Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh)

Chương 62 Lửa Trừng Phạt (1)

Tiết Triệt bị Linh Tôn dùng lửa trừng phạt thiêu cháy đã hôn mê mấy ngày mấy đêm chưa tỉnh, An Quốc công đau thương vì mất ái nữ, sau lại mất bảo vật trấn phủ, hiện tại con trai xuất sắc nhất cũng bị Linh Tôn của Học Viện Linh Ương giáo huấn, cả người trở nên uể oải không có hành động gì.

Vì vậy Tiêu gia có thời gian thư giãn một chút, nếu không bị phủ An Quốc công từng bước ép sát giao ra Tịnh Liên Viêm Hỏa Đỉnh cùng Ngọc Tránh nước, chỉ sợ sẽ thành ch.ó cùng rứt giậu.

Lúc này, Cầm di nương cũng thường xuyên đi đến phủ Thừa tướng, năm đó tỷ tỷ của bà gả cho Bình Bắc hầu, sinh một trai một gái, nữ nhi vừa được phong làm Hồng Lăng quận chúa, nghe nói tương lai là Tam hoàng t.ử phi.

Hồng Lăng quận chúa hơn Tiêu Nhu vài tuổi, không chơi đùa với nhau, nhưng lại quen biết Tiêu Nhu ở Học Viện Linh Ương.

Gần đây phu nhân Bình Bắc hầu mang Hồng Lăng quận chúa trở lại kinh thành, ở tại phủ Thừa tướng, Cầm di nương vì lấy lòng tỷ tỷ của nàng liền để Tiêu Nhu thân cận Hồng Lăng quận chúa nhiều hơn.

Mặc dù hiện tại Cầm di nương chỉ là di nương, nhưng ở phủ trưởng công chúa có quyền thế, sống trong nhung lụa, không kém chính thất phu nhân nhà khác. Bởi vậy địa vị mẫu thân của bà ta ở phủ Thừa tướng cũng được nâng lên. Phu nhân Bình Bắc hầu mang vẻ mặt ôn hoà đối xử với Cầm di nương, không giống ngày còn ở trong phủ đối với thứ muội lớn lên xinh đẹp nhìn như thế nào cũng không vừa mắt.

Hôm nay sinh nhật Hồng Lăng quận chúa, Thừa tướng đặc biệt yêu thích đứa cháu gái sắp trở thành Tam hoàng t.ử phi này, bởi vậy mở rộng tiệc rượu trong phủ, mời gia tộc thân thiết với phủ Thừa tướng đến dự.

Do có quan hệ của Cầm di nương nên phủ trưởng công chúa cùng phủ Thừa tướng thường đi lại gần gũi, vì vậy cũng tham gia tiệc rượu mừng sinh nhật.

Hoàng Bắc Nguyệt vốn định không đi, tuy nhiên Cầm di nương vì chuyện của Tiêu Trọng Kỳ đặc biệt mượn sức nàng, hơn nữa nhân lúc rãnh rỗi liền đi nhìn một chút.

Phủ Bình Bắc hầu ở trong triều có chút quyền thế, hơn nữa mẫu phi của tam hoàng t.ử được sủng ái, phủ Thừa tướng cũng coi như một đại gia tộc trong Nước Nam Dực, cho nên Hồng Lăng quận chúa sinh nhật, quyền quý trong đế đô đều nể mặt mũi mà đến.

Trong hậu viện, các thiếu gia tiểu thư ngắm hoa du ngoạn, ngâm thơ đối chữ, các phu nhân tụ cùng một chỗ ngắm hoa ngắm trăng, bàn luận việc nhà.

Hoàng Bắc Nguyệt không nhận ra người nào, cùng Đông Lăng ngồi ở trong lương đình uống trà.

Ở bên kia, một đám thiếu gia tiểu thư vây quanh tam hoàng t.ử cùng Mạnh Hồng Lăng nói chuyện, tam hoàng t.ử tướng mạo anh tuấn tiêu sái, phong độ nhẹ nhàng, Mạnh Hồng Lăng đôi mắt sáng, môi đỏ mọng, cử chỉ hào phóng, mặc dù tuổi còn nhỏ, nhưng đã toát ra phong tình quyến rũ.

Hai người đứng chung một chỗ thật đẹp đôi, trai tài gái sắc.

Tiêu Vận không tham gia vào đám người này, cùng mấy thứ nữ không được sủng đứng chung một chỗ, bất mãn nói: “Những nữ nhi dòng chính như họ thật là may mắn.”

“Vận tỷ tỷ mặc dù không phải nữ nhi dòng chính nhưng tốt hơn nhiều so với nữ nhi dòng chính ở phủ trưởng công chúa, không như chúng muội, chẳng có gì cả.” Một vị tiểu thư nào ở đó tiếp một câu.

Tiêu Vận là thứ nữ của phủ trưởng công chúa, nhưng đãi ngộ khác các thứ nữ bình thường, nàng là thiên tài so với những thiếu nữ đồng lứa trong đế đô, ở trong nhà cũng rất được sủng ái, trước đó không lâu còn có thể cùng con trai phủ An Quốc công đính ước. Đây là điều mà những thứ nữ khác không dám mơ đến.

“Nếu nương của Vận tỷ tỷ được lên chính thất, tỷ tỷ sẽ danh chính ngôn thuận trở thành nữ nhi dòng chính.”

“Chỉ tiếc nếu Hồng Lăng quận chúa trở thành vợ của tam hoàng t.ử thì Cầm di nương sẽ dựa vào đó để lên làm chính thất”.

Ánh mắt Tiêu Vận chợt lóe, đột nhiên lạnh lùng cười: “Không dễ dàng như vậy đâu!” Trong lòng cô ta bắt đầu tính toán, một đá trúng hai con chim là kế hoạch tốt nhất!

Tiêu Vận chậm rãi đi tới chỗ Hồng Lăng quận chúa, nhìn Tiêu Nhu đang cười ngọt ngào xinh đẹp với Tam hoàng t.ử liền kéo Tiêu Nhu qua nói: “Tứ muội muội, di nương đã dạy muội rằng nữ hài t.ử ở bên ngoài, nhất là có nam t.ử thì cười rụt rè một chút, đừng làm người khác cho rằng tiểu thư trong phủ chúng ta chưa được dạy quy củ”.

Tiếng nói của Tiêu Vận rất thấp, nhưng các vị tiểu thư đang đứng gần đều nghe thấy, liếc mắt với nhau một cái, ánh mắt mập mờ không rõ.

Hồng Lăng quận chúa nghe Tiêu Vận nói biểu muội của mình như vậy, liền trầm mặt hỏi: “Tiêu Vận tiểu thư, ngươi nói vậy là có ý gì?”.

Tiêu Vận có chút ngượng ngùng, dù sao chính mình cũng là thiếu nữ chưa lấy chồng, bên cạnh còn có mấy vị thiếu gia của các đại gia tộc đứng, mà tam hoàng t.ử cũng đang ở đây, nên thấp giọng nói.

“À, năm đó Cầm di nương còn trẻ không hiểu chuyện, làm sai vài việc, sợ tứ muội muội cũng bước chân theo như vậy, liền thường dạy muội muội phải rụt rè hiểu lễ, không thể vượt qua chừng mực”.

Tiêu Vận nói rõ ràng như vậy, mọi người không ai là không hiểu. Năm đó phủ Thừa tướng có một thứ tiểu thư không có danh tiếng gì, nhưng ở trong cung yến ngang nhiên câu dẫn phò mã, vừa vặn bị người bắt được, khiến cho thái hậu cùng Hoàng thượng giận dữ.

Bởi vì là chuyện không có đức hạnh nên Thừa tướng vô cùng nhục nhã, không muốn chưa nàng trong phủ, may mắn là trưởng công chúa hiền lương ôn hoà, để phò mã đưa bà vào phủ trưởng công chúa làm di nương. Chuyện năm đó ồn ào huyên náo trong đế đô, thậm chí Thừa tướng còn cùng nữ nhi này cắt đứt quan hệ, không cho bà tới phủ Thừa tướng nửa bước!

Mặc dù hiện tại đã qua rất nhiều năm, nhưng những phu nhân nhàn rỗi trong đế đô thích bàn luận chuyện phiếm, huống chi Cầm di nương vốn phách lối, từ sau khi trưởng công chúa qua đời liền hành xử như chủ mẫu.

Nguyên bản chuyện này khiến nhiều người khó chịu, mà Cầm di nương sống những ngày tháng như chính thất phu nhân, ra tay hoang phí, mặc vàng đeo bạc. Chủ mẫu của những phủ khác thấy một di nương mà như vậy liền hận nghiến răng nghiến lợi, nên thường xuyên lôi chuyện cũ của bà ra nói. Chuyện tình năm đó của bà ở bên ngoài không ai nói, nhưng trong lòng ai cũng biết.

Nghe Tiêu Vận nói xong, một số thiếu gia tiểu thư thay đổi sắc mặt, nhìn Tiêu Nhu một cái không nói gì rồi đều tự tránh ra.

Sắc mặt tam hoàng t.ử có chút không vui, vừa nãy Hồng Lăng quận chúa nói nói cười cười với Tiêu Nhu, có vẻ rất thân thiết, chẳng lẽ Hồng Lăng cũng như thế. Hạng người giống nhau mới ở cùng một chỗ, đó gọi là vật họp theo loài. Tam hoàng t.ử ho nhẹ một tiếng xoay người tránh đi.

Trong nháy mắt, mọi người vây xung quanh Hồng Lăng quận chúa tản đi, hiện chỉ còn lại hai tỷ muội Tiêu gia. Hồng Lăng vừa vội vừa giận nhưng không thể phát tác.

Tiêu Vận đè thấp giọng nói: “Tứ muội muội, lúc nãy muội không nên cười với tam hoàng t.ử như vậy”.

Trong lời nói có chút trách cứ, lập tức khiến Tiêu Nhu đỏ mặt lên: “Nhị tỷ tỷ, muội không hề”.

“Muội nói không có thì không có đi, chuyện này đừng nói nữa, sau này xuất môn phải nhớ muội là khuê nữ chưa chồng, lúc nào cũng phải rụt rè lễ độ”. Tiêu Vận nói hết sức khoan dung, giống như một vị trưởng tỷ hiểu hết lễ nghĩa.

Tiêu Nhu tức giận đến mức nước mắt ngấn lệ, tủi thân nhìn về phía Hồng Lăng quận chúa, “Biểu tỷ, muội…”

“Khóc cái gì? Ngày đẹp trời thế này mà bị muội khóc thành hỏng bét hết cả!” Hồng Lăng quận chúa lạnh lùng nói. Chuyện của Cầm di nương cô ta cũng nghe người khác nhắc qua, hành động khi còn trẻ không đúng, làm ra chuyện tình đồi phong bại tục như vậy, ngay cả thái hậu cùng Hoàng thượng cũng trách cứ, mất hết thể diện phủ Thừa tướng. Hai năm nay mặc dù an phận, nhưng rốt cuộc là giang sơn dễ đổi, dạy dỗ nữ nhi thành một thứ bại hoại. Cô ta nghĩ tới ánh mắt vừa rồi của tam hoàng t.ử, quả thật có mấy lần cũng dừng lại trên người Tiêu Nhu, Tiêu Nhu này chẳng phải người tốt lành gì!

“Sau này muội nghe lời của nhị tỷ tỷ muội thật tốt, mẫu thân muội đã đ.á.n.h mất thể diện phủ Thừa tướng, hiện tại muội lại muốn làm mất mặt phủ trưởng công chúa sao?” Hồng Lăng quận chúa không chút khách khí nói, trừng mắt nhìn Tiêu Nhu vẫn còn đang rơi lệ, tức giận xoay người rời đi.

Tiêu Vận đắc ý cười, thoáng cái nhắc lại chuyện cũ làm Cầm di nương mất hết mặt mũi ở phủ Thừa tướng, đồng thời cũng hạ thấp ba phần địa vị của Hồng Lăng quận chúa ở trong lòng tam hoàng t.ử.

“Nhị tỷ tỷ, sao tỷ làm trò trước mặt nhiều người như vậy?” Không có người, Tiêu Nhu cũng thu hồi bộ dáng dịu dàng, lớn tiếng nói. Một khi sự tình hôm nay bị truyền ra, mẫu thân của cô ta lại bị mọi người nghị luận, ngay cả danh tiếng của cô ta cũng bị phá hủy.

Chương 62 Lửa Trừng Phạt (1) - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia