Chiến Dã khẽ cau mày, đang định mở miệng nói chuyện thì bỗng nhiên có chấn động lớn ở bên dưới biển lửa. Tiếp đó, một tiếng phẫn nộ rít gào cũng từ xa xa truyền đến.
Trong nháy mắt biển lửa cuồn cuộn dâng lên! Hơi nóng ngập trời liên tục bốc lên, hướng đến chỗ cao nhất trong bóng tối, nhất thời những thứ ẩn giấu trong bóng đêm đều được chiếu sáng!
Từng con Dơi Xanh đang treo ngược hiện ra, trong bóng đêm tất cả bọn chúng đều nhắm mắt lại, nhưng khi lửa cháy bốc lên, khí nóng rực cùng ánh sáng ch.ói mắt lập tức khiến chúng đồng loạt mở mắt. Từng con mắt lóe ra tia sáng xanh làm người ta hết sức sợ hãi!
Mỗi một con Dơi Xanh đều có thể so với một con đà điểu, khi mở cánh ra nhìn càng to lớn! Dơi Xanh là linh thú cấp 10, rất thích hút m.á.u tươi, tính tình hung tàn, người hay thú hễ bị bọn chúng bắt được thì đều c.h.ế.t rất bi t.h.ả.m.
Ở trong Rừng rậm Mê Vụ, bọn chúng hoành hành ngang ngược! Bởi vì thường xuất hiện thành đàn nên dù đối mặt với linh thú cường đại, cấp bậc cao cũng có thể thắng.
Linh thú cấp 10 ở trong mắt Hoàng Bắc Nguyệt cùng Chiến Dã chẳng qua giống như con nít, không đủ để gây sợ hãi. Nhưng chúng quá đông, lúc nhúc đậu ở phía trên, từng đôi mắt xanh lè chỉ nhìn thôi cũng khiến da đầu tê dại. Trong lòng Hoàng Bắc Nguyệt lộp bộp một tiếng, lông tơ trên người cũng dựng thẳng đứng lên.
Khí nóng quay cuồng phía xa, cùng nơi bọn Dơi Xanh tụ tập thành đàn đột nhiên trở nên vạn phần nguy hiểm.
“Lui đi”. Chiến Dã thấp giọng nói một tiếng, không dám chậm trễ, lập tức triệu hồi T.ử Diễm Hỏa Kỳ Lân ra.
Hoàng Bắc Nguyệt gật đầu, Linh Tôn bị quấy rối đã tỉnh giấc, dưới cơn thịnh nộ này sẽ không chịu để yên như vậy. Huống chi, những con Dơi Xanh cũng làm người ta rất đau đầu.
Trong nháy mắt, hai người khống chế linh thú của mình nhanh ch.óng bay trở về đường cũ. Nhưng quay lại so với lúc tới khó khăn hơn nhiều. Lúc tới biển lửa vẫn còn yên tĩnh, phía trên cũng không có Dơi xanh tụ tập thành đàn như vậy. Hiện tại thân hình bọn họ mới di chuyển, đám dơi mắt xanh lóe sáng, sau đó vỗ cánh rầm rập lao từ phía trên xuống.
Hai người còn sống ở trước mắt, mùi vị m.á.u tươi tràn ngập hấp dẫn như vậy, trong nháy mắt những con Dơi Xanh càng thêm hăng m.á.u, điên cuồng đuổi theo phía sau bọn họ. Cũng bởi vì Linh Tôn tức giận mà trên mặt biển lửa từng cơn sóng lửa cuồn cuộn dâng lên.
Chiến Dã xoay người, lập tức trong tay xuất hiện một thanh bảo kiếm lóe ra t.ử quang, vung kiếm phóng ra một luồng lửa tím về phía sau, trong nháy mắt thiêu c.h.ế.t một đám Dơi Xanh!
Hoàng Bắc Nguyệt âm thầm than một tiếng tốt, nhưng cùng lúc đó nàng phải thấp giọng mắng một tiếng! Một đám Dơi Xanh c.h.ế.t cháy thì càng có nhiều đám Dơi Xanh khác đuổi theo. Đấu với nhiều dơi như vậy sẽ hao tổn nhiều nguyên khí, nếu chưa đến được cửa mà bị Linh Tôn đuổi theo thì thật xui xẻo.
“Mặc kệ bọn chúng, mau tiến lên phía trước!” Hoàng Bắc Nguyệt hô to một tiếng, thúc giục Băng Linh Huyễn Điểu nhanh ch.óng bay đi.
Chiến Dã hiểu ý, cũng không ham chiến, bảo kiếm quét về phía sau một cái, thiêu c.h.ế.t một đám Dơi Xanh xong liền quay đầu chạy.
Bình thường tốc độ của bọn trong mắt cao thủ nhanh tới mức khó tin, nhưng mà ở thời khắc sinh t.ử tồn vong này lại cảm thấy vô cùng.
Nhiều năm qua Hoàng Bắc Nguyệt vào sinh ra t.ử, trải qua vô số nguy hiểm, đã sớm luyện thành định lực dù thế nào mặt cũng không đổi sắc, mặc kệ hung hiểm cỡ nào, cũng có thể bảo trì ý nghĩ tỉnh táo.
Cửa đá mơ hồ trong tầm mắt, trong lòng chưa kịp thở phào một hơi, đột nhiên phía trước lửa đỏ nhảy lên, ùn ùn kéo đến. Sắc mặt Hoàng Bắc Nguyệt đại biến, lập tức khống chế Băng Linh Huyễn Điểu hướng một phương hướng khác bay đi, năng lực ứng biến của Chiến Dã cũng nhanh đến mức người thường không sánh bằng, cùng nàng chia một trái một phải mà chạy.
Nếu hai người cùng chạy một hướng, khi Linh Tôn đuổi theo tất nhiên cả hai sẽ gặp nạn. Nhưng tách ra thì sẽ có một người được an toàn. Biết được ý nghĩ của Chiến Dã nên trong lòng Hoàng Bắc Nguyệt có chút ấm áp. Những lúc kề vai chiến đấu có một chiến hữu như vậy, nàng nguyện ý giao phía sau lưng cho đối phương!
Trong nháy mắt tách ra, kiếm của Chiến Dã đã tạo thành một trận t.ử diễm thật lớn, hướng đến phía tưởng lửa đang ùn ùn kéo đến kia. Một đỏ một tím va vào nhau, sinh ra tiếng nổ kinh người. Hai bên giằng co nhau trong chốc lát, lửa tím không chống giữ nổi, bị tường lửa màu đỏ xuyên thủng, cùng lúc đó Chiến Dã nhanh ch.óng bay về phía sau, đám Dơi Xanh đang đ.â.m đầu bay đến bị lửa tím đốt c.h.ế.t la liệt.
Sau khi qua một chiêu kinh tâm động phách, tưởng lửa màu đỏ nhanh ch.óng hướng lên trên, vặn vẹo xoay tròn, cuối cùng biến thành một con rồng lửa thật lớn, điên cuồng hét lên một tiếng, cả biển lửa bị chấn động không ngừng.
Xuất hiện!
Hoàng Bắc Nguyệt hít vào một hơi, hóa ra nhìn gần bản thể của Linh Tôn thật sự quá k.h.ủ.n.g b.ố.
Trong lòng nàng Yểm nói: “Hừ! Sững sờ cái gì? Thái t.ử Chiến Dã đã dẫn dụ sự chú ý của Linh Tôn, ngươi còn không nhanh ch.óng mà chạy đi!”
“Chạy?” Hoàng Bắc Nguyệt sửng sốt, nàng chưa từng nghĩ tới sẽ rời đi, đặc biệt lại bỏ rơi người nguyện ý vì mình mà hi sinh.
Không biết trong lòng Chiến Dã xuất phát từ cái gì, hiện tại hắn vẫn còn đang tưởng rằng Hí Thiên đầu phục cho phủ An Quốc công, nhưng vừa rồi hắn không chút suy nghĩ liền lựa chọn bay về phương hướng khác so với mình, hơn nữa ra chiêu trước để thu hút sự chú ý của Linh Tôn. Ân tình trượng nghĩa như vậy, sao nàng có thể bỏ chạy một mình.
“Hoàng Bắc Nguyệt, ngươi đừng ngu ngốc như vậy! Ngươi muốn đi chịu c.h.ế.t sao?” Yểm sắc bén nói, nghe giọng điệu tương đối phẫn nộ.
“Hừ, là ngươi sợ c.h.ế.t đi!” Hoàng Bắc Nguyệt cười lạnh một tiếng, “Nếu ngươi không muốn c.h.ế.t thì ra hỗ trợ đi!”.
“Cũng không phải lần nào ta cũng có thể đi ra, lần trước đi ra khiến ta… Hoàng Bắc Nguyệt!”. Yểm hô to một tiếng, đã không kịp rồi, Hoàng Bắc Nguyệt đã khống chế Băng Linh Huyễn Điểu thay đổi phương hướng, đ.á.n.h về phía Linh Tôn.
Hắn tức giận tới mức muốn đ.ấ.m n.g.ự.c dậm chân, nha đầu kia bình thường lãnh huyết xảo trá như vậy, tại sao hiện tại đột nhiên lại nghĩa khí! Thật là tức c.h.ế.t hắn!
“Lá chắn Băng, mở!” Dưới áo choàng, tiếng nói kiên định lạnh lẽo của thiếu nữ vang lên trong lửa cháy thiêu đốt hừng hực cùng tiếng phẫn nộ rít gào của Linh Tôn.
Chiến Dã nhíu mày một cái, nhìn thấy nàng quay trở lại, đột nhiên trong lòng cảm xúc có chút phức tạp. Cô ta có thể chạy một mình, một phe với An Quốc công không phải luôn hy vọng hắn c.h.ế.t sớm một chút sao? Tại sao quay trở lại? Nhìn thấy dáng người mảnh mai nhưng kiên định của nàng đứng ở trên lung Băng Linh Huyễn Điểu, trong tâm tình hắn vừa lo âu, vừa hỗn loạn vui sướng.
Kề vai chiến đấu, chiến hữu dựa vào nhau, chưa bao giờ bỏ lại đối phương. Theo giọng nói của nàng, từng đạo tường băng cường đại chắc chắn không thể phá vỡ dựng thẳng trong lửa đỏ.
Loảng xoảng, loảng xoảng, loảng xoảng, liên tục mười hai tảng lá chắn Băng che một bên biển lửa cùng Linh Tôn.
“Đi!” Hoàng Bắc Nguyệt hô to với Chiến Dã, xoay người bay đi.
Hiện tại cửa đá đã bị Linh Tôn chặn lại, bọn họ không thể theo lối đó ra ngoài, chỉ có thể tìm đường khác để ra.
Mười hai tảng lá chắn Băng có thể ngăn chặn Linh Tôn trong chốc lát, để bọn họ có thời gian chạy thoát.
Băng Linh Huyễn Điểu cùng T.ử Diễm Hỏa Kỳ Lân ở trong biển lửa cuồn cuồn cố gắng đột phá, từng đàn Dơi Xanh cũng không ngừng đuổi theo, hung mãnh công kích bọn họ.
“Muốn c.h.ế.t!”. Hoàng Bắc Nguyệt c.ắ.n răng khẽ quát một tiếng, hai tay rất nhanh ch.óng kết ấn, vô số mũi tên nhọn bằng băng lạnh b.ắ.n ra bốn phương tám hướng. Mũi tên băng chuẩn xác đ.â.m trúng vào từng con Dơi, trên người Băng Linh Huyễn Điểu khí cực lạnh, Lam Biên Bức chỉ là linh thú cấp 10 sao có thể chịu được? Toàn bộ đều một chiêu mất mạng.
Sát khí mạnh mẽ dưới áo choàng đen quỷ dị vờn quanh, xơ xác tiêu điều, lãnh huyết, sức uy h.i.ế.p làm cho đám Dơi phải lùi xa, do dự trong chốc lát, không dám tiến lên đối mặt người áo choàng đen này. Chỉ cần do dự trong nháy mắt như vậy, Hoàng Bắc Nguyệt cùng Chiến Dã đã rời đi một khoảng cách rất xa.
Trong biển lửa mịt mờ, Băng Linh Huyễn Điểu cùng T.ử Diễm Hỏa Kỳ Lân như hai ngôi sao băng rực rỡ nhanh ch.óng lướt qua.
Ầm ầm…