Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh)

Chương 68 Lửa Trừng Phạt (7)

Hai người đều thu hồi Linh thú lại. Hoàng Bắc Nguyệt đem Ngọc Tránh nước quăng vào hồ, nó lập tức phóng ra t.ử quang rực rỡ. Mặt nước nổi lên từng gợn sóng, dồn dập tản ra hai bên.

T.ử quang biến mất, một không gian khô ráo lập tức xuất hiện. Nó giống như một gian phòng được làm từ pha lê, bên trong có thể chứa đến bốn năm người. Hoàng Bắc Nguyệt khẽ nhíu mày, lần đầu tiên nàng thấy bảo khí thần kỳ như thế

“Đi thôi” Nàng rất háo hức muốn thử cảm giác không cần đeo dưỡng khí lẫn kính bơi mà vẫn có thể đi lại trong nước. Nàng thử dùng chân khẽ chạm vào mặt nước, một cảm giác lạnh như băng truyền đến làm nàng không nhịn được phải hít một hơi, quả nhiên rất lạnh!

Loại cảm giác lạnh thấu xương này giống với khí cực lạnh trên người Băng Linh Huyễn Điểu. Trong lúc nàng đang lạnh run, bỗng nhiên một bóng đen từ dưới nước trồi lên, c.ắ.n một cái lên mắt cá chân của nàng.

Bởi vì nước quá lạnh nên nàng chỉ cảm giác như bị kim đ.â.m khẽ một cái, nhưng khi nàng ý thức được không ổn thì toàn thân đã không còn chút sức lực nào.

“Có rắn” Chiến Dã vội kéo nàng lại thì thấy một con rắn đỏ to bằng một ngón tay đang quấn một vòng trên chân Hoàng Bắc Nguyệt. Hắn hoảng hốt muốn đưa tay kéo nó ra thì bị đuôi rắn hung hăng quật một phát trên mu bàn tay.

“Lõm bõm” một tiếng, con rắn đỏ kia đã thành công nhảy xuống hồ nước, chỉ một lát đã biến mất dạng.

“Là một con Thôn Thiên Hồng Mãng khác…” giọng nói của Chiến Dã hơi run rẩy không dễ phát giác.

Tình thế cấp bách, hắn vội vã tháo giày ra. Một đôi chân xinh xắn mang tất thêu màu phấn hồng của thiếu nữ đập vào mắt hắn.

Thật nhỏ nhắn, rõ ràng là chân của một cô gái!

Hắn hơi run run, một dấu răng rắn nho nhỏ xuất hiện trên đôi chân ngọc trắng như tuyết của nàng.

Hoàng Bắc Nguyệt hít vào một ngụm khí lạnh. Vết thương không đau nhưng độc tố lan tràn khiến nàng cảm thấy hoảng hốt, khí lực toàn thân như bị hút hết, nàng vô lực cầm lấy cánh tay của Chiến Dã.

Mau đi… đi ra ngoài tìm đại phu”. Nàng bắt đầu hối hận rồi. Sớm biết trước thì chịu khó học thuật luyện d.ư.ợ.c một chút, luyện mấy viên giải độc đan mang theo thì sẽ không sợ xuất hiện tình huống ngoài ý muốn này.

“Độc của Thôn Thiên Hồng Mãng là loại độc có thuộc tính hỏa mãnh liệt nhất, không có t.h.u.ố.c chữa”.

Tuy nói vậy nhưng Chiến Dã vẫn nhanh ch.óng lấy một cái bình nhỏ từ trong nạp giới ra, đổ một viên đan d.ư.ợ.c xanh biếc đưa cho nàng.

“Trước tiên nuốt cái này đi”. Tuy rằng viên đan d.ư.ợ.c này không thể giải độc nhưng ít nhất vẫn có thể bảo vệ tâm mạch cho nàng.

Hoàng Bắc Nguyệt gật đầu, đem đan d.ư.ợ.c bỏ vào miệng. Bỗng nhiên nàng suy yếu kêu lên: “Ngươi làm gì vậy?”

Chiến Dã đang nâng chân nàng lên, cúi đầu ngậm lấy vết thương bị Thôn Thiên Hồng Mãng c.ắ.n, đem m.á.u độc từng ngụm từng ngụm hút ra. Toàn bộ quá trình hắn không nói một câu nào, cặp lông mày nhíu c.h.ặ.t như một dãy núi bị sương mù che kín.

Hoàng Bắc Nguyệt kinh ngạc nhìn hắn, mãi sau mới vươn tay vỗ nhẹ vai hắn, thấp giọng nói: “Đa tạ ngươi.”

Nhổ ra một ngụm m.á.u độc, Chiến Dã ngẩng đầu lên, lau chút m.á.u dính trên khóe miệng, lãnh khốc nói: “Phụ hoàng muốn chiêu lãm ngươi, nếu ngươi c.h.ế.t phụ hoàng sẽ không vui.”

Hoàng Bắc Nguyệt khóe miệng hơi giật giật. Thiếu niên lạnh lùng này, không thể nói câu nào tốt hơn hay sao? Hắn có thực sự muốn chiêu lãm nàng không vậy?

Càng ở lại đây lâu, Hoàng Bắc Nguyệt càng có cảm giác không an toàn. Cho dù bọn họ trốn vào đây thì Linh Tôn cũng không dễ bỏ qua như vậy. Hắn nhất định sẽ đuổi theo. Cho nên bọn họ phải mau ch.óng rời khỏi nơi này. Ở thêm một giây sẽ thêm một phần nguy hiểm.

Chờ Chiến Dã băng bó lại vết thương của nàng, Hoàng Bắc Nguyệt ngay lập tức nói: “Mau mau rời khỏi nơi này thôi”.

Chiến Dã gật đầu, đỡ nàng đứng lên. Sau khi thấy đôi chân trắng như tuyết của nàng, hắn đã khẳng định nàng là một thiếu nữ. Xuất phát từ sự tự tôn của đàn ông, Chiến Dã vốn muốn cõng nàng rời đi, thế nhưng lại nhớ rằng nàng còn có một thân phận khác: Hí Thiên. Nàng vốn rất mạnh mẽ, để hắn cõng nhỡ làm tổn thương lòng kiêu ngạo của nàng thì sao? Suy nghĩ như vậy, hắn cũng lúng túng không biết phải mở miệng thế nào.

Hai người đi vào không gian của Ngọc tránh nước, giống như một cái bình phong ngăn cách cách với nước hồ bên ngoài. Bên trong đi lại rất thoải mái, cứ như đi trên đất bằng vậy.

Bọn hắn chậm rãi chìm xuống, t.ử quang lượn lờ giúp bọn họ thấy rõ không gian lớn dưới đáy hồ. Nơi này tràn ngập ngói vỡ tường đổ, đây chắc hẳn là một toà thành nhỏ bị chìm xuống, chỉ sợ bị chôn vùi hơn nghìn năm rồi.

Bên cạnh những kiến trúc kia còn có xương người cùng xương động vật ở nhiều tư thế khác nhau. Xem ra tòa thành nhỏ này là đột nhiên chìm xuống nước.

“Đây là “Thành thị của những người không khuất phục.” Chiến dã bỗng nhiên thấp giọng mở miệng.

Hoàng Bắc Nguyệt khó hiểu hỏi : “ “Thành thị của những người không khuất phục” là sao?”.

Chiến Dã đã đoán là nàng không phải là người ở đại lục Tạp Nhĩ Tháp, bởi vậy đối với việc nàng không biết lịch sử của Nước Nam Dực cũng không cảm thấy kỳ quái. Hắn kiên nhẫn giải thích: “Nước Nam Dực lúc mới thành lập đã từng gặp phải sự phản kháng mãnh liệt của dân tộc nơi này. Bọn họ muốn bảo vệ thành thị của mình, thà c.h.ế.t không chịu khuất phục, bởi vậy ròng rã suốt một năm trời mà chúng ta vẫn chưa đ.á.n.h hạ được toà thành thị này. Nhưng không ngờ chỉ trong một đêm, cả tòa thành đột nhiên biến mất không thấy bóng dáng”.

“Thái tổ kính phục tinh thần bất khuất của bọn họ nên đã xây dựng thành Lâm Hoài ở đúng nơi tòa thành cũ và định đô ở đó”.

Thì ra là thế, những chuyện này trước đây Hoàng Bắc Nguyệt hình như cũng không biết.

Một tòa thành thị không thể vô duyên vô cớ biến mất được. Hiện giờ lại phát hiện thành thị tàn tạ đổ nát ngay dưới đáy hồ, nàng khẳng định do động đất nên mới khiến thành thị trong một đêm biến mất.

Nói như vậy, Thành Lâm Hoài lại xây dựng trên một nơi đã từng xảy ra địa chấn. Mà biển lửa bên dưới Thất Tháp chỉ sợ là một toà núi lửa cực kỳ khổng lồ.

Nơi này địa vực có chút kỳ lạ, dung nham hoạt động thường xuyên. Thành Lâm Hoài có thể an ổn vượt qua năm tháng dài đằng đẵng cũng không biết là vận khí gì nữa. Vạn nhất có một ngày núi lửa bỗng nhiên bạo phát, biết đâu thành Lâm Hoài cũng sẽ biến thành một tòa “Thành thị của những người không khuất phục” như kia thì sao.

Trong thành phố này chứa đựng tất cả hoài ức của Hoàng Bắc Nguyệt, nàng sẽ không trơ mắt nhìn nó biến mất đâu.

“Thái t.ử điện hạ…” Hoàng Bắc Nguyệt vừa định mở miệng nói chuyện, bỗng nhiên phía dưới chân run lên. Bởi vì độc tố phát tác nên cơ thể nàng có chút suy yếu suýt ngã xuống. Thân thể Chiến Dã cũng có chút run lên.

Khoảng mấy giây sau, toàn bộ đáy nước bắt đầu rung lắc mạnh, nhấc lên từng đợt từng đợt sóng lớn, ngay cả bọn họ trốn bên trong Ngọc Tránh nước cũng bị lắc lư đến thất điên bát đảo.

“Linh Tôn đuổi tới rồi, đi mau”. Hoàng Bắc Nguyệt kinh hãi. Nàng hiện tại đang nhiễm độc rắn, chỉ dựa vào một mình Chiến Dã thì căn bản không phải đối thủ của Linh Tôn. Chỉ có liều mạng chạy trốn, tìm được hướng ra mới có cơ may thoát.

Nàng được Chiến Dã đỡ khập khễnh bước đi, nhưng chỉ mới chạy được vài bước, nền đất dưới bàn chân bỗng nhiên nứt ra, một khe nứt sâu hoắm xuất hiện suýt làm bọn họ ngã xuống. Sắc đỏ mãnh liệt từ trong hố sâu lan đến, nước xung quanh vốn lạnh như băng ngay lập tức trở nên ấm áp.

Dung nham xuất hiện rồi !

Hoàng Bắc Nguyệt kinh hãi, nếu như nước bị nấu sôi, bọn họ sẽ bị luộc chín mất!

Sóng nước không ngừng lay động, bọn họ có Ngọc Tránh nước, tuy không sợ bị cuốn đi nhưng nước xao động sẽ làm mất phương hướng tới cửa ra.

Hoàng Bắc Nguyệt âm thầm lo lắng nhưng chất độc làm đầu nàng trở nên mơ hồ, không suy nghĩ được nhiều, chỉ có thể dựa vào một chút ấn tượng lúc nãy đi về phía trước.

Dòng nước quanh đây bỗng dưng chảy gấp tới một chỗ, Hoàng Bắc Nguyệt nở nụ cười: “Lối ra chỉ ở gần đây thôi.”

Nàng vừa mới dứt lời, sóng nước mãnh liệt cuộn lên sau lưng, dòng nước trở nên cuồng loạn, một trận uy áp từ phía sau nhanh ch.óng áp sát.

Chương 68 Lửa Trừng Phạt (7) - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia