Nàng nhẹ nhàng nhảy lên, nắm lấy song cửa sổ, nhanh ch.óng vươn người dò xét bên trong. Ngay khi vừa nghiêng người vào, đột nhiên một trận gió mạnh sắc bén đập thẳng vào mặt nàng.
Hoàng Bắc Nguyệt phản ứng vô cùng linh hoạt. Thân thể ngửa ra sau, nhanh nhẹn nhảy lên lưng Băng Linh Huyễn Điểu, cùng lúc đó, Băng Linh Huyễn Điểu cũng há miệng b.ắ.n một thanh băng tiễn vào trong.
Nhưng băng tiễn vừa mới b.ắ.n vào thì một luồng hoả diễm màu tím nóng rực vừa sắc bén, vừa hung mãnh phun ra, Băng Linh Huyễn Điểu thấy vậy vội vỗ cặp cánh băng bay nhanh về phía trước.
Mà luồng hoả diễm màu tím kia ở dưới lòng bàn chân cũng nhanh ch.óng biến mất!
“T.ử Diễm Hỏa Kỳ Lân!” Hoàng Bắc Nguyệt thấp giọng nói.
Một thân ảnh thiếu niên lãnh khốc xuất hiện trên song cửa sổ, y bào màu đen bay lên, trong tay hắn còn cầm một thanh bảo kiếm được thiêu đốt bởi ngọn lửa tím. Hắn lạnh lùng ngước mắt, kinh ngạc khi nhìn thấy nàng.
Hắn lạnh lùng mở miệng, giọng nói bình thản: “Hí Thiên các hạ” .
“Thái t.ử điện hạ.”
Băng Linh Huyễn Điểu chậm rãi hạ xuống, nàng đứng ở trên lưng nó song song với thái t.ử Chiến Dã đứng bên cửa sổ.
Ánh mắt hai người gặp nhau trong đêm đen, liền hiểu ý đồ của đối phương. Linh Tôn xuất hiện, chuyện này sẽ khiến cho rất nhiều người tò mò quan tâm. Thần thú trong truyền thuyết là bộ dáng gì, tất cả mọi người đều muốn nhìn một lần.
Hoàng Bắc Nguyệt nhìn thoáng qua cấm chế nguyên khí trôi nổi trên song cửa sổ. Vừa rồi nàng đã thấy kỳ quái tại sao cánh cửa sổ này lại được mở ra, hoá ra là có người đến trước nàng. Trong luồng nguyên khí còn sót lại mơ hồ có chứa thuộc tính hoả, xem ra nguyên khí thuộc tính hỏa dễ dàng phá vỡ cấm chế hơn.
“Nếu đã đến, chắc thái t.ử điện hạ sẽ không để ta không công trở về chứ?” Hoàng Bắc Nguyệt ôm hai tay, khẩu khí không mặn không nhạt.
Thái t.ử Chiến Dã đang hiểu lầm nàng, nàng cũng không định giải thích. Con người nàng vốn không thích nói nhiều, làm chuyện gì cũng thích dùng hành động để thể hiện hơn.
Chiến Dã liếc nhìn nàng một cái, biết là không thể ngăn cản nàng tiến vào tòa tháp này, nếu hai siêu cấp Linh thú đ.á.n.h nhau, khẳng định sẽ tạo ra động tĩnh lớn. Hắn không nói cái gì, xoay người nhảy vào trong tháp, xem ra ngầm đồng ý.
Hoàng Bắc Nguyệt kéo vành mũ của áo choàng xuống thấp rồi nhảy vào theo, để Băng Linh Huyễn Điểu thu nhỏ cùng đi vào.
Trong tháp một mảnh đen kịt, Hoàng Bắc Nguyệt lấy đá phát quang từ trong nạp giới ra rồi nhìn về phía Chiến Dã, thấy hắn trực tiếp dùng lửa của T.ử Diễm Hỏa Kỳ Lân thành một cây đuốc nhỏ.
Nàng tự ti nhìn lại đá phát quang của mình, so với ngọn lửa kia, đá phát quang phát ra ánh sáng thật yếu ớt. Nếu Băng Linh Huyễn Điểu cũng tự phát sáng thì tốt rồi.
Có ánh sáng, không gian rộng rãi trong tháp hiện rõ hơn trước mặt bọn họ. Trên vách tường bốn phía có vô số ô vuông nhỏ dùng cấm chế khoá lại, bên trong hẳn là điển tịch trân quý và tư liệu.
Không biết trong Thất Tháp có tư liệu về Vạn Thú Vô Cương không? Nàng âm thầm hạ quyết tâm, lần sau phải lén trở lại một lần, xem xét tỉ mỉ những điển tịch này một chút, cho dù chỉ lấy được ít thông tin cũng được.
Cả toà tháp này, trừ mấy ô vuông nhỏ ra thì toàn bộ đều trống rỗng, cái gì cũng không có. Đã vậy phía khung đỉnh còn rất cao khiến người ta cảm thấy một luồng áp lực vô hình.
Giơ đá phát quang lên, nàng phát hiện trên vách tường và nóc nhà được điêu khắc rất nhiều hình thù kỳ quái, bọn họ nhìn mà không hiểu bức hình nào cả. Không khí nặng nề bao trùm mỗi một góc nhỏ trong toà tháp, làm âm tình người ta bất giác trở nên trầm trọng hơn.
Thân ảnh màu đen được quầng sáng của ngọn lửa chiếu làm hiện lên cảm giác mờ ảo, khuôn mặt thiếu niên lạnh lùng, giống như cự tuyệt người khác từ ngàn dặm. Hắn nhìn tình cảnh trong tháp, mím môi rồi nâng ngọn đuốc chậm rãi đi về phía cầu thang.
Hoàng Bắc Nguyệt cũng đi theo.
Không gian trong tháp vô cùng lớn, thang lầu lại dùng hình thức xoay tròn như vỏ ốc, cho nên từ tay vịn nhìn xuống chỉ thấy một mảng tối đen. Màu đen dày đặc, cảm giác dù ánh sáng có ch.ói mắt đến mức nào cũng không thể thắp sáng được. Cứ nghĩ đến việc Linh Tôn có thể đang sống ở dưới, bọn họ nâng cao cảnh giác.
Hai vị triệu hoán sư Cửu Tinh, lại có thêm T.ử Diễm Hỏa Kỳ Lân và Băng Linh Huyễn Điểu nhưng vẫn phải cẩn thận từng tí một, bởi vì họ không biết thực lực Linh Tôn rốt cục đã đạt tới trình độ gì. Không cẩn thận có thể đ.á.n.h mất cái mạng nhỏ cũng nên.
“ Hí Thiên các hạ.” Trong ánh sáng yếu ớt của ngọn lửa màu tím, đột nhiên Chiến Dã dừng lại, quay đầu nhìn về con người thần bí sau áo choàng.
“Sao vậy?” Chiến Dã đột nhiên dừng lại làm Hoàng Bắc Nguyệt tưởng hắn phát hiện điều trọng yếu, kết quả nhìn thấy sắc mặt bình thản của hắn thì nàng có chút thất vọng.
“Ngươi biết bao nhiêu về Linh Tôn?” giọng nói bình thản, giống như là hỏi tin tức giữa các đồng đội bình thường vậy.
Hoàng Bắc Nguyệt cũng không giấu diếm, lúc này càng có nhiều tin tức thì càng có lợi cho bọn họ.
“Ta chỉ biết nó là Thần thú, đã luyện hóa được Lửa Trừng phạt ở trong Thất Tháp, thực lực vô cùng k.h.ủ.n.g b.ố, hai chúng ta có siêu cấp Linh thú cộng lại cũng chưa chắc đ.á.n.h thắng được nó.”
Chiến Dã khẽ gật đầu, khi nghe nàng nói luyện hóa Lửa Trừng phạt, hai mắt hắn chợt loé tia sáng.
Lửa Trừng phạt thuộc loại chí cao vô thượng của Học Viện Linh Ương. Nó bị niêm phong ở tận cùng của tòa Thất Tháp, người nào phạm sai lầm nghiêm trọng sẽ bị đưa xuống đó nhận khảo nghiệm của Lửa Trừng phạt.
Ngày đó Tiết Triệt chỉ chịu không đến 1% uy lực của Lửa Trừng phạt mà thôi, nếu không với tu vi của hắn thì đã sớm c.h.ế.t từ lâu rồi!
Lửa Trừng phạt rất cường đại, người bình thường không thể tưởng tượng được. Có lời đồn rằng đế đô của Nước Nam Dực - thành Lâm Hoài là tòa thành thị bất khả xâm phạm trên đại lục Tạp Nhĩ Tháp, chính là do có sự tồn tại của Lửa Trừng phạt.
Nếu đất nước lâm nguy, chỉ cần không phải do thiên tai thì Lửa Trừng phạt là v.ũ k.h.í mạnh mẽ nhất!
Vậy mà Linh Tôn lại có năng lực luyện hóa Lửa Trừng phạt, đến tột cùng nó là Thần thú cấp bậc gì?
“Thái t.ử điện hạ, vì sao Linh Tôn lại trở thành Thần thú bảo hộ của Học Viện Linh Ương ?”
“ Không ai biết, ta chỉ biết mười hai năm trước nó đột nhiên xuất hiện ở trong Thất Tháp. Nó cường đại nên không ai dám làm trái ý nó, vì vậy cứ như thế, Thương Hà viện trưởng liền ngầm đồng ý cho Linh Tôn ở lại trong Thất Tháp này.”
Hoàng Bắc Nguyệt hơi cau mày nhưng vì có mũ choàng đen che lại nên Chiến Dã không nhìn thấy.
Trong lòng nàng xuất hiện một ý nghĩ kì lạ, mười hai năm trước ư? Năm nay Hoàng Bắc Nguyệt cũng vừa tròn mười hai tuổi, trong thân thể lại phong ấn một con thú tên Yểm vô cùng cường đại lại không rõ nguồn gốc. Nàng nhớ lúc Linh Tôn sắp đi dường như có điều suy nghĩ gì đó nên đã thoáng nhìn nàng một cái. Tất cả những thứ này có liên hệ gì với nàng không?
Trong lúc thất thần, Chiến Dã đang đi trước mặt bỗng nhiên quát lên một tiếng: “Cẩn thận !”
Sau đó “sưu” một tiếng, một con rắn toàn thân đỏ sẫm đã bị d.a.o găm ghim lên tường. Con rắn đỏ không ngừng giãy dụa, lưỡi rắn phun ra nuốt vào liên tục, hung hăng dị thường, giống như có thể tùy thời công kích đối phương vậy.
“Thôn Thiên Hồng Mãng?” Chiến Dã liếc mắt nhìn con rắn nhỏ, sắc mặt khẽ biến.
Hoàng Bắc Nguyệt đi qua, nhìn con rắn chỉ to bằng ngón tay, không khỏi bật cười: “Nhỏ xíu mà bày đặt lấy tên là thôn thiên (nuốt trời)…”.
Đây là rắn con của Thôn Thiên Hồng Mãng, chắc mới nở. Loại này mấy trăm năm mới sinh ra hai quả trứng, một con mạnh, một con yếu. Đây hẳn là con yếu, ngươi cẩn thận một chút, con mạnh chắc chỉ ở gần đây thôi.”
Thôn Thiên Hồng Mãng cả người đỏ sẫm quỷ dị, vừa nhìn đã biết độc tính rất mạnh, Luyện d.ư.ợ.c sư chắc sẽ thích thứ này.
Hoàng Bắc Nguyệt nghĩ ngợi một lát rồi giơ tay c.h.é.m đầu rắn xuống, con rắn nhỏ chỉ kịp giật giật mấy cái rồi c.h.ế.t.
“Đừng dùng tay động vào”. Chiến Dã trầm giọng nhắc nhở. Thứ này hắn không có hứng thú, chỉ có Luyện d.ư.ợ.c sư mới cần đến t.h.i t.h.ể của Linh thú, chẳng lẽ Hí Thiên quen biết Luyện d.ư.ợ.c sư nào hay sao? Quả thật mạnh không lường được.
Hoàng Bắc Nguyệt đương nhiên sẽ không dùng tay chạm vào loại độc vật này.