Đuôi rồng màu đen khẽ vẫy một cái, toàn bộ kiến trúc dưới đáy nước đều bị quét bay ra ngoài. Vảy rồng như lưỡi d.a.o sắc bén, phàm là vật gì chạm lên đó đều bị cắt vỡ vụn.
“Quấy rầy giấc ngủ của ta, muốn chạy đâu dễ thế” Tiếng của Linh Tôn ẩn ẩn hiện hiện trong hồ nước.
Đuôi rồng cuồng loạn vung vẩy, vầng sáng của Ngọc Tránh nước dần mất đi, hiển nhiên bảo khí cũng không chống đỡ nổi uy áp của Thần thú.
Dòng nước bị đảo loạn lên, hình thành một cái lốc xoáy thật lớn. Đuôi rồng nhân cơ hội đ.á.n.h mạnh lên vầng sáng của Ngọc Tránh nước, không gian trong nháy mắt liền tan rã, nước từ bốn phương tám hướng tràn vào bên trong.
“Cẩn thận…” Chiến Dã vừa nói xong đã bị dòng nước cuốn đi.
Hoàng Bắc Nguyệt chỉ kịp “a” một tiếng đã bị dòng nước nhấn chìm.
Hỏng bét rồi!. Đối mặt với Linh Tôn cường đại, bản thân lại trúng độc, thực lực chỉ bằng hai, ba phần so với bình thường, lẽ nào lần này nàng nhất định phải c.h.ế.t ư?
Dòng nước chảy quá xiết, mũ choàng ướt sũng che khuất tầm nhìn của nàng, không biết Chiến Dã bị cuốn đến đâu rồi.
Bên trong nước, T.ử Diễm Hỏa Kì Lân cùng Băng Linh Huyễn Điểu không thể hoàn toàn phát huy 100% thực lực của mình, triệu hoán ra lại trở thành gánh nặng. Cho nên Hoàng Bắc Nguyệt chỉ có thể nắm thật c.h.ặ.t hắc ngọc, ở trong lòng hô hoán Yểm: “Yểm! Ngươi đừng giả c.h.ế.t nữa”.
Nếu nàng không trúng độc thì cũng không đến nỗi bị Linh Tôn đ.á.n.h trúng, bây giờ cũng sẽ không chật vật như vậy.
Yểm buồn bực nói: “Ngươi đùa gì thế? Ta bị 49 lớp cấm chế của Hắc Thủy cấm Lao phong ấn, cho dù đi ra cũng chỉ có thể miễn cưỡng đối phó với loại tiểu nhân vật như Tư Mã Quy Yến mà thôi, còn với lão quái vật này, ta rõ ràng là tự tìm c.h.ế.t”.
“Cái tên đáng ghét nhà ngươi”. Hoàng Bắc Nguyệt bị hắn chọc tức đến mức muốn thổ huyết.
“Không ổn, lão quái vật kia hình như nhằm về ngươi”. giọng nói của Yểm có hơi thay đổi.
Hoàng Bắc Nguyệt âm thầm rùng mình, Linh Tôn nhằm về phía nàng?
Vừa nghĩ, nàng vừa luống cuống tay chân đem mũ choàng vướng víu kéo xuống. Không nhìn thì thôi, vừa nhìn nàng lập tức bị dọa đến hồn phi phách tán.
Chỉ thấy đuôi rồng to lớn đột nhiên quét tới, phá tan tất cả ngăn trở, đập về phía nàng.
Nàng lập tức lấy ra Băng Vũ, dùng sức c.h.é.m tới cái đuôi kia. Từng đám băng nhọn cực lớn quất về đuôi của Linh tôn. Băng nhọn tuy không mạnh mẽ như lá chắn Băng, nhưng có thể thắng ở số lượng nhiều, lấy thực lực bây giờ của nàng, tổng cộng có thể tạo ra 24 tảng băng nhọn sắc bén.
Nhưng trong mắt Linh Tôn, đám băng nhọn đó như một bữa tráng miệng. Đòn của một kẻ bị trúng độc làm sao đả thương được hẳn?.
Đuôi rồng từ từ va chạm với 24 d.a.o băng sắc bén, nhất thời mảnh băng văng khắp nơi, lực lượng mãnh liệt dù ở trong nước cũng không thể khinh thường. Những mảnh băng rơi vãi bị đ.á.n.h trở lại, vù vù vù, lực công kích rất mạnh, Hoàng Bắc Nguyệt cầm băng vũ ở trong nước vung lên, chặn lại toàn bộ. Nhưng mà sau lượt giao đấu này, thân thể nàng vốn trúng độc, giờ có chút chống đỡ không được nữa, đầu từng đợt choáng váng, cố gắng mở to mắt, mới có thể thấy rõ ràng tình huống phía trước.
Ở trong nước hành động khó khăn, dưỡng khí không đủ, loại khó chịu này dù là người khoẻ mạnh cũng không chịu được! Huống chi còn muốn toàn lực đối phó con rồng đen to lớn này!
Mái tóc màu đỏ rực phân tán, giống như tảo đỏ lay động ở trong nước. Chiến Dã đứng phía sau thấy nàng sắp không chống cự nổi, lập tức bơi ngược dòng nước đến gần.
Hai mắt thật lớn của Linh Tôn đảo qua, cái đuôi kiêu ngạo khẽ động, dòng nước chảy ngược lại, hình thành một vòng xoáy thật lớn, Chiến Dã vừa mới bơi đến một đoạn đã lập tức bị cuốn vào trong vòng xoáy. Sau đó Linh Tôn dùng cái đuôi cuộn Hoàng Bắc Nguyệt lại, đột nhiên xoay người, mạnh mẽ kéo nàng rời đi.
Chiến Dã ở trong vũng xoáy không cam lòng nhìn, lập tức triệu hồi ra T.ử Diễm Hỏa Kỳ Lân, trong lòng nói: “Cứu cô ấy”.
T.ử Diễm Hỏa Kỳ Lân ngước hai mắt lên, nhìn thoáng qua Linh Tôn ở trong nước hoành hành di động, đây chính là thần thú. Ở trong nước, thực lực của bọn họ đã bị giảm một nửa, kể cả ở trên mặt đất bọn họ cũng không phải là đối thủ của Linh Tôn!
“Chiến Dã, lối ra ở gần đây, nếu không đi, ngươi cũng sẽ c.h.ế.t.” T.ử Diễm Hỏa Kỳ Lân tỉnh táo nói.
Chiến Dã c.ắ.n răng, kiên trì nói : “Cứu cô ấy”.
“Tính mạng triệu hoán sư cùng linh thú gắn liền một chỗ, ngươi c.h.ế.t, ta cũng sẽ c.h.ế.t!”.
“Cứu cô ấy!”.
T.ử Diễm Hỏa Kỳ Lân không muốn nhiều lời, trực tiếp gầm nhẹ một tiếng, thân hình ở trong nước bành trướng mấy lần, sau đó há mồm, ngậm Chiến Dã vào trong miệng, cuống cuồng chạy theo dòng nước chảy ra ngoài.
***
Hoàng Bắc Nguyệt mơ mơ màng màng, xà độc phát tác, hơn nữa ở trong nước thiếu không khí, sắc mặt liền biến thành màu xanh tím, không một tia khí lực, nằm ở trên đuôi Linh Tôn. Vảy rồng lạnh lẽo sắc bén cứa vào cánh tay chảy m.á.u. Từ miệng toát ra bọt khí - luồng không khí cuối cùng thoát ra từ phổi.
Băng Linh Huyễn Điểu vội la lên: “Chủ nhân, mau triệu hồi ta! Ta có thể bảo vệ người”.
Hoàng Bắc Nguyệt lắc lắc đầu, may là trong lòng trao đổi không cần há mồm, “Không, lão quái vật này có lẽ tạm thời không g.i.ế.c ta, ngươi đi ra chỉ có chọc giận hắn.”
Tính mạng đang gặp nguy hiểm mà vẫn bảo trì thanh tỉnh sau khi trúng độc khiến Băng Linh Huyễn Điểu bội phục. Hắn không biết, lúc Hoàng Bắc Nguyệt ở hiện đại, vào sinh ra t.ử, trải qua chuyện hung hiểm vạn phần còn nhiều hơn, kinh nghiệm từ từ tích luỹ lại. Bản lĩnh luyện từ từ sẽ thành.
Nàng không rõ vì sao Linh Tôn hao tổn công sức bắt nàng mà không g.i.ế.c nàng, tuy nhiên chỉ cần bảo vệ tính mạng, nàng sẽ có biện pháp lật ngược tình thế.
Yểm chậm rãi từ trong lòng nói: “Hừ, thật ra ngươi rất tỉnh táo, ngươi đã thấy Lửa trừng phạt của Linh Tôn rồi đấy, nếu hắn ném ngươi vào đó, mặc dù bảo vệ được mạng nhỏ của ngươi, nhưng loại dày vò này…”
Hoàng Bắc Nguyệt rùng mình, Lửa Trừng phạt…Lửa Trừng phạt sẽ không thương tổn đến tính mạng, nhưng ngọn lửa hung tàn ấy lại trực tiếp thiêu đốt linh hồn. Trong Học Viện Linh Ương đồn rằng Lửa Trừng phạt có thể đốt cháy sạch sẽ những ý niệm tà ác. Cho nên tên là ‘trừng phạt’.
“Sợ gì Lửa Trừng phạt”. Hoàng Bắc Nguyệt trong lòng lạnh như băng tự phụ hừ một tiếng.
Thời gian càng dài, độc tính lan tràn càng rộng, trong đại não càng ngày càng thiếu không khí. Hoàng Bắc Nguyệt chậm rãi nhắm mắt lại, lâm vào hôn mê. Mơ mơ màng màng, trời đất tối tăm quay cuồng, một con rắn lớn màu đỏ bò ra từ cuối chân trời, miệng đầy m.á.u, há to nuốt cả bầu trời vào bụng.
Thôn Thiên Hồng Mãng.
Hoàng Bắc Nguyệt nhớ tới con rắn nhỏ c.ắ.n mình, tuy chỉ bé bằng ngón tay cái, nhưng trưởng thành sẽ lớn như vậy. Sau khi Thôn Thiên Hồng Mãng nuốt bầu trời, thân hình cực lớn liền chậm rãi bò đến nhìn chằm chằm Hoàng Bắc Nguyệt.
Hoàng Bắc Nguyệt ngạo nghễ đứng thẳng, không biết gió từ đâu đến, thổi tung bay y bào màu đen của nàng. Nàng mắt lạnh nhìn Thôn Thiên Hồng Mãng như một ngọn núi cao đứng sững ở trước mắt mình, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng từ môi đỏ mọng phát ra.
“Con cháu ngươi c.ắ.n ta, mỗi thù này ta sẽ hoàn trả gấp bội”.
Thôn Thiên Hồng Mãng chuyển động con mắt đỏ, lạnh lẽo nói: “Tiểu nữ, ngươi quá cuồng vọng, rõ ràng là ngươi động thủ thương tổn con cháu ta trước”.
“Nếu nó không xông tới, ta cũng chẳng thèm động thủ với nó”. Ở trên thang lầu, rắn con của Thôn Thiên Hồng Mãng muốn tập kích nàng cùng Chiến Dã, bị Chiến Dã chế trụ. Cuối cùng, chính nàng cắt cụt đầu con rắn nhỏ.
Thôn Thiên Hồng Mãng lạnh lùng hừ một tiếng: “Được, ta sẽ đợi ngươi đến báo thù”. Nói xong, nó xoay người, chậm rãi rời đi.
Hoàng Bắc Nguyệt nhìn bóng dáng của con rắn lớn, cảm giác đầu mơ hồ đau đớn, ‘hí’ một tiếng, đột nhiên mở to mắt. Ngọn lửa nóng rực quá ch.ói mắt, nàng lập tức nhắm hai mắt lại, mãi lúc sau mới cẩn thận chậm rãi mở ra.
Đây là một gian thạch thất to lớn trống trải, xung quanh đều là tường đá màu đen, vách tường bị ngọn lửa nung cháy đỏ bừng. Mà dưới tường đá có một cái ao lửa rộng lớn đang cháy hừng hực.
Lúc này nàng nằm trên phiến đá giữa ngọn lửa mãnh liệt này, phiến đá bay tới bay lui trong ao, giống như có thể va phải đá ngầm chìm nghỉm. Mặc dù phiến đá bị lửa nóng thiêu đốt nhưng bề mặt vẫn lạnh lẽo, ngọn lửa xung quanh dày đặc, nhưng không có tia lửa nào b.ắ.n vào. Có lẽ đây là nơi Linh Tôn sống, nhưng Linh Tôn đâu? Thân hình hắn to lớn như vậy có thể trốn ở đâu?
Đang suy nghĩ, đột nhiên một tường đá đỏ bừng tách ra hai bên, một con thuyền nhỏ đơn giản chậm rãi đi vào, trên thuyền có một nam t.ử trẻ tuổi mặc màu áo bào màu đen, vóc người cao to, mặt như quan ngọc. Mặt mày hắn vô cùng tinh tế, giống như người từ trong tranh đi ra, có sắc đẹp khuynh quốc, chỉ là phần lạnh lùng này lại thiếu hơi người, môi mỏng mím lại nhìn có vẻ như không có cảm xúc.
Hắn đứng ở trên thuyền, con ngươi hẹp dài nhìn thoáng qua Hoàng Bắc Nguyệt, vẻ cao cao tại thượng như vậy.
Hoàng Bắc Nguyệt sửng sốt, người này từ nơi nào đến? Trong biển lửa luyện ngục này mà vẫn có người sống sao? Chẳng lẽ hắn là cao nhân bên ngoài sống ẩn dật, kí kết khế ước cùng Linh Tôn?. Có triệu hồi thú là thần thú cấp bậc như Linh Tôn thật khiến người khác hâm mộ.
Phiến đã trong biển lửa lay động vài cái, nàng sợ đứng lên không vững mà ngã sấp xuống thì mất hết thể diện nên cứ ngồi như vậy, một đôi mắt sáng ngước lên nhìn nam nhân kia.
“Ngươi tên là gì?” Nam nhân lạnh lùng mở miệng, giọng nói giống như suối lạnh đóng băng mấy ngàn năm dưới lòng đất, thật lạnh lẽo.
Hoàng Bắc Nguyệt ôm tay, ngồi xếp bằng, nghe vậy chỉ là thản nhiên nhíu mày: “Ngươi chưa tên ngươi, vì sao ta phải nói cho ngươi biết”.
Vừa dứt lời, thấy hắn khẽ phất tay một cái, trên mặt của nàng liền bị một cây roi nhỏ màu đen gần như không nhìn thấy quất một cái.
Lực đạo của roi này vô cùng bình thường, không đ.á.n.h mặt nàng thành bông hoa mà chỉ để lại một vết màu đỏ tinh tế, nhưng cả thân thể của nàng lại bị đ.á.n.h bay ra ngoài.
Phiến đá không lớn, suýt nữa rơi vào biển lửa, nàng gắt gao bắt lấy phiến đá, ngẩng đầu giận dữ trừng mắt nhìn hắn, hung hăng c.ắ.n răng: “Ngươi muốn nhân cơ hội ta trúng độc không đ.á.n.h lại được có phải không?”
Thật nhiều năm rồi nàng chưa bị đ.á.n.h như vậy, lúc roi quất tới vậy lại không hề có năng lực phản kháng! Trúng độc quả thật làm cho thân thủ giảm sút, nhưng nàng không thể không thừa nhận, thực lực của nam nhân này tuyệt đối ở trên nàng!
“Cho dù ngươi không trúng độc ta cũng có thể đ.á.n.h cho ngươi không thể phản kháng!” Nam nhân lạnh lùng nói, trong mắt thoáng hiện khí lạnh đối lập với biển lửa vô tận kia.