Trong lòng Đông Lăng vui mừng nhưng bên ngoài lại cau mày nói: “Nhưng nói như vậy, tứ cô nương tìm tiểu thư của chúng ta cũng vô dụng, tiểu thư của chúng ta từ nhỏ ốm yếu, lại không có thế lực, không thể làm được gì”.
“Không phải, hiện tại trong phủ trưởng công chúa, chỉ có tam tỷ tỷ là bọn họ không dám động đến”. Tiêu Nhu lập tức nói ra ý đồ của mình, “Trong cung yến lần trước, Hoàng thượng giận dữ cho thấy người coi trọng tam tỷ tỷ cỡ nào, ta đi theo tam tỷ tỷ, tuyệt đối sẽ an toàn”.
Đông Lăng trong lòng cười lạnh, trước kia ức h.i.ế.p tiểu thư giờ lại mặt dày đến đây.
“Chỉ cần Tứ tiểu thư không ra khỏi phủ thì sẽ an toàn thôi mà”. Đông Lăng giả vờ an ủi.
An quốc công chỉ dám gây sự ở bên ngoài phủ, không dám xông vào phủ khiêu khích. Dù sao hắn vẫn kiêng kỵ mặt mũi của phủ Trưởng công chúa. Nếu nơi này là phủ của Tiêu gia, sợ là người của phủ An quốc công đã nhào vào đ.á.n.h nhau đến ngươi c.h.ế.t ta sống rồi.
Tiêu Nhu do dự, sắc mặt hơi ửng hồng: “Nhưng…, nhưng hôm nay ta có hẹn với Ngũ tiểu thư của Phủ Thượng Thư cùng đi bơi hồ…”
Nghe được lời này, Đông Lăng thật muốn mắng to một tiếng. Bây giờ là lúc nào rồi mà còn muốn đi bơi hồ.
Hóa ra cô ta đến đây không phải là muốn đi Học Viện Linh Ương học tập, mà là muốn đi bơi hồ. Bởi vậy muốn mang tiểu thư cùng đi để người của phủ An quốc công sợ ném chuột bể bình, không dám đả thương cô ta. Đông Lăng dù có năng lực nhẫn nhịn đến đâu thì cũng không chịu đựng nổi nữa, giọng nàng có chút lạnh xuống: “Tứ tiểu thư, hiện tại sự việc rắc rối, ngươi tốt nhất vẫn ít đi ra ngoài thì hơn”.
“Có thể…có thể sau khi tam tỷ tỉnh ngủ sẽ muốn đi ra ngoài hóng mát một chút thì sao”.
“Tiểu thư ta không thoải mái, hôm nay sẽ không ra ngoài”. Đông Lăng bình thản nói: “Tứ tiểu thư nên về đi, về nghĩ cách sau này phải làm sao mà sống, dù sao Đại thiếu gia đã gây ra chuyện như vậy mà”.
Thấy Tiêu Nhu vẫn còn muốn tiếp tục lải nhải, Đông Lăng lùi về sau một bước, đóng sầm cửa lại. Hiện tại bọn họ không cần phải nhìn sắc mặt của đám người kia mà sống nữa.
Lần đầu tiên Tiêu Nhu bị người ta đuổi cổ như thế, mà người đuổi lại là một nha hoàn bị nàng xem thường nữa chứ. Nàng lập tức lửa giận ngút trời, nhưng vừa định mở miệng mắng to, lại nhớ tới sau này còn phải dựa vào Hoàng Bắc Nguyệt nên nuốt cơn giận xuống.
Đông Lăng trở lại phòng, trong miệng vẫn làu bàu tức giận! Hừ, muốn để tiểu thư làm tấm khiên cho bọn chúng sao, nằm mơ đi.
Hoàng Bắc Nguyệt ở bên trong nghe được hết đoạn đối thoại của bọn họ, giờ khắc này hơi nhíu mày: “Thời điểm dầu sôi lửa bỏng thế này sao Tiêu Nhu còn muốn đi ra ngoài chứ?”
“Cô ta muốn cùng ngũ tiểu thư của Phủ Thượng Thư đi bơi hồ. Đám tiểu thư này đều thích làm chuyện xấu, ai biết bọn họ còn muốn giở trò gì đây?” Đông Lăng khinh thường nói.
“Bơi hồ?” Hoàng Bắc Nguyệt cảm thấy không đơn giản như vậy. Nếu chỉ là bơi hồ thì sao có thể khiến Tiêu Nhu liều c.h.ế.t cũng muốn đi như vậy?
Trong lúc nàng đang suy nghĩ, bên ngoài lại có tiếng gõ cửa, Hoàng Bắc Nguyệt tâm tư xoay chuyển, bảo Đông Lăng đi mở cửa. Người đến là Tuyết di nương cùng Tiêu Vận. Sự việc xảy ra ở phủ Thừa tướng làm hai mẹ con đặc biệt cao hứng.
“Tam tiểu thư, nghe nói thân thể muội lại bất ổn, Tuyết di đem t.h.u.ố.c tới cho muội nè”.
Hoàng Bắc Nguyệt từ trong chăn ngồi dậy, che miệng ho khan vài tiếng, khàn khàn nói: “Làm phiền Tuyết di quá”.
Tuyết di nương thấy nàng suy yếu như thế, lông mày hơi nhíu, Tiêu Vận thì sắc mặt lập tức trở nên khó coi.
“Tam tiểu thư, thân thể ngươi suy yếu như vậy, có thể đi ra ngoài không?” Tuyết di nương thử dò hỏi.
Quả nhiên là có liên quan với sự việc đi bơi hồ. Hoàng Bắc Nguyệt nở nụ cười có chút hư nhược, hỏi: “Đi ra ngoài làm gì vậy?”
Tuyết di nương liếc nhìn Tiêu Vận, vội vàng nói: “Đương nhiên là chuyện tốt, Tiêu Dao vương đang tổ chức hội đan d.ư.ợ.c tại Hồ Bích Ba, nghe nói gần đây đã luyện chế ra một viên linh đan, quý tộc trong đế đô đều đến xem đó”.
Hóa ra là hội đan d.ư.ợ.c. Ở thời đại này, Luyện d.ư.ợ.c sư ít ỏi chính là nguyên nhân khiến bọn họ được hâm mộ nhất.
Mỗi lần luyện chế ra linh đan diệu d.ư.ợ.c gì bọn họ đều phóng tin tức ra ngoài cho những hảo hữu cùng giám định. Mà nào ngờ tin tức này lại lan ra ngoài, bởi vậy ai ai cũng tranh nhau sứt đầu mẻ trán chỉ để nhìn linh đan.
Vốn đây chỉ là hội đan d.ư.ợ.c của tư nhân, nhưng bây giờ đã trở thành đại tụ hội luôn rồi.
Tiêu Dao vương nhiều năm ẩn dật, không thích xuất đầu lộ diện. Hắn luyện chế đan d.ư.ợ.c cũng không thích mở hội đan d.ư.ợ.c gì hết. Ban đầu hắn chỉ muốn mời mấy người bạn tốt đến xem đan d.ư.ợ.c hắn mới luyện chế ra, không biết vì sao tin tức này lộ ra ngoài, bởi vậy mới khiến mọi người chen chúc chạy tới Hồ Bích Ba này.
Đây là hội đan d.ư.ợ.c đầu tiên của Tiêu Dao vương nên ai cũng muốn đến xem. Chả trách Tiêu Nhu dù liều cái mạng nhỏ cũng muốn đi xem.
Hoàng Bắc Nguyệt cũng có chút hứng thú với đan hội này. Thứ nàng muốn tìm hiểu nhất bây giờ ngoại trừ bí mật của Vạn Thú Vô Cương ra thì chính là kỹ thuật luyện d.ư.ợ.c.
Nàng chậm rãi ngồi xuống, nói: “Ta cũng muốn đi xem thử Hội Đan d.ư.ợ.c của Tiêu Dao vương.”
Tuyết di nương cùng Tiêu Vận thầm cao hứng, thật là một tên ngốc.
“Thân thể ngươi còn yếu, ngươi uống t.h.u.ố.c trước rồi hãy đi cùng Nhị tỷ của ngươi”. Tuyết di nương bưng t.h.u.ố.c tới.
Hoàng Bắc Nguyệt lắc đầu: “Ta vừa mới ăn thức ăn Đông Lăng mang tới, uống t.h.u.ố.c vào cũng không tốt, chi bằng t.h.u.ố.c này để lại đây để tối ta uống đi”.
Tuyết di nương hiện tại phải dựa vào nàng nên sẽ không ép buộc nàng làm chuyện gì. Dù sao từ trước đến giờ ngày nào nàng cũng uống, độc tính đã đọng lại rất nhiều trong cơ thể rồi, bây giờ một hai ngày không uống cũng không sao.
“Vậy cũng được. À, ngươi để Đông Lăng chuẩn bị quần áo dày một chút, trời đang lạnh. Bọn ta ở tiền viện chờ ngươi, xe ngựa cũng chuẩn bị xong rồi”.
Hoàng Bắc Nguyệt gật đầu, thấy Tuyết di nương cùng Tiêu Vận đi xa, nàng mới xuống giường đổi y phục nhẹ nhàng đơn giản.
“Tiểu thư, thật sự phải đi sao? Tiểu thư mới vừa tốt lên một chút đấy”. Đông Lăng có chút không yên lòng. Lúc nãy tiểu thư mới trở lại, cả người hư nhược đến mức không thể tự ngồi dậy, mới nghỉ ngơi một chút đã đi ra ngoài, không biết có sao không.
“Yên tâm, hiện tại thân thể ta rất khỏe mạnh”. Hoàng Bắc Nguyệt cười. Sau khi bị Lửa Trừng phạt thiêu đốt, độc tố tồn đọng trong cơ thể đã hoàn toàn bị đốt sạch, thân thể nàng hiện tại khỏe mạnh bình thường, chỉ c.ầ.n s.au này điều dưỡng tốt một chút thì sẽ không có vấn đề gì nữa.
Thấy nụ cười tự tin của Hoàng Bắc Nguyệt, Đông Lăng an tâm hơn, phủ thêm áo choàng cho tiểu thư rồi cùng đi ra ngoài.
Bên trong tiền viện.
Tiêu Vận mặc đồ tỉ mỉ chờ bên trong, Tiêu Nhu không biết nghe được tin tức từ đâu cũng đứng sẵn ở đó.
Bây giờ cho dù nàng tới trễ cũng không ai dám lộ ra thần sắc bất mãn, ngay cả Tiêu Linh cũng không dám hó hé câu nào.
“Tam tỷ, muội và tỷ ngồi chung một chiếc xe ngựa đi.” Tiêu Nhu vừa trông thấy nàng đã niềm nở chạy ra.
Tiêu Nhu là một người ích kỉ điển hình, chỉ biết nghĩ đến bản thân. Việc làm xấu của Cầm di nương kia, Đông Lăng chỉ thuận miệng gây xích mích vài câu thì ả ta đã muốn trực tiếp rũ sạch quan hệ với Cầm di nương. Người như thế rất dễ dàng lợi dụng. Bởi vì bây giờ vẫn phải lợi dụng Tiêu Nhu nên mặc dù Hoàng Bắc Nguyệt trong lòng cực kì xem thường nhưng vẫn cố tỏ ra thân thiện.
“Được, cùng nhau đi.”
Nghe nàng nói như vậy, Tiêu Vận liền mất hứng, nghiêm mặt nói: “Tam muội đã đáp ứng ngồi chung xe ngựa với ta rồi”.