Hoàng thất Nước Nam Dực đối với ông vô cùng kính trọng, sắc phong làm Quốc Sư, ông cũng là sư phụ của thái t.ử Chiến Dã. Tộc trưởng của các đại gia tộc nhìn thấy ông đều phải lễ nhượng ba phần.
Một vị lão nhân tài giỏi như vậy mà phải cầu tình một con thú, thật khiến những đệ t.ử trong Học Viện Linh Ương đem Thương Hà viện trượng cúng bái như thần linh không thể tin được.
Con Rồng này đến tột cùng có lai lịch thế nào? Trước kia chưa từng nhìn thấy nó xuất hiện, nhưng nó có thể phun ra ‘trừng phạt bằng lửa” trong truyền thuyết, ngay cả Thương Hà viện trưởng đều phải gọi nó là ‘Linh Tôn’!
Các đệ t.ử không thể tưởng tượng nổi, nhưng không ai dám nói chuyện, thở cũng không dám thở mạnh một tiếng.
“Hừ.” Linh Tôn miễn cưỡng hừ một tiếng, nể mặt mũi của Thương Hà lão nhân mà thu hồi Lửa Trừng phạt.
Tiếng kêu t.h.ả.m thiết dừng lại, thân thể to lớn của Nhện Đỏ ầm ầm ngã trên mặt đất, trên người vỏ cứng màu đỏ choàn toàn mất di ánh sáng, tám chân yếu ớt giãy dụa, hai cái chân không động đậy được nữa.
Ánh sáng màu đỏ chợt lóe, Nhện Đỏ không thể duy trì hình dáng hiện tại, biến thành một con nhện nho nhỏ trở về không gian linh thú của triệu hoán sư.
Mà Tiết Triệt cả người nằm trên mặt đất, không ngừng co quắp, miệng sùi bọt mép, hai mắt trợn ngược, thoạt nhìn tựa hồ sắp không chịu nổi nữa.
“Đa tạ Linh Tôn!” Thương Hà viện trưởng cung kính nói một tiếng tạ ơn, vội vàng từ trên Tiên Hạc nhảy xuống, xem xét thương thế của Tiết Triệt.
Trên tòa tháp thứ bảy, Linh Tôn xoay quanh thân tháp, nhanh ch.óng quay trở về. Đúng lúc này, đột nhiên hắc ngọc đeo trên cổ Hoàng Bắc Nguyệt nhảy một cái. Nàng khẽ nhíu mày, sao lại thế? Giống như Vạn Thú Vô Cương đặc biệt hưng phấn?
Linh Tôn vốn nhanh ch.óng rời đi, đột nhiên hít một ngụm khí lạnh. Hoàng Bắc Nguyệt ngẩng đầu, nhìn thấy Linh Tôn đang xoay người quanh tháp đột nhiên quay sang nhìn về đám người bên này. Hai mắt rồng quá lớn, khiến không ai phán đoán được rốt cuộc nó nhìn đi nơi nào, tất cả đều chịu uy h.i.ế.p k.h.ủ.n.g b.ố của mắt rồng. Những người nhát gan liền trực tiếp bất động.
Hoàng Bắc Nguyệt khẽ chớp mắt, Linh tôn đang nhìn nàng. Không sai, cặp mắt kia đúng là vì sự rung động của Vạn Thú Vô Cương mà nhìn qua. Nàng ngước mắt lạnh lùng, đối diện cùng hai mắt thật lớn của Linh Tôn. Ngươi nghĩ mắt ngươi to thì ta sợ ngươi? Nực cười.
Linh Tôn chậm rãi thở một tiếng, giống như một cơn lốc thổi qua, một mảnh rừng rậm bị thổi ào ào lay động, nó dời ánh mắt đi chỗ khác, chậm rãi xoay quanh dọc thân tháp rồi biến mất trong tầm mắt của mọi người. Cứ như vậy rời đi, mới vừa rồi ngắn ngủn một giây đồng hồ nhìn như ảo giác.
Linh Tôn… . Đến cùng nó là linh thú cấp bậc gì? Ngay cả Nhện Đỏ linh thú cấp mười một nhìn thấy nó cũng muốn quay đầu chạy, thật sự là không thể tưởng tượng nổi.
Ngay cả T.ử Diễm Hỏa Kỳ Lân của thái t.ử Chiến Dã cùng Băng Linh Huyễn Điểu của nàng ở đây, Nhện Đỏ chưa chắc sẽ yếu như vậy, một chiêu chưa qua đã muốn quay đầu chạy đi?
Vậy Linh Tôn chẳng lẽ còn siêu việt hơn cả ‘ngũ linh’? Nếu có thể thuần phục Linh Tôn cho nàng sử dụng thì tốt rồi.
Trong đầu nàng vừa hiện lên ý nghĩ như vậy thì giọng nói của Yểm đã vang lên: “Nghĩ không ra lão già kia còn sống!”
“Yểm, ngươi biết hắn?”
Nói đến Linh Tôn, Yểm không hề mang vẻ khinh thường như trước mà có chút ngưng trọng: “Nghĩ không ra hắn luyện hóa trừng phạt bằng lửa phía dưới tòa tháp thứ bảy, hừ, so với trước kia thực lực mạnh lên không ít rồi.”
Hóa ra lửa trừng phạt vừa rồi không phải do bản thân Linh Tôn phun ra, mà là hắn luyện hóa.
“Hoàng Bắc Nguyệt, Băng Linh Huyễn Điểu của ngươi cùng T.ử Diễm Hỏa Kỳ Lân của thái t.ử Chiến Dã ở trước mặt hắn giống như tiểu hài t.ử mới được sinh ra, hiện nay trên đời chỉ có ta mới có thể cùng hắn đ.á.n.h một trận.”
Yểm vô cùng tự phụ nói, trong khẩu khí có cuồng vọng, ai cũng không để vào mắt.
Hoàng Bắc Nguyệt trong lòng lạnh lùng hừ: “Nói vậy ý là muốn ta thả ngươi ra? Không có cửa đâu!”
“Hoàng Bắc Nguyệt! Nếu ngươi chọc hắn, chỉ ta mới có thể cứu ngươi!” Yểm nổi giận đùng đùng nói, “Ngươi cùng ta hợp lực lại, tuyệt đối có thể vô địch khắp thiên hạ!”
Cho dù gặp gỡ Quang Diệu Điện, hoặc là Tu La thành, cũng không sợ hãi chút nào!
“Ai bảo ngươi là ta muốn chọc hắn? Ta sẽ hàng phục hắn!” Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng cười, cuồng ngạo nói.
Yểm trầm mặc một chút, đột nhiên cười ha hả, “Nha đầu cuồng ngạo, không biết trời cao đất rộng là gì, người có biết Linh Tôn là cấp bậc thú gì không? Ngươi lại vọng tưởng thuần phục hắn?”.
Hoàng Bắc Nguyệt tâm tư tinh tế, chú ý tới Yểm nói là ‘thú’, mà không phải ‘linh thú’, không khỏi nhíu mày: “Chẳng lẽ nó không là linh thú”.
“Hừ, có thông minh một chút.” Yểm hừ một tiếng, không khoe khoang nói tiếp mà vẫn trầm mặc.
“Yểm?” Hoàng Bắc Nguyệt đợi một lát, dần mất kiên nhẫn. Khi nào thì tên này trở lên lằng nhằng như vậy?Yểm chưa trả lời nàng, cũng không biết đang trầm mặc chuyện gì.
“Tiểu thư, đại thiếu gia được người nâng đi ra, hình như bị trọng thương.” Đông Lăng kéo y phục của nàng.
Hoàng Bắc Nguyệt giương mắt nhìn lại, liền thấy Tiêu Trọng Kỳ được mấy học sinh nâng đi, khôi giáp ngân bạch cùng tóc tai bị nướng cháy không không ít. Trên người có mấy chỗ bị thương, trên mặt sạm lại, không còn dáng vẻ anh tuấn ngày xưa.
Hắn được nâng đến bãi đất trống dưới lôi đài, nằm song song một chỗ cùng Tiết Triệt, Tiết Triệt đã ngất đi nhưng Tiêu Trọng Kỳ vẫn thanh tỉnh.
“Tên khốn!” Nhìn Tiết Triệt, Tiêu Trọng Kỳ chỉ muốn xông lên xẻ hắn thành tám khúc.
Thương Hà viện trưởng ngẩng đầu, trong ánh mắt già nua tràn ngập uy nghiêm cùng khí thế áp bách của trưởng giả, nhìn hắn một cái, Tiêu Trọng Kỳ lập tức im lặng không dám động thủ .
“Chuyện hôm nay nhất định phải xử phạt sao cho Linh Tôn hài lòng, hai người các ngươi đợi thương thế lành lại, mỗi ngày đến sám hối đường quỳ hai canh giờ, nếu còn đ.á.n.h nhau trong học viện, lập tức sẽ bị đuổi ra khỏi học viện!”.
Thương Hà viện trưởng nói xong, Tiêu Trọng Kỳ lập tức khom người đáp ứng, không dám phản bác.
Tiết Triệt cũng không còn co quắp, lâm vào hôn mê, Thương Hà viện trưởng để người của phủ An Quốc công nâng hắn trở về mới đứng lên.
Tiêu Trọng Kỳ chịu đựng vết thương trên người, cung kính hỏi: “Viện trưởng đại nhân, vị Linh Tôn đại nhân kia.. .”
Trong lòng hắn tràn ngập cảm kích đối với Linh Tôn, vừa rồi nếu không có Linh Tôn xuất hiện, sợ rằng bây giờ hắn đã bị lôi điện của Nhện Đỏ đốt thành tro!
Linh Tôn cường đại như vậy, làm cho hắn cảm thấy tôn kính từ tận đáy lòng…
“Linh Tôn là thần thú bảo vệ học viện này, Linh Tôn không thích bị người khác quấy rầy nên mới không cho phép mọi người gây ồn ào trong thất tháp, rõ chưa”.
Thương Hà viện trưởng nghiêm trọng cảnh cáo, lần này hắn chưa kịp ngăn cản, cũng may Linh Tôn chỉ trừng phạt nhỏ, dùng trừng phạt bằng lửa.
Nếu Linh Tôn thật sự nổi giận, mấy tên tiểu t.ử thúi này còn đường sống sao? Không chừng cả Học Viện Linh Ương gặp nạn theo!
“Vâng ạ, đệ t.ử biết sai rồi.” Tiêu Trọng Kỳ khiêm tốn nhận sai lầm, trong lòng thầm nghĩ, may là vừa hắn không kiêu ngạo, nếu không bị trừng phạt bằng lửa của Linh Tôn đốt thì không c.h.ế.t cũng bị thương nặng.
Những đệ t.ử khác cũng gật đầu theo, nói đùa sao, nhìn thấy trừng phạt bằng lửa của Linh Tôn, ai mà chán sống dám đi chọc giận Linh Tôn?
Hoàng Bắc Nguyệt đứng ở phía sau, nghe được lời nói của Thương Hà viện trưởng, trong lòng ngẩn ra, vẻ mặt lạnh nhạt cũng có chút thay đổi.
“Thần thú… .” Nàng thì thào thấp giọng nói, trong lòng loé lên kinh ngạc.
Trên đại lục Tạp Nhĩ Tháp. ‘Ngũ linh’ đã là chí tôn trong linh thú, đáng tiếc là cuối cùng không có trở thành thần thú chân chính.
Về thần thú chỉ là một truyền thuyết trên đại lục Tạp Nhĩ Tháp, nghe nói chỉ trong rừng rậm Phù Quang rộng lớn khôn cùng, nguy hiểm tứ phía mới có thần thú thường lui tới, mà thần thú cũng chưa bao giờ xuất hiện ở nơi có con người.
Nếu Linh Tôn đúng là thần thú, tại sao lại xuất hiện tại Học Viện Linh Ương.
“Hừ, bây giờ thì ngươi biết rồi chứ, nha đầu cuồng vọng, ngươi vẫn còn mơ tưởng đi thuần phục hắn sao?” giọng nói Yểm lần nữa vang lên ở trong lòng, mang theo lạnh lùng trào phúng.
Thần thú! Là tồn tại giống như thần, loài người phải cường đại đến mức độ nào, mới có thể để bọn họ khuất phục?
Hoàng Bắc Nguyệt mím môi, trầm ngâm một lát, đột nhiên cong khóe môi mỉm cười, lãnh ngạo, tự tin, không ai bì được.
“Vừa nãy cũng không thật sự muốn, nhưng giờ thì khác!” Trong lòng ngứa, tay cũng rất ngứa, muốn trở thành một triệu hoán sư cường đại nhất, vậy thì phải có thần thú cường đại!
“Ha ha ha” Yểm cười ha ha, “Hoàng Bắc Nguyệt, ta thích tính cách của ngươi, nhưng là quá cuồng vọng sẽ khiến ngươi phải trả giá lớn!”
“Ta không sợ, ta chỉ muốn mạnh mẽ!”
Giọng nói kiên định của thiếu nữ khắc ở trong lòng, trong hắc thủy cấm lao hiện lên từng đợt gợn sóng. Yểm d.a.o động hiện lên trong con mắt thật lớn, cũng giống những gợn sóng ở thuỷ lao, thật lâu không thể bình tĩnh.
Sau khi các đệ t.ử đều trở về đi học, Thương Hà viện trưởng cùng mấy vị lão sư có có thâm niên đi đến thư viện.
“Viện trưởng, vì sao lần này Linh Tôn đại nhân lại tự mình hiện thân?”
Vài vị lão sư vô cùng khó hiểu, trước đây dù ra xảy ra việc lớn đến đâu, Linh Tôn cũng sẽ không xuất hiện, lần này chỉ là cuộc luận võ lôi đài của hai tên đệ t.ử không hiểu chuyện, tuy nói xông vào trong Thất Tháp là không thích hợp, nhưng cũng không đến nỗi làm kinh động Linh Tôn tự mình đi ra ngăn lại!
Thương Hà viện trưởng vuốt chòm râu thật dài màu trắng lắc đầu nói: “Ta cũng không nghĩ tới Linh Tôn sẽ hiện thân, Linh Tôn ở tòa tháp thứ bảy đã hơn mười năm không đi ra, lần này có chút kỳ quái.”
“Mặc kệ thế nào, Linh Tôn hiện thân, mọi người phải chú ý quản đệ t.ử trong học viện, không nên để xảy ra hỗn loạn.”
“Vâng, chúng ta sẽ cẩn thận .”