Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh)

Chương 71 Thuật Luyện Dược (1)

Phủ Trưởng công chúa.

Lưu Vân Các.

Hoàng Bắc Nguyệt chưa trở về nên Đông Lăng không ngủ được. Nàng đợi ở trong phòng đến hơn nửa đêm, trời cũng sắp sáng rồi, vậy bên ngoài không có chút động tĩnh nào.

Không phải đã là xảy ra chuyện gì chứ? Đông Lăng âm thầm lo lắng, trước đây tiểu thư cũng không đi khuya như vậy. Nàng thấp thỏm bất an, đi tới đi lui ở trong phòng, chợt nghe tiếng động sột soạt phía sau. Nàng vội vã chạy vào gian phòng.

“Tiểu thư đã trở lại rồi”.

Trên giường xuất hiện một bóng người đang lẳng lặng ngủ, Đông Lăng thấy vậy thở phào nhẹ nhõm. Hóa ra tiểu thư đã sớm trở về, chắc là mệt mỏi quá nên mới ngủ thiếp đi. Nàng đi qua định kéo chăn đắp cho tiểu thư, nhưng khi thấy khuôn mặt của Hoàng Bắc Nguyệt liền kinh hô một tiếng.

Tiểu thư, Tiểu thư !” Đông Lăng vừa lay lay Hoàng Bắc Nguyệt, vừa hoảng sợ kêu to. Nàng biết không thể hô to lúc này, nếu quá nhiều người đến thì tiểu thư sẽ gặp phiền toái, nhưng là…nàng không khống chế được. Nàng gần như phát khóc lên. Trên mặt của tiểu thư toàn vết m.á.u, cả khuôn mặt đều phá huỷ, nàng làm sao không đau lòng đây?

Hoàng Bắc Nguyệt rên một tiếng, chậm rãi mở mắt, đôi lông mày nhăn nhó, hiển nhiên thống khổ khi bị Lửa Trừng phạt thiêu đốt vẫn chưa hoàn toàn tiêu tan.

Trông thấy nàng tỉnh lại, Đông Lăng thở phào nhẹ nhõm, lập tức hỏi: “Tiểu thư, rốt cuộc xảy ra chuyện gì?”.

Hoàng Bắc Nguyệt ngẩn ra, mò sờ mặt mình, miễn cưỡng nói: “Không có chuyện gì đâu, đừng khóc nữa, đỡ ta ngồi dậy”.

Đông Lăng vội vàng lấy hai tay đỡ nàng dậy, dùng một cái nệm êm lót ở sau lưng cho nàng dựa vào.

“Đem gương đến cho ta”.

Thấy Đông Lăng có chút do dự, Hoàng Bắc Nguyệt nhẹ giọng nói: “Không sao mà, dù xấu một chút thì ta vẫn chịu được”.

Nàng xưa nay không phải loại người dựa vào gương mặt kiếm cơm, có điều thân là nữ nhân, nàng muốn nhìn gương mặt mình rốt cục bị hủy thành cái dạng gì.

Đông Lăng đành phải đem chiếc gương trên bàn trang điểm tới, dè đặt đưa cho nàng, thấp giọng nói: “Tiểu thư, chuyện này…”.

Hoàng Bắc Nguyệt cầm chiếc gương lên soi, sau đó nở nụ cười khổ. Cái tên đáng c.h.ế.t đó lại đ.á.n.h dung nhan nàng ra mức này, nàng nhất định phải tìm hắn báo thù.

Hiện tại thực lực nàng không bằng hắn, nhưng không có nghĩa sau này vẫn vậy. Nàng không tin mình không thể đuổi kịp hắn.

Gương mặt bị phá hủy cũng không làm nàng bận tâm lắm, chỉ là sau này muốn dùng thân phận của Bắc Nguyệt quận chúa làm nhiều chuyện, bởi vậy phải nhanh ch.óng nghĩ cách khôi phục lại.

“Tiểu thư, là ai khiến người trở thành như vậy?” Đông Lăng cảm thấy không thể tin được. Tiểu thư bây giờ đã là cường giả Triệu hoán sư Cửu Tinh, người nào có thể đ.á.n.h nàng thành như vậy.

“Đây chỉ là vết thương nhỏ mà thôi, Đông Lăng, lúc nãy là ai đưa ta về?”

Đông Lăng lắc đầu: “Em không biết, chỉ nghe thấy có động tĩnh nên mới tiến vào quan sát một chút, lúc đó tiểu thư đã ở trên giường rồi”.

Hoàng Bắc Nguyệt gật đầu, ánh mắt hơi nheo lại. Tại sao nam nhân kia đưa nàng trở về? Nàng hoàn toàn không nghĩ ra động cơ của hắn. Nàng cũng không biết hắn là ai, tại sao bắt nàng bái hắn làm thầy?

Những vấn đề càng nghĩ càng đau đầu. Nàng mới bị Lửa Trừng phạt thiêu đốt, thân thể suy yếu, lại nhớ tới tên Tiết Triệt kia, bị thiêu một chút mà đến bây giờ vẫn chưa tỉnh lại. Năng lực chịu đựng của nàng coi như mạnh mẽ.

Hoàng Bắc Nguyệt lấy ra Phỉ Thúy Ngọc Dịch, để Đông Lăng giúp nàng thoa lên vết thương. Loại t.h.u.ố.c này công hiệu mạnh mẽ vô cùng, nhớ lần trước Đông Lăng toàn thân thương tổn, m.á.u tươi đầm đìa vậy mà hiện tại không còn dấu vết gì.

Nàng vừa thoa t.h.u.ố.c, vừa vận khí kiểm tra độc rắn trên người. Sau đó kinh ngạc phát hiện, độc tố trên người đã hoàn toàn biến mất. Kỳ quái, độc của Thôn Thiên Hồng Mãng rất lợi hại, làm sao có thể tự dưng biến mất được?

Yểm không biết đã thanh tỉnh từ khi nào, suy yếu nói: “Không phải tự dưng biến mất, mà là bị Lửa Trừng phạt ép ra khỏi thân thể rồi”.

Hoàng Bắc Nguyệt đã thấm mùi vị của Lửa Trừng phạt. Tâm tính kiên định như nàng mà còn muốn tự sát để kết thúc loại hành hạ này, có thể tưởng tượng được Yểm nhất định không khá hơn bao nhiêu.

Hoàng Bắc Nguyệt nghiêm túc suy nghĩ một lúc, ở trong lòng nói: “Nói như vậy, là hắn giúp ta sao?”.

Yểm trầm giọng nói: “Ta thấy từ đầu hắn đã có ý định giúp ngươi bài trừ độc tố ra ngoài rồi. Lửa Trừng phạt có thể thiêu hủy tất cả những thứ dơ bẩn, kể cả linh hồn tà ác. Độc của Thôn Thiên Hồng Mãng quá bá đạo, trên đời không có giải d.ư.ợ.c, cho nên chỉ có thể dùng Lửa Trừng phạt thiêu đốt một lúc để bài trừ độc tố. Hơn nữa, thân thể nếu được Lửa Trừng phạt rèn luyện qua thì sau này ngươi sẽ miễn dịch với độc tố”.

Ánh mắt Hoàng Bắc Nguyệt sáng lên, đây là kết quả tốt. Bỗng nhiên nghĩ tới điều gì, nàng vội hỏi: “Vậy có nghĩa là chất độc trong người ta bị Tuyết di nương hạ nhiều năm cũng bị bài trừ rồi?”.

“Đương nhiên”.

“Thật tốt quá”. Đại khái đây là thu hoạch tốt nhất khi nàng xông vào Thất Tháp. Trước đây, nàng vẫn lo lắng tìm cách giúp thân thể quanh năm uống độc d.ư.ợ.c này tốt hơn một tí, đó cũng là lý do nàng tìm hiểu bí quyết Luyện d.ư.ợ.c. Không nghĩ chuyện ngoài ý muốn xảy ra lần này lại giúp nàng gặp may.

“Hoàng Bắc Nguyệt, sao ngươi không chịu bái ông ta làm thầy?” Yểm rất khó hiểu, thực lực của nam nhân kia chắc chắn hơn nàng rất nhiều, vậy mà nha đầu này sống c.h.ế.t cũng không chịu bái sư.

“Ta không thích bị uy h.i.ế.p kiểu đó”. Hoàng Bắc Nguyệt lạnh nhạt nói. Tính cách của nàng là vậy, thà làm ngọc vỡ, không làm ngói lành.

Muốn nàng bái hắn làm thầy, hắn phải làm cho nàng bội phục từ tận đáy lòng, nếu không chẳng cần bàn luận gì nữa.

Yểm trầm mặc một chút, đột nhiên nói: “Nhưng ta cảm giác hình như hắn biết bí mật của khối hắc ngọc này”.

Hoàng Bắc Nguyệt chấn động, vội hỏi: “Làm sao ngươi biết?”

Yểm đem chuyện nghe ở biển lửa nói ra, Hoàng Bắc Nguyệt c.ắ.n môi dưới, sắc mặt không ổn định. Nàng đã sớm nghĩ Linh Tôn cùng Hoàng Bắc Nguyệt sẽ có liên hệ nhất định, nhưng thật không ngờ còn dính dáng đến Vạn Thú Vô Cương.

Yểm thấp giọng nói: “Ngươi cân nhắc như thế nào?”

“Không cân nhắc gì cả, ta chỉ có một sư phụ, không nghĩ bái người khác, hơn nữa ta không thích hắn, không tâm phục khẩu phục làm đồ đệ của hắn”.

Yểm nghe xong không nói gì nữa, chậm rãi lẻn vào trong bóng tối dưỡng thương.

Những vết thương sâu được bôi t.h.u.ố.c bắt đầu lành lại, tên nam nhân kia điều chỉnh lực đạo rất xảo diệu.

“Đông Lăng, khi trời sáng, em đi hỏi thăm xem thái t.ử điện đạ đang làm gì”. Tách ra ở trong nước, có lẽ hắn đã chạy đi. Chỉ sợ với cá tính của hắn sau khi trốn ra ngoài sẽ đem người đến cứu nàng.

Trong tòa tháp thứ bảy là địa bàn của Linh Tôn, hắn vào đó e rằng phải chịu thua thiệt lớn hơn nữa, nên nàng muốn hỏi thăm xem hắn đang làm gì, sau đó thông tri hắn một tiếng rằng nàng cũng trốn ra được.

Đông Lăng gật đầu, nhìn thấy sắc trời bên ngoài đã sáng liền để Hoàng Bắc Nguyệt nghỉ ngơi, nàng đi ra ngoài hỏi thăm tin tức của thái t.ử Chiến Dã.

Hoàng Bắc Nguyệt quả thật rất mệt, đầu chạm đến gối liền ngủ không biết gì nữa. Không biết ngủ bao lâu, nàng nghe được tiếng va chạm của y phục, tưởng Đông Lăng đã trở về, đang muốn bảo Đông Lăng rót nước, nàng khát khô cả cổ rồi.

Song với tính cảnh giác trời sinh, nàng lập tức xoay người ngồi dậy, nhìn thấy một khuôn mặt tuấn mỹ yêu nghiệt mỉm cười nhìn nàng.

“Ngươi?” Tiếng nói khàn khàn, nhưng vẫn lạnh như băng xơ xác tiêu điều như cũ.

Thủ vệ phủ trưởng công chúa không cẩn thận, Lưu Vân các lại ở nơi hẻo lánh, cho nên có người xông vào cũng không ngạc nhiên. Nhưng mà lại có dũng khí xông đến chỗ ngủ của nàng, chán sống rồi phải không?

Phong Liên Dực mỉm cười, xoay người rót một chén trà ấm áp, đưa cho nàng.

Hoàng Bắc Nguyệt nhận chén rồi một hơi uống cạn, nàng đang khát vô cùng, vừa rồi nằm mơ bị Lửa trừng phạt thiêu đốt.

“Không sợ ta hạ độc?”

Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng cười: “Ngươi dám sao?”.

Cho dù có độc nàng cũng không sợ, bị Lửa trừng phạt rèn luyện qua, bây giờ thân thể của nàng là bách độc không xâm phạm được.

Nhìn thái độ cùng ngữ khí của nàng kiêu ngạo như vậy, Phong Liên Dực cũng không giận, chỉ cảm thấy vô cùng thú vị.

Chương 71 Thuật Luyện Dược (1) - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia