Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh)

Chương 63 Lửa Trừng Phạt (2)

Tiêu Vận lạnh lùng liếc ả một cái, cười lạnh, cất giọng nói đầy châm chọc: “Lời ta nói không đúng sao? Năm đó mẫu thân muội làm chuyện gì ai chả biết, cần gì giấu giấu giếm giếm? Hơn nữa, vừa rồi không phải muội cũng tận lực cười với tam hoàng t.ử sao?”.

“Muội nào có!” Tiêu Nhu bị chọc trúng chỗ đau, tâm tính của tiểu hài t.ử không nhịn được tức giận, la to lên: “Từ nhỏ tỷ đã ghen ghét vì muội xinh đẹp hơn! Tính tình cũng tốt hơn tỷ, ai cũng thích muội nên tỷ luôn nói xấu muội”.

Lời này vừa nói ra, các quý nữ phu nhân ở gần cùng các thiếu gia công t.ử đều quay đầu sang nhìn. Mặt Tiêu Nhu đỏ lên, Tiêu Vận cười lắc đầu, không nói gì nữa, xoay người bỏ đi.

Thật ngu ngốc! có võ mà không biết nghĩ, chỉ biết kêu gào y như Cầm di nương, bây giờ thì mất thể diện rồi?

Hoàng Bắc Nguyệt ở trong lương đình cười đến thắt ruột, đúng là mẹ nào con nấy, Tuyết di nương cùng Tiêu Vận là loại người hay chơi trò đấu trí, mà Cầm di nương cùng Tiêu Trọng Kỳ với Tiêu Nhu lại là người hay xúc động dễ giận, chỉ biết làm ồn. Một âm một dương gặp nhau, thật phấn khích vạn phần.

Tiêu Nhu không hiểu tại sao tự nhiên bị chọc giận như vậy, đi tới lương đình nhìn thấy Hoàng Bắc Nguyệt mỉm cười ngồi ở đó lại càng tức. Nếu nàng không phải thứ nữ thì ai dám chế nhạo nàng chứ?

Đông Lăng là một nha đầu nhanh trí, nhìn thoáng qua Hoàng Bắc Nguyệt rồi vội cười đi tới nói: “Tứ cô nương không cần tức giận? Nhị tiểu thư dù sao cũng là con của một phụ nữ quê mùa, Tứ cô nương tức giận chỉ khiến thân phận của mình bị hạ thấp”.

Lời nói này làm Tiêu Nhu thoải mái hơn, ấn tượng đối với Hoàng Bắc Nguyệt cũng tốt hơn một chút. Cô ta ngồi xuống, tiếp nhận nước trà mà Đông Lăng đưa tới, sâu kín nói: “Tam tỷ tỷ, tỷ thấy rồi đấy, cô ta bôi nhọ danh dự của mẫu thân muội chả khác gì làm xấu mặt phủ trưởng công chúa”.

Hoàng Bắc Nguyệt mỉm cười nói: “Phủ trưởng công chúa thì không sao, quan trọng là muội phải chịu ấm ức”.

Đông Lăng lập tức tiếp lời nói: “Tứ tiểu thư xinh đẹp hơn nhị tiểu thư, thiên phú võ đạo cũng rất mạnh, Nước Nam Dực chúng ta tôn trọng nhất là võ đạo, thành tựu tương lai của tứ tiểu thư chắc chắn sẽ không kém nhị tiểu thư, chỉ cần danh tiếng không xấu, sau này tứ tiểu thư muốn kết hôn thì để tiểu thư nhà ta đi cầu ý chỉ của Hoàng thượng thì vị hôn phu của tiểu thư sẽ không kém Hồng Lăng quận chúa là bao”.

Trái tim Tiêu Nhu nhảy mạnh, không kém so với Hồng Lăng quận chúa… có nghĩa là cũng có thể làm một vị hoàng t.ử phi?

“Tam tỷ tỷ, muội chỉ là thứ nữ, đâu dám với cao như thế?” Tích cách Tiêu Nhu dễ xúc động, vẻ mặt thì mừng rỡ như điên, nhưng trên miệng vẫn có vài phần khiêm nhường.

“Thứ nữ thì sao? Nước Nam Dực luôn coi trọng kẻ mạnh, tứ muội muội không tin thực lực của mình sao?” Hoàng Bắc Nguyệt thản nhiên cười nói.

Tiêu Nhu nhẹ nhàng mím môi, trong lòng lại âm thầm nghĩ: nếu năm đó mẫu thân không làm chuyện bại hoại đạo đức thì dựa vào sự hùng mạnh của phủ Thừa tướng, sẽ chẳng ai dám coi thường thứ nữ như mình nữa.

Đông Lăng nhìn thấy ánh mắt cô ta có vẻ d.a.o động, cùng Hoàng Bắc Nguyệt liếc mắt một cái, Đông Lăng nói: “Tứ tiểu thư, tiểu thư vừa khóc nên trên mặt có vết nhơ, để nô tỳ đi rửa mặt cho tiểu thư”.

Những tiểu thư quý tộc đều rất chú trọng bề ngoài của mình, vừa nghe trên mặt bị bẩn, lập tức lo lắng gật đầu.

“Tam tỷ tỷ, thứ lỗi muội không tiếp chuyện được”.

“Đi đi.” Hoàng Bắc Nguyệt nhìn thoáng qua Đông Lăng, Đông Lăng hiểu ý, biết nên làm như thế nào.

Hoàng Bắc Nguyệt không quen biết thiếu gia tiểu thư các phủ nên Đông Lăng vừa đi thì ngồi trong lương đình có chút nhàm chán, nàng đứng lên đi dạo xung quanh một lát.

Trong phủ Thừa tướng rất lớn, quy mô không thua gì phủ trưởng công chúa, biệt viện lầu các cao tầng san sát nhau, núi giả nước chảy, phong cảnh đặc biệt.

Hoàng Bắc Nguyệt từ nhỏ thích yên tích, không thích nơi đông người, chỗ nào nhiều người thì luôn đi đến chỗ ít người hơn.

Bước chân của nàng giống y như mèo, không gây ra chút động tĩnh nhỏ nào, đi một lát không biết đến nơi nào, đang muốn quay lại theo đường cũ thì đột nhiên nghe thấy một tiếng nói được đè thấp.

“Tề tướng, tam hoàng t.ử chưa có thành tựu gì, chỉ sợ bất lợi đối với đại sự của chúng ta!”

“Tam hoàng t.ử tính cách mềm yếu, không thể thành đại sự.”

Hoàng Bắc Nguyệt lén lút trốn phía sau một núi giả, nghe những người này nhỏ giọng nghị luận.

“Hiện giờ không có biện pháp? Tam hoàng t.ử thân phận cao quý, trừ hắn ra thì gia tộc nào có thể so sánh được với Vân hoàng hậu?”

Một giọng nói uy nghiêm vang lên, Hoàng Bắc Nguyệt nhận ra là Tề Thừa tướng đương triều, vừa rồi hắn nói mấy câu cùng Hồng Lăng quận chúa, nàng nhớ kỹ giọng nói này.

“Tề tướng, còn có đại hoàng t.ử của Nghi phi.”

“Kính vương?” Có người cười lạnh một tiếng, “Hồ lão, ngài đúng là càng già càng hồ đồ, Nghi phi là em gái của An Quốc công, Kính vương cùng phe An Quốc, hợp tác với lão hồ li An Quốc công thì khác gì bảo hổ lột da!”

Tề Thừa tướng thở dài nói: “Chỉ có tam hoàng t.ử mới có thể mạng chút hy vọng cho chúng ta”.

Hồ lão nói : “Thái t.ử được dân chúng yêu quý, muốn lật đổ hắn thì phải khiến dân chúng thất vọng về hắn!”

“Nhưng chuyện rất khó?”

“Hừ! Muốn vu oan cho người khác thì thiếu gì cách? Chẳng có chuyện gì là không làm được?”.

“Được rồi, việc này cần bàn bạc kỹ hơn, ngoài kia còn có nhiều tân khách, chúng ta vẫn nên đi trước”. Tề Thừa tướng nghiêm túc nói.

Tiếng bước chân truyền đến, Hoàng Bắc Nguyệt nhanh ch.óng vọt sang một bên khác của núi giả, giống như một chú mèo nhỏ không để bất cứ kẻ nào phát hiện. Đợi đám người Tề Thừa tướng cách xa, nàng mới chậm rãi đi ra.

Hóa ra Nước Nam Dực nhìn như yên bình mà lại có nhiều tranh đấu gay gắt kín đáo như vậy. Thái t.ử Chiến Dã được dân chúng yêu quý, cả Nước Nam Dực cũng ủng hộ hắn, vậy mà vẫn có người muốn gạt bỏ địa vị của hắn.

Phe Kính vương và An Quốc công, cùng tam hoàng t.ử vừa nhìn đã biết là kẻ không làm được đại sự, gộp lại cũng không bằng một đầu ngón tay của Chiến Dã.

An Quốc công chọc giận nàng, tự nhiên nàng không thể để mộng đẹp của hắn thành sự thật. Về phần Tề Thừa tướng, nuôi dưỡng ra cực phẩm như Cầm di nương, ép c.h.ế.t Hoàng Bắc Nguyệt, nàng cũng sẽ không để hắn được như ý nguyện.

Khóe miệng khẽ nhếch một cái, Hoàng Bắc Nguyệt dọc theo đường cũ trở lại. Tiệc rượu này buổi tối còn có nghe hát, ngắm hoa, b.ắ.n pháo, Hoàng Bắc Nguyệt không có hứng thú, nói thân thể không thoải mái để từ chối rồi mang theo Đông Lăng trở về trước.

Trên đường, Đông Lăng nhịn cười kể lại những chuyện vừa xảy ra trong phủ Thừa tướng.

“Tiểu thư không biết chứ, bình thường tứ tiểu thư dựa vào Cầm di nương nên ở nhà không coi ai ra gì, lần này cùng Tiêu Vận nháo một trận, mọi người đều xem thường không thèm để ý đến cô ta nữa”.

Hoàng Bắc Nguyệt cười lạnh: “Cầm di nương gây hậu quả xấu nên Tiêu Nhu gặp báo ứng thôi”.

“Đúng! Trước kia mẹ con bọn họ ức h.i.ế.p tiểu thư nhiều lần!” Đông Lăng thở hổn hển nói

Trong lòng Hoàng Bắc Nguyệt biết, lần trước Hoàng Bắc Nguyệt bị quỳ ở từ đường là vì Tiêu Nhu rảnh rỗi mang người đến gây sự. Hoàng Bắc Nguyệt bị ức h.i.ế.p rất t.h.ả.m mới nói một câu nàng mới là nữ nhi dòng chính của phủ trưởng công chúa. Cầm di nương biết nên cố ý phạt nàng quỳ gối trước linh vị của trưởng công chúa, khiến nàng mất mạng. Có một tầng thù lớn như vậy, đương nhiên nàng không dễ dàng bỏ qua cho Cầm di nương cùng Tiêu Nhu.

“Tiểu thư, bây giờ nhất định phải khiến Cầm di nương chịu đau khổ cực điểm!”.

“Yên tâm.” Hoàng Bắc Nguyệt ảm đạm cười, ngẩng đầu nhìn thấy Thấp Tháp cao v.út đến tận mây trong Học Viện Linh Ương, trong lòng khẽ động, chuyện về Linh Tôn nàng chưa hiểu rõ lắm.

“Đông Lăng, em đi về trước, ta có chút việc”.

“Dạ, tiểu thư cẩn thận một chút.” Đông Lăng gật đầu, gần đây Hoàng Bắc Nguyệt thường xuyên đi ra ngoài, Đông Lăng đã vô cùng tin tưởng thực lực của nàng, không còn đối đãi như tiểu thư nhu nhược trước kia nữa.

Sau khi cùng Đông Lăng chia ra, Hoàng Bắc Nguyệt lấy áo choàng màu đen phủ lên người, nhanh ch.óng ẩn vào bóng tối.

“Ngươi đi trêu chọc Linh Tôn coi chừng khó giữ được cái mạng nhỏ này!” Yểm lười biếng cảnh cáo nàng.

“Ngươi sợ?”

“Ta sợ gì hắn! Tuy nhiên ngươi chứa phong ấn ta, ngươi c.h.ế.t ta cũng sẽ c.h.ế.t theo”.

“Hừ, yên tâm, mạng ta rất lớn!” Sau khi nói xong, Hoàng Bắc Nguyệt không dự định tiếp tục quan tâm Yểm, bay nhanh xuyên qua đêm tối, đi tới bên ngoài Học Viện Linh Ương. Dọc đường có treo đèn l.ồ.ng, ngọn đèn rực rỡ, tòa tháp khí thế to lớn trong bóng đêm, nguyên khí lưu động mơ hồ tạo ra sức uy h.i.ế.p mạnh mẽ.

Nếu xông vào lập tức sẽ kinh động đến các trưởng lão trong học viện, không ổn.

Mấy ngày nay ở trong học viện, nàng cũng dần dần biết rõ ràng một sự tình. Trong Thất Tháp kia có Linh Tôn bảo vệ, còn có lửa trừng phạt uy lực vô cùng nên những người có thực lực cường đại cũng không dám xông vào. Cho nên cả Học Viện Linh Ương, chỗ phòng vệ yếu nhất chính là Thất Tháp!

Hoàng Bắc Nguyệt lặng lẽ đến phía sau Thất Tháp, trong Thất Tháp có rừng cây vô cùng rộng lớn tạo thành những bức tường, bởi vậy có thể đi vào từ sau núi. Tuy nhiên nơi này cũng nguy hiểm không kém gì Mê Vụ Sâm Lâm, nghe nói có cả linh thú vô cùng lợi hại lui tới, còn có các loại thực vật có độc nên ít có người dám đến gần.

Có siêu cường uy áp của Băng Linh Huyễn Điểu nên không linh thú nào dám đến khiêu khích, dựa vào năng lực hoạt động trong bóng đêm, nửa giờ sau, Hoàng Bắc Nguyệt đã đến phía dưới tòa tháp thứ bảy.

Nhìn từ xa, tòa tháp thứ bảy cao v.út trong mây, nhưng nhìn gần thì rộng lớn vô cùng, dưới chân tháp có một chỗ đất trống rộng, cảm giác như tháp đột ngột từ mặt đất mọc lên, ngẩng đầu nhìn không thấy đỉnh tháp. Có thể thấy lúc trước Linh Tôn xoay thân quanh tòa tháp này như vậy khổng lồ biết bao nhiêu.

Nàng lượn quanh tòa tháp thứ bảy một vòng, không phát hiện cửa vào, dường như tòa tháp này hoàn toàn bị phong bế.

Chẳng lẽ phải trực tiếp bay lên? Nàng nhớ phía trên tòa tháp này có cửa sổ, không biết cửa sổ có nguyên khí cấm chế hay không?.

Lên trên xem một chút vậy!

“Băng!” Thấp giọng gọi một tiếng, bốn phía độ ấm không khí chợt hạ thấp, thân thể to lớn trong suốt của Băng Linh Huyễn Điểu xuất hiện.

Hoàng Bắc Nguyệt nhảy lên lưng nó, thấp giọng nói: “Chậm rãi bay vòng quanh tháp”.

Băng Linh Huyễn Điểu lập tức vỗ cánh bay v.út lên, tạo ra một trận gió làm các nhánh cây xung quanh khẽ lay động. Nó bay vòng quanh toà tháp, phát hiện có một cánh cửa sổ được mở ra. Bên trên cánh cửa có nguyên khí di chuyển, chứng tỏ lúc nãy ở trên này có nguyên khí cấm chế nhưng đã bị phá hủy.

Chương 63 Lửa Trừng Phạt (2) - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia