Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh)

Chương 72 Thuật Luyện Dược (2)

Hoàng Bắc Nguyệt uống xong trà, đưa lại chén cho hắn, giống như đưa cho hạ nhân nhà mình, Phong Liên Dực cũng mỉm cười tiếp nhận, còn hỏi: “Muốn uống nữa không?”.

“Muốn.”

Phong Liên Dực liên tiếp rót cho nàng ba chén trà, uống xong trong cổ họng mới thấy thư thái một chút, nàng hắng giọng, hỏi: “Có việc gì vậy?”.

“Tẩy Tủy Đan cần vài loại d.ư.ợ.c liệu này, hơi khó tìm”. Phong Liên Dực không vòng vo, nói thẳng rồi lấy một tờ giấy ra đưa cho nàng.

Hoàng Bắc Nguyệt tiếp nhận rồi nhìn thoáng qua, phát hiện phía trên chỉ viết ba bốn loại d.ư.ợ.c liệu, có chút kinh ngạc: “Chỉ vài loại này?”.

Dược liệu cần để luyện Tẩy Tủy Đan vô cùng phức tạp, chủng loại d.ư.ợ.c cũng rất nhiều, hơn nữa mỗi một loại đều rất trân quý, hắn đưa tờ danh sách chỉ có vài loại này, chẳng lẽ hắn đã có các d.ư.ợ.c liệu khác?

Phong Liên Dực gật đầu: “Vài loại d.ư.ợ.c liệu này sợ rằng phải vào rừng rậm Phù Quang mới tìm được, có chút phiền toái”.

“Không sao, có phiền toái ta cũng sẽ tìm được.” Hoàng Bắc Nguyệt thu hồi tờ giấy kia, còn nói: “Tiền d.ư.ợ.c liệu sau này ta sẽ trả cho ngươi, đa tạ ”.

Nàng để hắn luyện Tẩy Tủy Đan là một chuyện, nhưng không nghĩ đến việc bắt hắn phải trả cả tiền d.ư.ợ.c liệu. Vài loại d.ư.ợ.c liệu này rất quý, nàng hiểu rằng hắn chỉ là một con tin tại địch quốc, cho dù được người khác tôn kính nhưng cũng không nhiều tiền tài như quý tộc tại Nước Nam Dực.

Nàng tuy không phải loại lương thiện gì, nhưng cũng không phải hoàn toàn không có lương tâm.

Nghe thấy nàng nói sẽ trả tiền, đầu tiên Phong Liên Dực ngẩn ra, lập tức hiểu được ý nghĩ của nàng. Nha đầu này không muốn chiếm lợi từ hắn, không muốn mắc nợ ai, cũng không muốn lưu lại nhược điểm cho kẻ khác khác biết.

Nha đầu này rất thông minh.

Hắn không nói ra, tùy ý hỏi: “Cô muốn tẩy tủy cho chính mình sao?”.

“Ta không cần”. Thân thể của nàng chỉ là suy yếu mà thôi, thiên phú cùng năng lực của nàng căn bản không cần tẩy tủy. Nàng muốn Tẩy Tủy Đan là để cho Đông Lăng dùng.

Khi còn nhỏ, Đông Lăng đã học qua võ đạo, tuy nhiên bị trì hoãn nhiều năm, thực lực không mạnh mẽ. Nếu một ngày nào đó nàng rời khỏi Nước Nam Dực, thậm chí rời khỏi đại lục Tạp Nhĩ Tháp thì nàng hy vọng Đông Lăng trở nên mạnh mẽ, ít nhất Đông Lăng có thể bảo vệ được phủ trưởng công chúa.

Tẩy Tủy Đan là loại đan d.ư.ợ.c phẩm bậc cao, tạm thời nàng không thể luyện chế, cho nên chỉ có thể xin giúp đỡ của người ngoài.

Có Tẩy Tủy Đan, cộng thêm sự huấn luyện của nàng, Đông Lăng trong thời gian ngắn có thể biến thành cường giả không phải việc khó.

Phong Liên Dực nhìn nàng, nàng tính cách lạnh lùng, với thái độ của nàng đối với Tiêu gia, hắn quyết không tin nàng đem Tẩy Tủy Đan cho huynh đệ tỷ muội. Thật khó tưởng tượng nàng lại vì người khác suy nghĩ cẩn thận chu toàn như vậy.

Nàng không muốn nói, hắn cũng không miễn cưỡng, thứ nên đưa cho nàng cũng đã đưa rồi, giờ hắn cũng nên đi.

Đang muốn cáo từ, Hoàng Bắc Nguyệt đột nhiên nói: “Dực vương t.ử, ngươi là luyện d.ư.ợ.c sư sao?”.

Phong Liên Dực suy nghĩ một chút, nghiêm túc nói: “Không hẳn là thế”

“Cái gì gọi là không hẳn?” Hoàng Bắc Nguyệt chau mày, ấn tượng đối với người này vẫn không có gì đặc biệt, nghe hắn nói xong lại càng thấy không có gì đặc biệt.

“Ta chỉ mới tiếp xúc với chế t.h.u.ố.c mà thôi”.

“Có huyết thống luyện d.ư.ợ.c sư đã rất tốt rồi.” Hoàng Bắc Nguyệt ngay thẳng nói.

Tuy rằng rất ghét người này, nếu lần trước không đụng độ thì sẽ không biết thân thủ hắn rất mạnh, sợ rằng còn trên nàng. Nhưng bây giờ còn chưa hắn là chiến sĩ, triệu hoán sư, hay là luyện d.ư.ợ.c sư?.

Nàng đã thấy võ đạo của hắn, bởi vậy tự động phân hắn vào loại chiến sĩ, nhưng hắn trộm Tịnh Liên Viêm Hỏa Đỉnh cũng không phải vô duyên vô cớ. Người này sâu không lường được, có rất nhiều bí mật, hiện tại nàng chỉ nhìn thấy một góc nhỏ mà thôi.

“Cô rất thích luyện d.ư.ợ.c?” Phong Liên Dực mỉm cười hỏi, nhìn thấy vẻ mặt của nàng, tâm tư rung động một chút.

Hoàng Bắc Nguyệt thật thà nói: “Không nói là thích, chỉ là trở thành người luyện d.ư.ợ.c rất có lợi cho ta”. Ở thời đại này, thực lực càng mạnh càng tốt. Mà thực lực mạnh hơn đều cần đến kỹ thuật của luyện d.ư.ợ.c sư và luyện khí sư. Đan d.ư.ợ.c của luyện d.ư.ợ.c sư, bảo khí của luyện khí sư đều rất cần thiết đối với cường giả.

Phong Liên Dực một tay chống cằm, chậm rãi nói: “Huyết thống luyện d.ư.ợ.c sư tuyển chọn rất nghiêm khắc, tuy nhiên, Tẩy Tủy Đan có thể trợ giúp cô”.

Hoàng Bắc Nguyệt cười thản nhiên, nàng biết kiến thức chế t.h.u.ố.c ở thời đại này có chút khác biệt, nên lần chế t.h.u.ố.c trước đây của nàng thất bại.

Nói đến huyết thống, theo lời Phong Liên Dực thì thời đại này thấy quá ít, nàng không cần dựa vào Tẩy Tủy Đan để đổi lấy tỉ lệ nhỏ bé như vậy, nàng tự có biện pháp của mình. Tuy nhiên không phải nàng hẹp hòi mà không nói với Phong Liên Dực, mà là việc nàng chưa xác định được thì nói ra cũng không có ý nghĩa.

“Được rồi, luyện chế Tẩy Tủy Đan cần mật của Tam Nhãn Linh Xà, loại rắn này rất hiếm, dù đi vào rừng rậm Phù Quang cũng chưa chắc tìm được, có thể thay bằng mật của rắn khác không?”

“Linh xà ngang cấp không nhiều lắm…” Phong Liên Dực chậm rãi suy nghĩ, trên khuôn mặt tuấn dật có lưu quang thản nhiên, Hoàng Bắc Nguyệt âm thầm than thở, người này lớn lên thật đẹp mắt.

Hoàng Bắc Nguyệt thuận miệng nói: “Vậy đẳng cấp cao hơn thì sao?”.

Phong Liên Dực thản nhiên mỉm cười, không phải kiểu cười trào phúng lời nói thuận miệng lung tung của nàng, mà là để ý đến câu loại rắn có cấp bậc cao hơn Tam Nhãn Linh Xà.

“Tam Nhãn Linh Xà là linh thú cấp 11, cấp bậc cao hơn càng hiếm có, sợ rằng…”

“Cái này có được không?” Trên tay nàng chợt lóe ánh sáng của nạp giới, đem một con rắn nhỏ màu đỏ đậm nằm trong tay. Con rắn này chỉ bằng ngón tay, dài hơn nửa thước, đầu đã bị c.h.é.m đứt, cho dù đã c.h.ế.t nhưng toàn thân vẫn có sắc đỏ quỷ dị như còn sống.

Hai mắt Phong Liên Dực chớp vài cái, chấn động: “Thôn Thiên Hồng Mãng!”

“Chỉ là rắn con thôi.” Hoàng Bắc Nguyệt quơ quơ thân thể của con rắn nhỏ, nhớ lại bản thân bị đồng bọn của nó c.ắ.n suýt c.h.ế.t nên vẫn giận nghiến răng.

“Rắn con cũng rất hiếm có”. Mặc dù Phong Liên Dực kiến thức rộng rãi, nhưng lúc này trong lòng cũng bị chấn kinh rồi. Sao nha đầu kia tiện tay co thể lấy ra được một siêu cấp linh thú như Thôn Thiên Hồng Mãng vậy?. Phải biết rằng, Thôn Thiên Hồng Mãng trưởng thành sẽ tiến hóa thành thần thú.

Loại linh thú này đã trăm ngàn năm qua không thấy xuất hiện trên đại lục Tạp Nhĩ Tháp, bởi vì rất hiếm có, sợ rằng bọn chúng đã biến mất. Con rắn con trên tay nàng, thoạt nhìn hẳn là loại yếu, chả trách c.h.ế.t trong tay nàng. Nếu gặp phải con mạnh, cho dù là rắn con cũng khó đối phó vô cùng.

“Ta nghe nói Thôn Thiên Hồng Mãng là một siêu cấp linh thú, mật xà của nó chắc hơn hẳn Tam Nhãn Linh Xà chứ”.

“Tất nhiên rồi, có mật của Thôn Thiên Hồng Mãng làm t.h.u.ố.c luyện Tẩy Tủy Đan thì d.ư.ợ.c tính so với mật của Tam Nhãn Linh Xà cao hơn một bậc”.

“Như vậy tốt quá!” Hoàng Bắc Nguyệt mừng rỡ, d.ư.ợ.c tính cao hơn một bậc, đan d.ư.ợ.c sẽ có hiệu quả lớn hơn, tăng thêm trợ giúp cho Đông Lăng. Nàng đưa con rắn cho Phong Liên Dực, để hắn lấy mật chế t.h.u.ố.c.

Trời đã hoàn toàn sáng, công việc trong phủ trưởng công chúa cũng bắt đầu, tiếp tục lưu lại sợ rằng bất tiện, Phong Liên Dực chuẩn bị cáo từ trở về. Trước khi đi hắn xoay người nói: “Nếu cô muốn trở thành luyện d.ư.ợ.c sư, lúc luyện chế Tẩy Tủy Đan có thể đến xem”.

Hoàng Bắc Nguyệt ngẩn ra, luyện d.ư.ợ.c sư không phải đều có tính tình quái gở, đặc biệt lúc chế t.h.u.ố.c tuyệt đối không để người ở bên cạnh quấy rầy hay sao?

“Có thể nhìn?” Nàng có chút hoài nghi, không phải hắn đang nói giỡn chứ?

“Nếu là cô thì có thể”. Thiếu niên mặc y phục trắng như tuyết, ánh mắt đen như ngọc mỉm cười với nàng, khí chất thanh nhã bất giác làm người ta cảm phục.

Hoàng Bắc Nguyệt hơi nhếch lên khóe môi, trong lòng vẫn không thể buông xuống đề phòng đối với người thần bí khó lường này.

Bên ngoài vang đến tiếng bước chân, Phong Liên Dực thản nhiên gật đầu, liền từ cửa sổ nhảy ra ngoài.

Đông Lăng đẩy cửa đi vào, thở hổn hển, sắc mặt nghiêm trọng. Hoàng Bắc Nguyệt vừa nhìn bộ dáng này của nàng thì trong lòng có dự cảm không tốt.

“Thái t.ử điện hạ triệu tập cao thủ trong đế đô, nói trong Học Viện Linh Ương có mãnh thú quấy phá, muốn đi vào kiểm ta”. Đông Lăng chưa kịp thở một hơi đã đem tin tức hỏi thăm được nói ra.

Hôm nay bên ngoài huyên náo ồn ào, đều nói thái t.ử điện hạ không biết trúng tà gì mà muốn trở mặt cùng Học Viện Linh Ương.

Chương 72 Thuật Luyện Dược (2) - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia