Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh)

Chương 78 Thuật Luyện Dược (8)

Tiêu Vận là người vô cùng kiêu ngạo, thấy Hoàng Bắc Nguyệt trước mặt lại xinh đẹp hơn, điều này đả kích trầm trọng bản tính luôn cao cao tại thượng của ả. Huống hồ lại còn ngay trước mặt Tiêu Dao vương.

Làm sao có thể chứ? Tiêu Vận không biết tại sao mình lại phẫn nộ như thế, một luồng lửa ghen tỵ bùng lên, thiêu đốt lý trí của ả.

“Muội bớt châm chọc ta đi” Khẩu khí của ả không nặng, dù sao ả vẫn cố giữ được vài phần thanh minh. Ả nâng tay lên định hất tay của Hoàng Bắc Nguyệt ra, nhưng vừa vung tay lên, thân thể nhu nhược của Hoàng Bắc Nguyệt cũng theo đó mà nghiêng qua một bên.

Bọn họ vốn đang đứng cạnh mép thuyền, Hoàng Bắc Nguyệt nghiêng qua liền va vào mép thuyền, thiếu chút nữa từ trên thuyền té xuống. Một bóng người màu trắng nhất chợt lóe, bắt lấy tay nàng kéo về.

“Tiểu thư!” Đông Lăng hô to một tiếng, lập tức chạy tới, đem Hoàng Bắc Nguyệt ôm vào trong lòng, giương đôi mắt ướt sũng lên nhìn Tiêu Vận: “Nhị tiểu thư, ngày thường ở trong phủ thì không nói, bây giờ đang ở bên ngoài, nhiều người như vậy, ngươi ít nhất cũng phải lưu lại cho tiểu thư chúng ta mấy phần mặt mũi chứ”.

Lời nói này phi thường xảo diệu, chỉ mấy câu đã phanh phui mọi oan ức, nhường nhịn, khổ sở mà Hoàng Bắc Nguyệt phải chịu trong phủ Trưởng công chúa. Trong câu nói không có một chữ nào chỉ trích Tiêu Vận, nhưng vẫn khiến người ta tưởng tượng ra Bắc Nguyệt quận chúa cùng nha hoàn thường ngày bị Tiêu Vận bắt nạt bao nhiêu, sợ Tiêu Vận bao nhiêu.

Vốn mọi người đang có suy nghĩ rời đi, vừa nghe lời này lập tức liền đứng lại, ánh mắt nhìn về phía Tiêu Vận đã mang theo vài phần tức giận.

Tiêu Vận trợn mắt há mồm, cô ta không có ý định đẩy Hoàng Bắc Nguyệt xuống nước. Ả không phải người ngu, nhiều người nhìn như vậy nếu làm chuyện quá đáng như thế, sau này truyền ra ngoài thì còn mặt mũi nào làm người nữa?.

Đây là cố ý! Nha đầu Hoàng Bắc Nguyệt c.h.ế.t tiệt này nhất định là cố ý hãm hại ả!

“Hoàng Bắc Nguyệt, muội muốn hãm hại ta sao?” Tiêu Vận hướng về phía nàng gầm lên: “Ta không đẩy ngươi mà, ngươi đừng ở chỗ này giả vờ giả vịt nữa”.

“Tiêu nhị tiểu thư, nếu vừa rồi ta không nhanh thì Bắc Nguyệt quận chúa đã ngã xuống rồi, chẳng lẽ cô ấy mạo hiểm lớn như vậy để hãm hại ngươi sao?” Ánh mắt Phong Liên Dực luôn luôn ấm áp giờ khắc này đã trở thành một mảnh rét lạnh.

“Ta…” Dưới cái nhìn lạnh băng kia, Tiêu Vận chỉ cảm thấy trong lòng phát lạnh, ấp úng mãi không nói được câu nào.

Không thể để Hoàng Bắc Nguyệt hãm hại mình như thế được! Tiêu Vận vội chuyển ánh mắt về phía Tiêu Dao vương, sốt ruột cầu tình: “Vương gia, ta không cố ý, xin người tin tưởng ta”.

Tiêu Dao vương vốn nổi tiếng là người dịu dàng như ngọc nhưng giờ khắc này, trên mặt hắn chỉ còn một tầng sương lạnh.

“Tiêu nhị tiểu thư, trên thuyền bản vương không có quần áo nữ t.ử, ngươi bị ướt như vậy nếu để lâu sẽ dễ bị nhiễm lạnh, bổn vương sẽ sai người dùng thuyền nhỏ đưa ngươi về”.

Giọng nói thanh lãnh, làm nội tâm của Tiêu Vận đông cứng lại.

“Ta trước đây có nghe nói, vì Trưởng công chúa điện hạ qua đời mà đám người các ngươi không coi ai ra gì, bắt nạt Bắc Nguyệt quận chúa đến mức quận chúa không dám bước ra khỏi cửa. Trước đây ta không tin, bây giờ nhìn lại, ai cho các ngươi lá gan lớn như vậy hả?”. Lạc Lạc từ sau đám người bước ra ngoài, gương mặt anh tuấn của thiếu niên giờ phút này cũng có chút ngưng trọng. Hắn tuổi tuy còn nhỏ nhưng cỗ khí thế kia lại rất ác liệt.

Tiêu Vận tức giận đến mức n.g.ự.c phập phồng liên tục. Rõ ràng mọi chuyện lúc nãy còn đang tốt đẹp, Tiêu Dao vương cứu ả, đó chính là cơ hội tốt ngàn năm có một, nào ngờ nha đầu Hoàng Bắc Nguyệt c.h.ế.t tiệt kia từ đâu lòi ra, phá vỡ kế hoạch hoàn mỹ mà ả sắp đặt..

Không được, hiện tại ngàn vạn lần không thể làm ra hành động gì nữa. Kế hoạch mà hai mẹ con họ khổ công xây dựng không thể mất trắng như vậy. Bằng mọi giá phải có được Tẩy Tủy Đan, bằng mọi giá phải gả cho Tiêu Dao vương.

Tiêu Vận cũng có tâm cơ thâm trầm giống Tuyết di nương, nàng hít sâu một hơi, ngọn lửa ghen ghét bị cưỡng ép đè xuống.

“Tam muội, vừa rồi…vừa rồi do ta quá lạnh nên mới không cẩn thận đẩy muội, Nhị tỷ không cố ý đâu”.

Hoàng Bắc Nguyệt dựa vào lòng Đông Lăng, khóe miệng hơi giương lên. Quả nhiên là mẹ nào con nấy, Tiêu Vận tuyệt đối không thể đè xuống dễ dàng như vậy được. Không sao, kẻ địch càng khó đối phó càngthú vị chứ.

Đông Lăng khịt khịt mũi, đôi mắt to ngập nước nâng lên nhìn Tiêu Vận một cái rồi hoảng sợ cúi đầu, nghẹn ngào nói: “Đúng vậy, Nhị tiểu thư vừa rồi chỉ là lỡ tay mà thôi…”.

Trong giọng nói tuy hoàn toàn không ý tứ trách móc, nhưng sự oan ức cùng sợ hãi bên trong, ai nấy đều nghe rõ ràng.

Hoàng Bắc Nguyệt thiếu chút nữa đã bật cười, nha đầu Đông Lăng này cũng quá cơ trí, quá giảo hoạt ấy chứ! Vừa thấy có cơ hội liền nắm lấy, hung hăng đ.á.n.h cho Tiêu Vận không có cơ hội trở mình!

Những người xung quanh đều là cao nhân ẩn dật do Tiêu Dao vương mời tới, ai cũng đều là người hào sảng, tiêu sái cởi mở, ghét nhất loại người nham hiểm ác độc này!

Đông Lăng rõ ràng tình cảnh của mình, bởi vậy nàng lợi dụng tình huống xung quanh, dùng giọng nói nhút nhát, tràn ngập oan ức, liền đem sự đồng tình của mọi người hướng về phía mình, quá thông minh!

“Người ta thường nói “một giọt m.á.u đào hơn ao nước lã”. Không ngờ Bắc Nguyệt quận chúa lại có một tỷ tỷ như vậy, thực sự là quá xui xẻo”.

Không biết ai nói ra một câu như vậy, sắc mặt Tiêu Dao vương lại càng âm trầm hơn, lạnh lùng lên tiếng hỏi: “Thuyền đã chuẩn bị tốt chưa?”.

“Bẩm vương gia, thuyền đã chuẩn bị xong”. Một gã sai vặt chạy tới nói.

Tiêu Dao vương chẳng thèm nhìn Tiêu Vận, phất tay một cái: “Đưa Tiêu nhị tiểu thư trở về đi”.

“Vương gia, ta thật không phải cố ý mà”. Tiêu Vận còn muốn nói thêm, nhưng nàng nhanh ch.óng nhận ra sự khinh bỉ cùng ngứa mắt của đám cao thủ xung quanh. Ả đột nhiên cảm thấy bản thân chính là cái đích cho mọi người chỉ trích, sợ rằng nói sai một chút thì sẽ bị đám người này quẳng luôn vào Hồ Bích Ba.

Tiêu Dao vương tiến lên nâng Hoàng Bắc Nguyệt dậy, dịu dàng hỏi: “Muội không sao chứ?”.

“Không có chuyện gì, đa tạ vương gia quan tâm”. Hoàng Bắc Nguyệt thấp giọng nói, sau đó cởi áo choàng trên người xuống, đưa cho Đông Lăng: “Đông Lăng, mau đưa tới cho tỷ tỷ khoác vào”.

“Vâng”. Đông Lăng cầm áo choàng đi qua: “Nhị tiểu thư, trời lạnh như thế, người hãy khoác lên đi”.

Thứ Hoàng Bắc Nguyệt bố thí, Tiêu Vận làm sao sẽ nhận chứ? Có điều ở đây nhiều người, ả không tiện trở mặt, bởi vậy chỉ có thể gượng gạo nở nụ cười: “Không không, Tam muội thân thể không tốt, áo choàng này để Tam muội khoác đi, thân thể Nhị tỷ tốt lắm”.

Tình cảnh như vậy mà ả vẫn không quên trào phúng thân thể yếu ớt của Hoàng Bắc Nguyệt.

Hoàng Bắc Nguyệt ngẩng đầu lên, đôi con ngươi đen nhánh chẳng khác gì sao sớm, tỏa ra ánh sáng dịu dàngận mê ly. Nàng nhìn Tiêu Vận, ngữ điệu mềm mại, bình thản: “Thân thể Nhị tỷ khỏe mạnh, ta đương nhiên sẽ không lo lắng, chỉ là Nhị tỷ rơi xuống nước, bây giờ quần áo không đứng đắn, ở đây không nói, lúc lên bờ sẽ nhiều người chê cười, nói tiểu thư của phủ Trưởng công chúa không biết lễ nghĩa?”

Gương mặt Tiêu Vận vốn tái nhợt vì lạnh giờ phút này lại đỏ bừng lên. Cô ta bây giờ mới nhớ trên người mình chỉ có một chiếc áo đơn. Vải mỏng ướt sũng gần như trong suốt, dán c.h.ặ.t trên da thịt ả, đường cong cơ thể hoàn toàn lộ ra, cái yếm đỏ bên trong cũng thoáng ẩn thoáng hiện.

Nơi này đều là nam t.ử, mà một nữ t.ử chưa lấy chồng như cô ta lại cử chỉ tùy tiện, không hiểu lễ nghi như vậy ở trước mặt mọi người, quả thật không khác gì gái lầu xanh. Ngay lập tức, những ánh mắt xung quanh nhìn về phía ả ngoài tức giận còn có phần xem thường.

Tiêu Vận vội vàng tiếp nhận áo choàng Đông Lăng đưa tới, nhanh ch.óng khoác lên người, quấn lại kín mít. Bọn thị vệ cùng đám hạ nhân đã sớm cúi đầu cười hì hì.

Tiêu Vận cảm thấy hôm nay là một ngày mất mặt nhất từ trước đến giờ, hơn nữa trước mặt lại là Tiêu Dao vương nữa chứ. Ả chỉ muốn tìm một cái khe nứt để chui vào. Hai hàng nước mắt lăn dài trên gò má, ả không còn mặt mũi mà nán lại ở đây nữa, cúi đầu vừa khóc nức nở vừa đi lên thuyền nhỏ rời đi.

Hoàng Bắc Nguyệt trong lòng cười lạnh, Tiêu Vận ơi Tiêu Vận, muốn theo ta tranh đấu sao? Ngươi vẫn còn còn non lắm.

Chương 78 Thuật Luyện Dược (8) - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia