Một viên dan d.ư.ợ.c màu vàng nhạt được đặt trong chiếc hộp làm từ T.ử Kim Thạch, lẳng lặng nằm trên bàn. Mặt ngoài đan d.ư.ợ.c có ánh sáng lưu động, hiển nhiên không phải vật phàm. Trong khoang thuyền tản ra mùi t.h.u.ố.c nồng nặc, chỉ cần hít một hơi cũng khiến người ta cảm thấy tinh thần thoải mái, đây là hàng tốt.
Đây là lần đầu Hoàng Bắc Nguyệt trông thấy đan d.ư.ợ.c luyện chế xong, nàng không khỏi có chút kinh ngạc, nhìn tới nhìn lui vài lần.
Liên tưởng tới lần đầu luyện d.ư.ợ.c bị nổ lò của mình, nàng có chút bị đả kích. Haizz, khi nào nàng mới có thể luyện ra đan d.ư.ợ.c hoàn mỹ như vậy đây?
“Nguyệt nhi, muội thấy đan d.ư.ợ.c này thế nào?”. Tiêu Dao vương đi tới bên người nàng, ôn hòa hỏi.
“Rất tốt, ngửi vào cả người đều thoải mái”. Hoàng Bắc Nguyệt nói thật, tác dụng của đan d.ư.ợ.c quả nhiên là không thể khinh thường.
Tiêu Dao vương nhìn nàng, trong nụ cười mang theo một chút sủng nịch: “Ta luyện đan d.ư.ợ.c này để tặng cho muội.”
“Ta?” Tại sao hắn lại muốn đưa cho nàng thứ quý giá như thế?
“Đây là Ngưng Ngọc Đan mà thôi, nó có thể giúp thân thể muội khỏe mạnh hơn.” Hắn lạnh nhạt nói, ánh mắt chân thành nhìn thẳng vào nàng: “Thân thể muội không khỏe làm ta rất lo lắng, hi vọng đan d.ư.ợ.c này giúp muội mau ch.óng khôi phục lại”.
Đây là tâm ý của hắn, nếu như mình từ chối thì sẽ rất thất lễ. “Đa tạ Vương gia, phần ân tình này Bắc Nguyệt sẽ luôn nhớ kỹ”.
“Nói chuyện ân tình làm gì ? Muội có thể xem đây là lễ vật nhỏ bằng hữu tặng mà”. Tiêu Dao vương cười, hào quang nhàn nhạt lưu chuyển trên gương mặt tuấn lãng, phong thần như ngọc, khí chất động lòng người.
Hoàng Bắc Nguyệt hào sảng cười: “Được! kể từ bây giờ Bắc Nguyệt sẽ coi Vương gia như bằng hữu của mình”.
“Coi cái gì?” giọng nói Lạc Lạc bỗng nhiên vang lên, hắn cười cười đi tới, ngây thơ chớp chớp đôi mắt trắng đen rõ ràng: “Oa, không hổ là Tiêu Dao vương, luyện chế được đan d.ư.ợ.c chỉ cần ngửi sơ cũng đã có thể cảm nhận được d.ư.ợ.c tính lợi hại của nó”.
“Quá khen quá khen.” Tiêu Dao vương khiêm tốn.
Lạc Lạc cười: “Đây là Ngưng Ngọc Đan, giống với thứ lúc trước ta dùng đúng không?”
Ngưng Ngọc Đan rất hữu dụng với những người thân thể hư nhược, nó có thể trực tiếp cải thiện thể chất, rèn luyện xương cốt kinh mạch, đa số chỉ có người yếu ớt mới sử dụng mà thôi.
Bởi vậy Hoàng Bắc Nguyệt có chút khó hiểu: ” Sao ngươi lại dùng nó?”.
“Ta từ khi sinh ra đã bệnh tật quấn thân, sử dụng biện pháp nào cũng không thấy khá hơn, đại phu nào cũng bảo ta không thể sống hơn mười tuổi. May mắn sau này Tiêu Dao vương vì ta mà luyện chế ra một viên Ngưng Ngọc Đan, sau khi ta dùng xong thì thân thể đã tốt dần lên”.
Hoàng Bắc Nguyệt nghe xong liền kinh ngạc, nếu như không nghe Lạc Lạc chính miệng kể lại, nàng tuyệt đối không tin hắn lúc nhỏ là một ma bệnh ốm yếu.
Xem ra Ngưng Ngọc Đan quả thực rất thần kỳ, không phải vật phàm. Dược hiệu tốt như vậy chắc hẳn quá trình luyện chế cũng rất phức tạp, độ khó rất lớn, Tiêu Dao vương có thể vì nàng mà luyện chế một viên, có thể thấy được hắn thật tâm đối đãi nàng. Phần ân tình này nàng sẽ âm thầm ghi nhớ trong lòng.
Lạc Lạc nhìn Ngưng Ngọc Đan một chút, bỗng nhiên nói: “Nếu trở thành một vị Luyện d.ư.ợ.c sư thì thế nào nhỉ?”
“ Ngươi muốn học luyện d.ư.ợ.c sao?” Tiêu Dao vương vỗ nhẹ quạt giấy, ánh mắt xẹt qua Hoàng Bắc Nguyệt.
“Thuật Luyện d.ư.ợ.c đâu phải là thứ muốn học thì học chứ”. Lạc Lạc lẩm bẩm: “Ta không có thiên phú ở mặt nào cả, bởi vậy chỉ có thể tiến vào thái học, thật quá kém cỏi mà”.
Tiêu Dao vương dùng quạt giấy vỗ đầu hắn một cái: “Thứ ngươi phải học còn nhiều lắm, không nhất định phải trở thành cao thủ tài năng hơn người đâu!”.
Lạc Lạc kêu “oai oái” một tiếng, cười hì hì ôm đầu, quay lại hỏi Hoàng Bắc Nguyệt: “Bắc Nguyệt quận chúa cũng chọn y học, có phải cũng muốn trở thành Luyện d.ư.ợ.c sư?”.
“Trên đời này có ai không muốn trở thành Luyện d.ư.ợ.c sư cơ chứ?” Hoàng Bắc Nguyệt nhàn nhạt hỏi ngược lại.
Nghe Hoàng Bắc Nguyệt nói lời này, Tiêu Dao vương đang cười ôn hòa bỗng nhiên đứng dậy, nét mặt hơi suy tư, ngọc phiến trắng như tuyết càng làm nổi bật làn da dịu dàngận hơn ngọc trắng của hắn.
“Muốn trở thành Luyện d.ư.ợ.c sư đại khái cần dùng một viên Tẩy Tủy Đan cao cấp Thổ thuộc tính để thay đổi thiên phú…”.
Hoàng Bắc Nguyệt thấy hắn thực sự nghiêm túc, vội nói: “Vương gia không cần suy nghĩ nhiều đâu, ta chỉ thuận miệng nói một chút thôi”.
Thứ nàng cần hiện tại không phải là thiên phú của Luyện d.ư.ợ.c sư, mà là một quá trình chậm rãi dung hợp tri thức. Cho dù Tiêu Dao vương có tốn công luyện chế Tẩy Tủy Đan cho nàng thì cũng không có tác dụng nhiều, ngược lại còn làm phiền hắn nữa.
Lạc Lạc bĩu môi, hâm mộ nói: ” Vương gia đối với quận chúa thật là tốt
Tiêu Dao vương ho nhẹ một tiếng, trên gương mặt anh tuấn thoáng hiện lên vẻ mất tự nhiên, có chút ửng đỏ. Hắn mở quạt giấy ra, nói: “Bên kia còn có việc, ta qua đó một lát”.
Lạc Lạc cùng Hoàng Bắc Nguyệt liếc nhau một cái. Hai người đều là con nít thuần khiết và chậm chạp trong vấn đề tình cảm, bởi vậy cũng không nghĩ nhiều.
Tiêu Dao vương vừa đi ra, trên boong thuyền liền truyền đến tiếng cãi nhau, có người hô lớn một câu “có người c.h.ế.t chìm”, sau đó chỉ nghe “bõm” một tiếng, hắn ta đã nhảy xuống hồ.
Người trong khoang thuyền cũng vô cùng hiếu kỳ, bởi vậy đều chạy ra ngoài xem. Hoàng Bắc Nguyệt cùng Lạc Lạc cũng ở trong số đó.
Trên boong thuyền. Người c.h.ế.t đuối đã được cứu lên, trong không gian vang lên tiếng khóc t.h.ả.m của một thiếu nữ. Hoàng Bắc Nguyệt nghe tiếng khóc khá quen tai, Đông Lăng bên cạnh bỗng kinh ngạc nói: “Đây là tiếng của nha hoàn Hạ Hà bên cạnh Nhị tiểu thư mà?”.
Quả nhiên, lời của Đông Lăng vừa dứt, một tiếng run rẩy liền thốt lên: “Ta là Tiêu Vận, là Nhị tiểu thư của Trưởng công chúa phủ”.
Hoàng Bắc Nguyệt nghe thấy lời tự giới thiệu kia, không nhịn được khẽ nhíu mày. Lúc này này còn mang phủ Trưởng công chúa ra khoe làm cái gì? Muốn bôi nhọ danh dự của phủ sao?
“Hóa ra là Nhị tiểu thư của phủ Trưởng công chúa, người đâu, mau mời Nhị tiểu thư vào trong thay y phục kẻo lạnh”. Tiếng nói thanh nhã của Tiêu Dao vương vang lên.
Tiêu Vận run cầm cập nhưng vẫn cố tỏ ra dịu dàng, điềm đạm nói: “Đa tạ Vương gia”.
Hoàng Bắc Nguyệt đẩy nhẹ mọi người ra rồi tiến về phía trước. Tiêu Vận hiện tại nào có xinh đẹp diễm lệ như ban đầu. Y phục tinh xảo đã bị ả cởi bỏ lúc còn ở trong nước, bây giờ ả như một quỷ nước, được mọi người dìu đỡ đứng dậy. Cũng phải, nếu không cởi ra, y phục ngâm nước quá lâu sẽ rất nặng, kéo ả chìm xuống hồ. Bởi vậy bây giờ trên người ả chỉ mặc một cái áo đơn thật mỏng, đầu tóc rối tung, mặt xanh xanh tím tím, cũng may trên thuyền này không có mấy vị phu nhân miệng lưỡi chua ngoa, bằng không lấy dáng vẻ hiện giờ của ả lại xuất hiện trước mắt nhiều nam nhân như vậy, sự thanh bạch coi như bị hủy hoại luôn rồi.
Trên thuyền lúc này đa số đều là cao nhân ẩn sĩ không câu nệ tiểu tiết, tự nhiên sẽ biết giữ lễ. Bọn họ trông thấy dáng vẻ chật vật của Tiêu Vận thì cũng không ở lại thưởng thức mà giả vờ có việc rồi tản đi.
“Nhị tỷ!” Nghe được tiếng lanh lảnh này, mọi người đang bỏ đi cũng vội dừng cước bộ, quay đầu lại nhìn một chút.
Hoàng Bắc Nguyệt chạy đến trước mặt Tiêu Vận, kéo kéo tay nàng, lo lắng hỏi: “ Sao Nhị tỷ lại ra nông nỗi này?”.
Tiêu Vận trông thấy Hoàng Bắc Nguyệt cũng có chút kinh ngạc. Cô ta căn bản không nghĩ tới nha đầu này sẽ xuất hiện ở đây. Lúc nãy bị rơi xuống nước, đáng hận hơn là không ai chịu đi cứu cô ta, bất đắc dĩ cô ta chỉ có thể dựa vào bản lĩnh Triệu hoán sư thuộc tính Băng để bơi đến gần thuyền lớn của Tiêu Dao vương, lúc này mới được người ta cứu lên.
Trong lòng ả vốn đang âm thầm cao hứng. Ân cứu mạng giúp ả dễ dàng kiếm cớ tới gần Tiêu Dao vương, chậm rãi báo đáp. Nhưng bây giờ dáng vẻ của ả vô cùng chật vật mất mặt, mà Hoàng Bắc Nguyệt thì lại y phục chỉnh tề, mắt sáng linh động, chiếc cằm thon dưới làn sương mờ ảo càng nhu nhuận động lòng người. Đây quả là tương phản mãnh liệt đối với ả!