Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh)

Chương 76 Thuật Luyện Dược (6)

Dựa vào cái gì mà vận may luôn đến với Hoàng Bắc Nguyệt? Sinh ra đã là đích nữ, còn được Hoàng thượng tự mình sắc phong là Bắc Nguyệt quận chúa, có đất phong giàu có và đông đúc, mà trưởng công chúa lại vô cùng có uy vọng trong dân gian, mẫu thân không biết kiềm chế kia của nàng hoàn toàn không thể so sánh với trưởng công chúa.

Trưởng công chúa c.h.ế.t rồi, vốn tưởng rằng vận may của Hoàng Bắc Nguyệt cũng kết thúc, nhưng gần đây không biết tại sao mà Hoàng Bắc Nguyệt càng ngày càng có quyền thế. Trái lại bản thân cô ta do có một vị mẫu thân không biết kiềm chế, còn có huynh trưởng chỉ biết gây họa nên ở thành Lâm Hoài khắp nơi phải chịu bị áp chế. Trong lòng Tiêu Nhu càng nghĩ lại càng tức giận.

Thuyền lớn của gia tộc Bố Cát Nhĩ bắt đầu đến gần bến, thân thuyền thật lớn chìm sâu vào trong nước, một số thuyền nhỏ ở bên cạnh liền bị sóng đ.á.n.h cho suýt lật thuyền.

Trên thân thuyền có huy hiệu của gia tộc Bố Cát Nhĩ - mười ngôi sao màu đỏ. Trên mũi thuyền có điêu khắc một con hùng ưng đang giương cánh muốn bay lên, trông rất sống động, uy phong lẫm liệt, người xung đều hít một hơi.

“Là gia tộc Bố Cát Nhĩ!”

“Ngay cả gia tộc Bố Cát Nhĩ cũng tới!”

Trong tiếng nghị luận, từ trên thuyền lớn chậm rãi thả cầu treo xuống, một thiếu niên y phục hoa lệ vô cùng có phong độ vươn tay, nhẹ nhàng đỡ thiếu nữ xinh đẹp bên cạnh, chậm rãi đưa nàng từ cầu treo lên thuyền.

Áo choàng màu xanh nhạt của thiếu nữ tung bay trong gió, trên cổ áo có lông cáo mềm mại trắng như tuyết phụ trợ cho khuôn mặt nhỏ nhắn thanh lệ, tinh xảo. Bóng lung nàng mảnh mai nhưng lại cao quý, đầy ngạo khí.

“Nữ hài t.ử kia là ai? Sao chưa từng thấy qua?”.

“Đó là nữ nhi của trưởng công chúa Huệ Văn, Bắc Nguyệt quận chúa!” Có người cảm khái nói.

“A, Bắc Nguyệt quận chúa? Nghe đồn nàng là một….”

“Nói bậy! Vài ngày trước trên lôi đài của Học Viện Linh Ương, Bắc Nguyệt quận chúa đã g.i.ế.c c.h.ế.t Tiết Mộng ngang ngược, nữ hài t.ử dũng cảm như vậy, sao có thể là một đồ vô dụng?”.

“Nói rất đúng! Có mẹ thế nào tất có con như vậy, nữ nhi của trưởng công chúa tất nhiên sẽ giống bà, dũng cảm kiên cường!”.

“Đúng! Đúng! Bắc Nguyệt quận chúa nhất định sẽ trở thành người giống như trưởng công chúa điện hạ!”.

“Bắc Nguyệt quận chúa thật dũng cảm! Rất giỏi!”.

Nghe tiếng tán dương phía dưới, khóe miệng Hoàng Bắc Nguyệt có chút nhếch lên, nàng không phải là người thích được khen ngợi cùng thổi phồng, mà là nàng thích nghe người khác khen ngợi trưởng công chúa Huệ Văn, hy vọng danh tiếng ôn hòa hiền lương của trưởng công chúa khi còn sống không bị Hoàng Bắc Nguyệt làm nhục.

“Quận chúa, mẫu thân của ngươi rất được dân chúng tôn trọng”. Lạc Lạc quay đầu lại, rất trịnh trọng nói với nàng, ánh mắt trong sáng linh hoạt nhấp nháy.

Hoàng Bắc Nguyệt gật đầu, trên mặt hiện lên nụ cười dịu dàng mà tự hào, “Đúng, bà là một nữ nhân vô cùng tài giỏi!”.

Đi lên thuyền, đưa mắt nhìn xa, trên mặt hồ rộng lớn, từng chiếc du thuyền cùng thuyền nhỏ trôi nổi, khung cảnh vô cùng tráng lệ.

Lạc Lạc xoay người ra lệnh, người của gia tộc Bố Cát Nhĩ lập tức giương buồm xuất phát. Thuyền lớn bắt đầu chạy, sóng lớn cuồn cuồn, những thuyền nhỏ ở phụ cận suýt bị lật.

“Tiêu Dao vương ở thuyền bên kia, chúng ta qua đó trực tiếp lên thuyền của bọn họ là có thể tận mắt nhìn thấy ngài ấy luyện chế linh đan”. Lạc Lạc chỉ vào một cái du thuyền rất lớn ở phía trước.

“Tiêu Dao vương sẽ cho chúng ta lên thuyền sao?” Hoàng Bắc Nguyệt không nghĩ có thể lên được thuyền đó, dự định của nàng chỉ là dạo quanh ở phụ cận thôi.

“Được chứ, quan hệ của Tiêu Dao vương cùng gia tộc bọn ta luôn rất tốt”. Lạc Lạc đơn thuần nói, không có nửa điểm khoe khoang nào. Ở chung cùng người đơn thuần, không cần phỏng đoán hay phòng bị gì, cảm giác vô cùng thoải mái.

Thuyền chạy đến giữa hồ, Hoàng Bắc Nguyệt liếc mắt đảo qua một cái liền nhìn thấy thuyền nhỏ của Tiêu Vận.

Tiêu Vận cũng không uổng là triệu hoán sư tam tinh thuộc tính băng, đại khái là băng thuộc tính cũng có năng lực điều khiển nước. Chỉ thấy nàng tay cầm băng vũ có ánh huỳnh quang lưu chuyển, đem nguyên khí đưa vào băng vũ, ở trong nước nhẹ nhàng khua một cái, thuyền nhỏ liền vững vàng mà chạy nhanh trên mặt nước.

Động tác vừa tiêu sái vừa nhanh nhẹn, Tiêu Vận y phục hoa lệ phiêu diêu trong mưa phùn trên mặt hồ m.ô.n.g lung, tóc đen bay lên, khuôn mặt trang điểm tinh xảo, kiêu ngạo tự tin như vậy, không đem bất cứ kẻ nào để vào mắt.

Trên mặt hồ bao nhiêu người trong thuyền nhỏ đối với nàng tràn ngập ghen ghét. Hoàng Bắc Nguyệt dựa trên mép thuyền, ánh mắt trong suốt linh hoạt vừa chuyển, khóe môi liền hiện lên một ý cười nhợt nhạt.

“Lạc Lạc thiếu gia, cho thuyền chạy nhanh thêm một chút đi, sợ rằng Hội Đan Dược của Tiêu Dao vương cũng sắp kết thúc”.

“Nói rất đúng, nhanh hơn một chút”. Lạc Lạc gật đầu, lập tức đi phân phó với thuyền viên. Thuyền viên để toàn bộ cánh buồm mở ra, đón lấy gió trên mặt hồ cùng với cơ quan của thuyền ở dưới, thân thuyền khổng lồ ngay lập tức tăng tốc hướng phía trước.

Bọn họ vượt qua rất nhiều thuyền nhỏ cùng thuyền hoa, chỉ còn thuyền của Tiêu Vận ở gần phía trước, tăng tốc như vậy nhất thời mặt nước sóng lớn dâng lên.

Thuyền lớn đi qua, hai bên bọt nước b.ắ.n lên, lúc vượt qua Tiêu Vận, một đợt bọt nước dâng lên khiến thuyền nhỏ của cô ta lập tức lung lay. Ả lập tức dùng băng vũ tạo một tầng băng trên mặt nước, cố gắng ổn định thuyền nhỏ.

Hoàng Bắc Nguyệt nhìn mà muốn cười, một tầng băng mỏng như vậy thì có thể làm gì? Vẫn hất ngươi đi như thường thôi.

Quả nhiên, sau đợt sóng qua đi, một đợt sóng thứ hai liền tiếp đến, hơn nữa so đợt sóng thứ nhất mức độ còn mạnh hơn, bọt nước b.ắ.n tung tóe, tầng băng mà Tiêu Vận tạo ra lập tức bị phá nát!

“A!” Trên thuyền nhỏ nha hoàn kinh hô một tiếng liền bị Tiêu Vận cho một cái tát.

“Kêu la cái gì? A…” lời còn chưa nói hết, thuyền nhỏ liền lật ngược một cái!

Đông Lăng ở trên thuyền lớn nhất thời không nhìn được, khì khì cười thành tiếng. Cái này gọi là thuyền lớn ức h.i.ế.p thuyền nhỏ đây mà!

Tâm tính Lạc Lạc rất đơn thuần, khung cảnh quả thật lại khôi hài như vậy nên cũng không nhịn được cùng Đông Lăng cười thành tiếng. Hoàng Bắc Nguyệt tương đối bình tĩnh, chỉ là khóe miệng có chút nhếch lên, kéo áo choàng xanh nhạt lên hắt hơi một cái, nói: “Bên ngoài thật lạnh”.

“Vậy chúng ta vào trong đi” Lạc Lạc ân cần nói.

Hoàng Bắc Nguyệt hơi kinh ngạc, liếc mắt nhìn hắn: “Ngươi không cứu cô ta lên sao?”.

Lạc Lạc tùy ý nói: “Cô ta hay ra tay đ.á.n.h người, ta không thích. Cô ta sống hay c.h.ế.t ta cũng không quan tâm”.

Một Triệu hoán sư thuộc tính Băng sẽ không dễ dàng c.h.ế.t trong nước như vậy, cùng lắm là nếm chút khổ sở mà thôi. Thuyền phía sau sắp tới rồi, có lẽ họ sẽ phát thiện tâm cứu ả lên. Đáng tiếc, Tiêu Vận lúc nãy quá kiêu ngạo khiến người khác khó chịu, bây giờ bị hai ngọn sóng đ.á.n.h cho không ngóc đầu lên được, người phía sau vui mừng còn không kịp, hơi sức đâu lại đi cứu.

Nàng cũng không nói rõ người rơi xuống nước là tỷ tỷ nàng. Dù sao khoảng cách xa như vậy, thêm vào mưa phùn rả rích, sương mù lờ mờ, làm sao có thể thấy rõ được?

Thản nhiên nhìn Tiêu Vận còn đang giãy giụa trong nước, Hoàng Bắc Nguyệt chậm rãi đi vào bên trong khoang thuyền nghỉ ngơi. Thuyền lớn chẳng mấy chốc đã đuổi kịp thuyền của Tiêu Dao vương. Đó là một chiếc du thuyền ba tầng, chạm trổ tú hoa, rồng lân bay múa, rất có khí thế.

Tiêu Dao vương quả thực có giao tình tốt cùng gia tộc Bố Cát Nhĩ. Hắn vừa nghe hạ nhân bẩm báo, nói thuyền của Bố Cát Nhĩ gia tộc đã chạy tới, liền tự mình mang người đi ra chờ đợi trên sàn tàu.

Hai chiếc thuyền chậm rãi tới gần, sau khi cầu gỗ tiếp nối được đặt chắc chắn, Lạc Lạc mới thật cẩn thận dắt Hoàng Bắc Nguyệt đi qua. Hắn đi rất chậm, sợ đi nhanh quá sẽ làm Hoàng Bắc Nguyệt ngã chổng vó.

Dưới cầu gỗ, Tiêu Dao vương cũng đã trông thấy bộ dáng của Hoàng Bắc Nguyệt, có chút kinh ngạc xen lẫn vui mừng hỏi “Nguyệt nhi, muội cũng đến sao?”

Phía sau Tiêu Dao vương có không ít cao nhân xa lạ, Phong Liên Dực cũng ở đó, vẻ mặt ôn hòa. Nụ cười ấy trong mắt người khác là ấm áp văn nhã, còn trong mắt nàng là lạnh băng không chút cảm tình.

“Ta lúc trên bờ thì gặp Bắc Nguyệt quận chúa, nên cùng cô ấy đi thuyền tới đây.” Lạc Lạc cười nói, có chút sốt ruột: “Vương gia, linh đan người mới luyện chế ở nơi nào cho ta xem một chút!”.

“Nào có linh đan gì chứ ? Chỉ là đan d.ư.ợ.c rèn luyện thân thể mà thôi”. Tiêu Dao vương lạnh nhạt nói, con ngươi ấm áp đảo qua Hoàng Bắc Nguyệt, có chút thâm ý.

“Đan d.ư.ợ.c rèn luyện thân thể do Tiêu Dao vương luyện ra đương nhiên khác với đan d.ư.ợ.c người bình thường luyện chế”. Lạc Lạc chân thành khích lệ. Tiêu Dao vương nghe được, mặt mày hớn hở dẫn mọi người đi vào trong khoang thuyền.

Chương 76 Thuật Luyện Dược (6) - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia