Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh)

Chương 65 Lửa Trừng Phạt (4)

Nàng bảo Băng Linh Huyễn Điểu đóng băng xác con rắn lại, sau đó bỏ vào nạp giới. Trong nạp giới thời gian bất động nên không sợ băng tan.

“Thôn Thiên Hồng Mãng là Linh thú đẳng cấp gì?” Nàng chưa hiểu rõ lắm đẳng cấp Linh thú của thế giới này. Dù sao trước kia Hoàng Bắc Nguyệt bị cấm túc, đối với chuyện bên ngoài cũng không biết nhiều lắm.

Chiến Dã có chút quái dị nhìn nàng. Một cường giả Triệu hoán sư Cửu Tinh lại không biết cấp bậc của Thôn Thiên Hồng Mãng là gì?. Hình như người này không rõ ràng lắm về sự tình trên đại lục Tạp Nhĩ Tháp, chẳng lẽ là người từ đại lục khác đến? Nếu là cường giả đến từ ngoại giới thì mọi chuyện dễ lý giải rồi.

Chiến Dã vừa đi vừa chậm rãi nói: “Thôn Thiên Hồng Mãng là siêu cấp Linh thú, sau khi trưởng thành có cơ hội tiến hóa thành Thần thú. Nhưng nơi này có lẽ không có Thôn Thiên Hồng Mãng trưởng thành đâu”.

“Vì sao?” Có rắn con ở đây, Thôn Thiên Hồng Mãng trưởng thành phải ở bên cạnh thủ hộ mới đúng chứ.

“Hai con Thần thú không thể ở cùng một chỗ, như người ta hay nói một núi không thể chứa hai hổ vậy.” Chiến Dã dừng một chút: “Huống hồ trứng của Thôn Thiên Hồng Mãng phải ấp mười năm mới nở. Hai quả trứng này chắc là bị Linh Tôn mang về từ nơi khác”.

“Thì ra là thế.” Hoàng Bắc Nguyệt gật đầu. Linh Tôn đem trứng Thôn Thiên Hồng Mãng về làm gì không biết? Hắn đã là Thần thú rồi, không lẽ còn muốn bồi dưỡng thêm một con Thần thú nữa hay sao?

Một núi không thể chứa hai hổ, thế giới của Thần thú quả nhiên rất bá đạo.

Hai người men theo cầu thang từ từ đi xuống, bốn phía vẫn tối đen như mực, từ trên này nhìn xuống chỉ thấy một khoảng tối vô tận, mãi mãi như không có đường ra.

Hoàng Bắc Nguyệt trong lòng tính toán, đại khái bọn họ cũng đã chạm tới đáy của Thất Tháp rồi, thậm chí còn xuống sâu hơn nữa. Vậy mà vẫn chưa tìm thấy vị trí của Linh Tôn, ngay cả một chút uy áp của Thần thú cũng không có.

Không biết còn phải đi bao xa nữa?

Nàng lẳng lặng nhìn bóng lưng Chiến Dã phía trước. Y phục màu đen giống như muốn hòa vào bóng tối vô biên, chỉ có một chút ánh sáng của ngọn lửa mơ hồ chiếu rọi, làm người khác cảm giác chịm vào hư vô.

Nàng nhớ tới những lời mà Thừa tướng cùng Hồ đại nhân trao đổi ở phủ Thừa tướng, bọn họ đều muốn gạt hắn ra khỏi ngôi vị Thái t.ử. Một thiếu niên mười sáu tuổi, nếu tại thời đại kia của nàng thì hẳn là đang hưởng thụ cuộc sống không buồn không lo trong trường học, còn hắn thì phải đối mặt những âm mưu đấu đá, luôn phải chịu cảnh ngươi lừa ta gạt.

Hoàng Bắc Nguyệt than khẽ một tiếng. Nàng bỗng nhiên muốn nói cho hắn biết, thực ra ngày đó nàng đi chung với Tiết Triệt chỉ là ngoài ý muốn mà thôi, nhưng không chờ nàng mở miệng, bước chân của Chiến Dã liền bỗng nhiên dừng lại.

Nàng tưởng xảy ra chuyện nên lập tức toàn thân căng cứng, nhưng khi vừa ngưng thần nhìn lại thì Chiến Dã đã lui về phía sau một bước, ngẩng đầu nhìn mảnh hắc ám vô tận.

Nàng cũng vội nhìn kĩ lại, một bức tường đen nhánh theo ánh lửa hiện ra trước mắt.

Hết đường? Hoàn toàn không thể hết đường!

“Đây chắc hẳn là một cánh cửa đá”. Bằng kinh nghiệm nhiều năm làm sát thủ cùng trộm bảo vật, Hoàng Bắc Nguyệt sớm đã quen thuộc các loại cơ quan bí mật nên chỉ thoáng liếc mắt liền nhìn ra.

Nàng nói xong cũng bước lên một bước, bàn tay vươn ra từ dưới áo choàng đen, sờ sờ trên tường đá mấy lần, cuối cùng cũng tìm được một chỗ lõm xuống. Nàng đưa tay vào tìm kiếm thì thấy một cái vòng sắt nặng nề.

Nàng hít sâu một hơi, dùng sức kéo vòng sắt ra ngoài.

Két….

Một tiếng động nặng nề vang lên, cửa đá chậm rãi mở ra.

Chiến Dã kinh ngạc nhìn nàng, âm thầm lấy làm lạ. Mấy loại như cơ quan này hắn cũng biết một chút, nhưng cũng không thành thạo như nàng, chỉ cần liếc mắt một cái là có thể nhìn ra vị trí của cơ quan.

Hí Thiên này nếu theo phe mình thì tốt, thật đáng tiếc…

Theo vách tường mở ra, một luồng hơi nóng rực phả vào mặt hai người. Bên trong chậm rãi lộ ra một mảnh lửa đỏ rực.

Hoàng Bắc Nguyệt trợn mắt há mồm nhìn ánh lửa chập chờn trên vách tường. Nơi này quả thực như lò lửa địa ngục!

Nàng vội kéo áo khoác, cố gắng ngăn chặn luồng nhiệt kia. Sau đó nhìn về phía Chiến Dã, thấy hắn cũng không tốt hơn mình bao nhiêu.

Chỉ mới đứng ngoài cửa đã bị hành hạ như vậy, vào sâu hơn thì sao đây?

“Băng”. Hoàng Bắc Nguyệt hô nhỏ một tiếng. Đáng sợ thì sao chứ, có đáng sợ hơn nữa thì nàng cũng xông vào. Nếu bây giờ bỏ đi chẳng phải uổng phí lắm ư?

Nàng thích khiêu chiến, càng nguy hiểm thì nàng càng hung phấn!

Thân thể to lớn của Băng Linh Huyễn Điểu từ phía trên bay xuống, nó và cái cửa đá đều khổng lồ như nhau. Khí lạnh buốt tản ra bốn phía, làm giảm bớt một phần hơi nóng.

Hoàng Bắc Nguyệt nhảy lên lưng Băng Linh Huyễn Điểu, xoay người nói với Chiến Dã: “Lên đây đi”.

Đã hợp tác với nhau thì trợ giúp một chút cũng là lẽ thường tình, huống hồ lúc trước hắn cũng giúp nàng không ít lần. Chiến Dã ngẩn ra, cũng không do dự lập tức nhảy lên. Khí lạnh mãnh liệt trên lưng Băng Linh Huyễn Điểu thoáng cái làm tay hắn đông cứng.

“Cẩn thận một chút.” Hoàng Bắc Nguyệt nhỏ giọng nhắc nhở.

Chiến Dã gật đầu, Băng Linh Huyễn Điểu liền mở rộng cánh, từ cửa đá khổng lồ phi vào bên trong. Biển lửa vô tận, lửa cháy hừng hực đập vào mắt, không gian trong cửa đá rộng đến mức khó tin. Hoàng Bắc Nguyệt cảm giác chỉ cần rơi vào lửa thì m.á.u tươi trong thân thể cũng sẽ theo đó mà sôi trào.

Đây là Lửa Trừng phạt sao?” Hoàng Bắc Nguyệt đã bị tình cảnh trước mắt làm rung động mãnh liệt. Bản thân như rơi vào một thế giới khác.

Chiến Dã khẽ lắc đầu: “Không, Lửa Trừng phạt ở sâu bên trong, bên ngoài này chỉ là lá chắn thôi”.

Hoàng Bắc Nguyệt trong lòng kinh hãi, lực lượng của những ngọn lửa này rất cường đại. Nàng có thể cảm giác được Băng Linh Huyễn Điểu phải rất cố sức mới có thể bay trên biển lửa này.

So với đám lửa cháy cuồn cuộn này, Băng Linh Huyễn Điểu khổng lồ lại trở nên nhỏ bé như giun dế, chỉ là một điểm nhỏ trong biển lửa mà thôi.

Phừng phực…

Một ngọn lửa thật lớn đột nhiên sôi trào bên dưới bọn hắn, Băng Linh Huyễn Điểu vội đập cánh bay lên cao, miễn cưỡng né một ít sóng lửa. Nhưng vẫn có mấy đốm lửa b.ắ.n lên, lưu lại vài vết cháy xém trên thân thể tuyết trắng của Băng Linh Huyễn Điểu.

“Băng, bay cao hơn một chút đi”. Không gian phía trên rất rộng rãi, chỉ là quá tối làm người ta có chút lạnh lẽo. Nhưng như thế vẫn tốt hơn là bị lửa nướng thành chim quay.

Băng Linh Huyễn Điểu nghe lệnh, lập tức bay lên cao hơn.

Đôi mắt đen nhánh của Chiến Dã quét vài vòng trên biển lửa. Xung quanh hoàn toàn không có uy áp cường đại gì nên thoáng yên tâm một chút.

Lửa cháy phía dưới thỉnh thoảng lại tuôn trào, nhưng có kinh nghiệm lần trước nên Băng Linh Huyễn Điểu dễ dàng né tránh.

Trong lòng, Yểm đột nhiên nói vang lên, mang theo ý cảnh cáo: “Hoàng Bắc Nguyệt, đừng đi về phía trước nữa”.

“Ngươi cảm giác được gì sao?” Hoàng Bắc Nguyệt nhíu mày. Nàng căn bản không muốn lùi bước, trong quan niệm của nàng không có hai chữ “sợ hãi”.

Yểm trầm giọng nói: “Linh Tôn ở phía trước đó, hắn đang ngủ say nên không phát hiện các ngươi, nhưng thần thú không thích bị quấy rầy, nếu nó phát hiện các ngươi thì chỉ có con đường c.h.ế.t”.

“Ngủ say? Là sao?”

Yểm hừ một tiếng: “Có nghĩa là bây giờ hắn đang trong một giai đoạn đột phá nào đó. Các ngươi quấy rầy hắn, hắn sẽ bỏ qua cho các ngươi sao? Cho dù có chạy đến chân trời góc biển thì hắn cũng sẽ đuổi theo g.i.ế.c c.h.ế.t hai tên tép riu Cửu Tinh Triệu hoán sư các ngươi”

Tép riu Cửu Tinh Triệu hoán sư?

Hoàng Bắc Nguyệt bĩu môi. Trên đại lục Tạp Nhĩ Tháp, rất ít khi nghe thấy có cường giả mạnh hơn Cửu Tinh Triệu hoán sư. Thế mà Yểm lại nói là “tép riu”. Cái tên này không phải quá tự đại đó chứ?

Tuy nhiên Linh thú đang đột phá nếu bị quấy rầy quả thực sẽ tức giận vô cùng. Đổi lại là nàng, nếu đang đột phá lại bị người ta quấy nhiễu làm thất bại, khẳng định nàng cũng sẽ truy sát người đó đến c.h.ế.t. Cho nên khi nghe Yểm nói xong, Hoàng Bắc Nguyệt quay đầu nói với Chiến Dã: “Linh Tôn đang ngủ say, nếu quấy rầy sợ rằng hậu quả sẽ rất nghiêm trọng”.

Tốt nhất cứ nói trước cho hắn biết, còn đi hay không là chuyện của hắn, nàng không thể đem tính mạng người khác đùa giỡn được.

Chương 65 Lửa Trừng Phạt (4) - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia