trao đổi, người ngoài không thể nghe thấy!

Nhưng con rồng này lại mở miệng nói chuyện! Đây là linh thú cấp bậc gì?

Nghe Rồng nói, Thương Hà viện trưởng cũng không kinh ngạc, chỉ là cúi đầu càng sâu: “Đúng là lão hủ dạy dỗ không tốt, xin Linh Tôn bớt giận.”

Thương Hà là viện trưởng của Học Viện Linh Ương, là một vị triệu hoán sư cửu tinh thuộc tính phong, ở Nước Nam Dực đức cao vọng trọng, có địa vị không bình thường. Coi như trên đại lục Tạp Nhĩ Tháp, Thương Hà viện trưởng cũng có địa vị phi phàm, không ai biết ông đã sống bao nhiêu tuổi, mỗi một năm ông xuất hiện, hết lần này tới lần khác đều là tóc trắng xoá, áo bào tro, không thấy già đi.

Chương 60 Linh Giả Chí Tôn (1) - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia