Học Viện Linh Ương ở Nước Nam Dực đã có trăm ngàn năm lịch sử, địa vị rất cao. Thái t.ử Chiến Dã mặc dù luôn luôn được người kính trọng, nhưng không bì được Học Viện Linh Ương thâm căn cố đế này. Hành động này của hắn làm cho những người đang âm thầm chờ hắn phạm phải sai lầm vui mừng không ngớt.
Hoàng Bắc Nguyệt nhớ tới những lời đã nghe được ở phủ Thừa tướng, phe phái của ông ta đang dùng mọi thủ đoạn đả kích uy vọng của thái t.ử điện hạ trong lòng dân chúng, đây không phải là cơ hội tuyệt hảo sao? Nếu chuyện này náo loạn lớn, lại dính dáng đến Học Viện Linh Ương, Tề Thừa tướng sẽ mượn chuyện này để nói chuyện khác, vậy sau này cho dù có một trăm cái miệng cũng không giải thích được.
Hoàng Bắc Nguyệt lập tức ngồi xuống, nhíu mày cùng Băng Linh Huyễn Điểu nói chuyện.
“Băng, ngươi có thể hoạt động được không?”.
“Có thể, chủ nhân.” Tiếng của Băng Linh Huyễn Điểu so với bình thường yếu hơn rất nhiều.
Lực lượng của Lửa trừng phạt đâu dễ chịu?
“Nhờ ngươi !” Con ngươi trong suốt của Hoàng Bắc thoáng hiện ánh sáng lấp lánh, “Không cần làm cái gì, chỉ cần hiện thân một lần, để thái t.ử nhìn thấy, tự hắn sẽ hiểu”.
Băng Linh Huyễn Điểu không việc gì, Hoàng Bắc Nguyệt cũng sẽ không có chuyện. Trong thời đại này, quan niệm thâm căn cố đế chính là tính mạng của triệu hoán sư cùng linh thú gắn liền nhau, cùng sống cùng c.h.ế.t.
Bọn họ cũng tưởng rằng Băng Linh Huyễn Điểu cùng nàng ký kết bổn mạng khế ước nên chỉ cần Băng Linh Huyễn Điểu xuất hiện sẽ tiêu trừ được sự lo lắng của Chiến Dã.
“Tiểu thư, có chuyện gì vậy?” Đông Lăng nhìn thấy nàng đột nhiên trầm mặc, không biết chuyện gì xảy ra.
Hoàng Bắc Nguyệt dặn dò Băng Linh Huyễn Điểu xong, ngẩng đầu cười cười: “Không sao”.
Đông Lăng thoáng yên tâm, ở bên giường ngồi xuống, lau mồ hôi trên trán, đột nhiên thấp giọng cười rộ lên.
“Tiểu thư, lúc em vừa đi ra ngoài, lại nghe được một chuyện khác hết sức thú vị”.
“Thế hả? Chuyện gì làm em vui vẻ như thế?” Băng Linh Huyễn Điểu rời đi, tâm tình của Hoàng Bắc Nguyệt cũng có chút thả lỏng. Nhìn lại bộ dáng vui vẻ của Đông Lăng.
Đông Lăng che cái miệng nhỏ nhắn xinh đẹp nói: “Vừa rồi gặp Bội Hương, thấy Cầm di nương đang phát hỏa với ả”.
“Cầm di nương lại bực bội cái gì?”
Đông Lăng cười nói: “Chính là chuyện trong tiệc sinh nhật của Hồng Lăng quận chúa hôm qua khiến Tề Thừa tướng giận dữ!”
Ngày hôm qua ở trước mặt đám tiểu thư và thiếu gia, Tiêu Vận nói những lời kia đã bị các phu nhân trong đế đô truyền đi rất nhanh, mọi người đều nói không phải người một nhà không tiến vào một cánh cửa, mẹ thế nào thì con như thế. Mà muội muội là cái dạng gì, tỷ tỷ có thể tốt hơn chỗ nào?
Phu nhân Bình Bắc hầu từ nhỏ đã có tiếng là hiền lương, sau khi gả cho Bình Bắc hầu lại giúp chồng dạy con, cử chỉ và lời nói lại khéo léo, có thể nói là một vị phu nhân mẫu mực điển hình. Nhưng lần này vì chuyện nhiều năm trước của thứ muội nhà mình mà bị gièm pha, làm danh tiếng của bản thân có vết dơ, sao bà có thể vui được?
Mà cũng vì hành động không thích đáng của Tiêu Nhu mà Hồng Lăng quận chúa trở thành đối tượng lén nghị luận của các tiểu thư. Tình cảm cùng tam hoàng t.ử đang phát triển hoàn hảo mà ngay sau hôm đó trở nên lạnh lùng xa cách.
Hồng Lăng quận chúa chạy đến chỗ phu nhân Bình Bắc hầu khóc nháo một trận, đúng lúc trong lòng phu nhân Bính Bắc hầu đang bất mãn, liền tức giận đem chuyện này nói cho phu nhân Thừa tướng.
Phu nhân Bình Bắc hầu là nữ nhi ruột của phu nhân Thừa tướng, mà bà cùng mẫu thân Cầm di nương nhiều năm tranh giành tình cảm nên ở trong phủ cũng không hòa thuận, lần này coi như nắm được một nhược điểm. Đêm đó, phu nhân Thừa tướng đưa đẩy vài câu với Tề Thừa tướng, ông ta lập tức giận dữ. Danh tiếng của con gái cùng tiền đồ của cháu gái thương yêu nhất bị hủy hoại, Cầm di nương cùng Tiêu Nhu thúc ngựa cũng không đuổi kịp địa vị của hai người này trong lòng Tề Thừa tướng.
Sáng sớm hôm nay, Cầm di nương sai người mang huyết yến tốt nhất đến phủ Thừa tướng. Bà phải trả giá cao để mua về hiếu kính mẫu thân của mình, ngoài ra cũng muốn dùng một phần lấy lòng phu nhân Thừa tướng cùng phu nhân Bình Bắc hầu. Đồ vừa được đưa đến cửa lớn của phủ Thừa tướng lại gặp đúng ông ta, đang trong cơn giận dữ, nhìn là biết người mà Cầm di nương phái tới, lập sai người đuổi hắn ra ngoài.
Người đưa đồ đến không hiểu chuyện, nhỏ giọng nói vài câu, Tề Thừa tướng nghe được, trong cơn giận dữ sai người đ.á.n.h tên sai vặt chỉ còn nửa cái mạng, cũng nói từ nay về sau Cầm di nương không được bước vào phủ Thừa tướng nửa bước.
Gã sai vặt được người khiêng trở về, bẩm lại với Cầm di nương, Cầm di nương sắc mặt liền tái nhợt, ngất xỉu một hồi lâu. Sau khi tỉnh lại thì nước mắt lưng tròng, lôi người hầu ra để phát tiết. Lúc này, bà không thể nhờ Tề Thừa tướng giúp đỡ Tiêu Trọng Kỳ.
Tề Thừa tướng trọng danh tiếng, năm đó bà phạm sai lầm khiến Tề Thừa tướng đuổi khỏi cửa, nhiều năm qua, chuyện kia cũng dần phai nhạt, hơn nữa bà ở phủ trưởng công chúa cũng có địa vị, Tề Thừa tướng bắt đầu tiếp nhận bà cùng hai con của bà. Nhưng không nghĩ chuyện qua lâu rồi mà vẫn bị người khác móc ra.
Tiêu Nhu khóc sướt mướt nói chuyện tình ngày hôm qua ở phủ Thừa tướng, Cầm di nương tức giận đến mức lồi cả mắt
Được lắm Tiêu Vận! Được lắm Tuyết di nương.
Hoàng Bắc Nguyệt nghe xong, không nhịn được ôm bụng cười to: “Tuyết di nương cùng Tiêu Vận quả thật có chút bản lĩnh, nói mấy câu mà làm Cầm di nương mất đi sự ủng hộ của phủ Thừa tướng”.
“Cầm Di Nương không có Tề Thừa tướng trợ giúp, chỉ có thể đến van cầu tiểu thư”. Đông Lăng cười thật sảng khoái, nhiều năm qua, nàng chờ khoảnh khắc Cầm di nương cùng Tuyết di nương thất thế, tốt nhất là hai người đều chịu báo ứng!.
“Cầu ta cũng vô dụng, Tiêu Trọng Kỳ mà không đem Tịnh Liên Viêm Hỏa Đỉnh giao ra thì An Quốc công còn lâu mới bỏ qua?” Hoàng Bắc Nguyệt ôm lấy chăn, tóc đen thả trên áo ngủ bằng gấm, giống như loại lụa tốt nhất lóe sáng lộng lẫy, càng tôn lên làn da trắng nõn mềm mại.
Vừa bôi xong Phỉ Thúy ngọc dịch, miệng vết thương cũng chậm rãi khép lại, hiện tại không nhìn ra dấu vết gì.
“Hàm oan này, đại thiếu gia nhất định phải chịu rồi!” Đông Lăng đặc biệt vui mừng, nhìn những người này từng người một bị báo ứng, thật sự thích thú.
Chuyện này, An Quốc công điều tra như thế nào cũng không tra được tới chỗ bọn họ, thật sự là đùa c.h.ế.t người mà không để lại dấu vết.
Hai người ngồi nói nói cười cười, đột nhiên bên ngoài có người đến gõ cửa.
“Lúc này lại có người nào đến?” Đông Lăng vừa nghi hoặc, vừa đi ra ngoài mở cửa, “Tứ cô nương, sao người lại tới đây?”.
“Đông Lăng, tam tỷ tỷ có ở đây không?” Tiêu Nhu nói vội vàng, xem ra chuyện sáng nay xảy ra ở phủ Thừa tướng đã khiến cô ta chịu đả kích rất lớn. Trước kia cô ta có phủ Thừa tướng làm chỗ dựa không sợ gì cả, nhưng hiện tại ngay cả ông ngoại cũng không che chở bọn họ, ca ca lại gây nên sự tình này, mẫu thân không biết kiềm chế, người duy nhất mà cô ta có thể cầu xin chỉ còn tam tỷ tỷ mềm yếu thiện lương này.
Đông Lăng hiền lành nói: “Tiểu thư của ta đêm qua bị nhiễm phong hàn, một đêm không ngủ, hiện tại thật vất vả mới ngủ thiếp đi”.
Tiêu Nhu luống cuống: “Vậy làm sao bây giờ? Ta ở chỗ này chờ tam tỷ tỷ tỉnh dậy được không?”
Đông Lăng mỉm cười nói: “Không phải Tứ cô nương còn phải đến học viện hay sao? Hôm nay tiểu thư của ta không đi được”.
Tiêu Nhu đột nhiên hoảng sợ lắc đầu: “Ta không muốn đi, ta không đến học viện…”
“Xảy ra chuyện gì vậy?” Đông Lăng rất cơ trí, vừa nghe loại ngữ khí sợ hãi của Tiêu Nhu, chỉ biết phát sinh chuyện gì đó không tốt.
Tiêu Nhu hít hít cái mũi, nghe giọng giống như có thể khóc nấc lên: “Hiện tại mọi người trong phủ ai đi ra đều là tìm c.h.ế.t! Người của phủ An Quốc công không dám đến Học Viện Linh Ương gây sự nên bao vây quanh phủ chúng ta, dù nhìn thấy ai đi ra ngoài cũng không nể chút mặt mũi nào”.
“Bao vây lúc nào vậy?” Đông Lăng kinh hô, lúc nãy nàng mới ra cửa vẫn còn tốt đẹp, sao lập tức đã xảy ra chuyện rồi?
“Ngay vừa rồi thôi, có lẽ Tiết Triệt đã tỉnh dậy, đem nguyên nhân bị Linh Tôn trừng phạt đổ hết lên người đại ca ta, nói muốn tới đây báo thù. Phụ thân vào triều trở về, xe ngựa bị lật đổ trên đường lại bị người của phủ An Quốc công uy h.i.ế.p một trận”.
Đông Lăng âm thầm vui vẻ, An Quốc công đã mất Tịnh Liên Viêm Hỏa Đỉnh, quả nhiên sẽ không bỏ qua, thủ đoạn gì cũng có thể sử dụng.