Bắt đầu từ hôm nay, thành Lâm Hoài lại có thêm một nữ nhân không biết kiềm chế, tùy tiện phóng đãng, bại hoại gia phong. Chỉ có điều, Tiêu Vận sẽ không có vận khí giống Cầm di nương năm đó, có thể gặp được Trưởng công chúa Huệ Văn khoan dung độ lượng, để cho Tiêu Viễn Trình đón về phủ Trưởng công chúa làm di nương.
Tiêu Vận, mười sáu tuổi, chưa có hôn phối, đời này chỉ sợ sẽ vô duyên với vị trí chính thất phu nhân trong các đại gia tộc rồi.
Sau khi Tiêu Vận gây náo loạn xong, đám cao nhân được Tiêu Dao vương mời tới cũng không còn hứng thú gì tới hội đan d.ư.ợ.c nữa, lập tức dồn dập cáo từ rời đi.
“Bắc Nguyệt quận chúa”. Trước khi rời đi, một lão nhân gầy gò sáng sủa đi tới trước mặt Hoàng Bắc Nguyệt, hơi chắp tay nói: “Nữ nhi được Trưởng công chúa Huệ Văn giáo dưỡng ra, quả nhiên vừa biết đại thế lại vừa hiểu lễ nghi. Thấy quận chúa không bôi nhọ thanh danh của Trưởng công chúa, lão phu hết sức vui mừng”.
Hoàng Bắc Nguyệt ngẩn ra, trong ký ức của nàng không có ấn tượng gì với vị lão giả này. Lão nhân cười ha ha: “Quận chúa đương nhiên không quen biết lão hủ, lão hủ quen biết Trưởng công chúa từ trước khi xuất giá kia”.
“Lão tiên sinh, Bắc Nguyệt thất lễ rồi.” Hoàng Bắc Nguyệt vội vàng dùng thân phận tiểu bối cúi người chào. Nàng mặc dù là người kiêu ngạo, nhưng đối với trưởng bối, nhất là những trưởng bối từ ái khoan dung như thế này, nàng luôn luôn tuân thủ lễ nghi.
Huống hồ trong lời nói lão tiên sinh này, nàng nghe được sự tán thưởng của hắn đối với Trưởng công chúa. Đối với người như vậy, nàng càng phải hành đại lễ, chỉ như vậy mới có thể giữ tốt ấn tượng của Trưởng công chúa Huệ Văn trong lòng hắn.
Lão tiên sinh vuốt vuốt chòm râu ngắn ngủn trên cằm, cười nói: “Tốt, tốt! Hôm nay trông thấy Bắc Nguyệt quận chúa, lão hủ cũng coi như hoàn thành tâm nguyện. Trước đây lão phu vốn dĩ muốn đưa cho Trưởng công chúa một phần lễ vật, nhưng do có việc nên vẫn trì hoãn, bây giờ Trưởng công chúa qua đời, lão phu nhiều năm qua vẫn cảm thấy vô cùng tiếc nuối”.
“Lão tiên sinh ngàn vạn lần đừng nói vậy, có thể cùng lão tiên sinh quen biết, đó chính là chuyện may mắn nhất trong đời của mẫu thân”. Hoàng Bắc Nguyệt cười nói.
Lão tiên sinh trấn an cười: “Nghe được quận chúa nói như vậy, đây cũng là chuyện may mắn suốt đời của lão hủ. Phần lễ vật này nếu đã không có cách nào giao cho Trưởng công chúa, vậy ta tặng lại cho quận chúa, coi như là tâm nguyện của lão hủ đi”.
Nói xong, tay hắn khẽ đảo, từ trong nạp giới cao cấp làm từ t.ử sắc bảo thạch lấy ra một quyển sách, cười cười đưa cho Hoàng Bắc Nguyệt.
Hoàng Bắc Nguyệt không dám từ chối, vội vàng dùng hai tay tiếp nhận: “Đa tạ lão tiên sinh!”
Bất kể trưởng bối cấp cho thứ gì, tiểu bối nếu như một mực từ chối không khỏi có chút quá phận.
“Ha ha ha, đứa trẻ ngoan, sau này chúng ta sẽ còn gặp lại”. Lão tiên sinh trông thấy cử chỉ khéo léo của nàng, càng cảm thấy vui mừng, gật gật đầu, sau đó thân mình vừa nhảy lên đã đi xa cả trăm trượng, thoáng chốc đã biến mất không thấy. Hoàng Bắc Nguyệt nhìn đến trợn mắt há miệng, thân pháp thật tiêu sái.
Đông Lăng cũng há miệng lè lưỡi: “Tiểu thư, lão tiên sinh kia là thần tiên sao?”.
Độc Cô Dược Thánh, phiêu bạt vô định, cũng không khác thần tiên mấy đâu!” Tiêu Dao vương cười cười đi tới, liếc nhìn quyển sách trong tay Hoàng Bắc Nguyệt, trong mắt loé ra vẻ kinh ngạc.
“Bách Luyện Kinh?”
Nàng không biết đây là thứ gì, bất quá dựa theo biểu tình của Tiêu Dao vương thì hẳn là thứ tốt.
“Tiểu nha đầu, muội may mắn lắm đấy!” Tiêu Dao vương dùng quạt giấy nhẹ nhàng gõ đầu nàng một cái, động tác hàm chứa sự sủng nịch.
Tiểu nha đầu ư? Hoàng Bắc Nguyệt tức đen mặt, hình như đã rất lâu rồi không có ai gọi nàng như vậy.
“Bách Luyện Kinh này là cái gì?” Hoàng Bắc Nguyệt nâng quyển sách màu vàng kim lên, có nguyên khí cấm chế gợn sóng, ngón tay của nàng vừa để lên, cấm chế lập tức mở ra. Xem ra lúc nãy Độc Cô Dược Thánh đã đem nguyên khí cấm chế cải tạo lại, chỉ có hơi thở của nàng mới có thể mở ra.
Bách Luyện Kinh này ghi chép lại kinh nghiệm nghiên cứu cả đời của Dược Thánh tiền bối. Cả đời ngài ấy không thu đệ t.ử, bởi vậy sở học cũng không có truyền nhân”. Tiêu Dao vương nhẹ lay động quạt giấy, chậm rãi nói, trên mặt có chút ít hâm mộ.
“Trước kia, Dược Thánh tiền bối vô tình gặp được Trưởng công chúa, thấy nàng vừa có đức hạnh đoan chính, lại vừa có thiên phú tốt, vốn định thu bà làm đồ đệ, nhưng sau này gặp nhiều chuyện nên chưa thực hiện được, cứ trì hoãn mãi cho đến lúc Trưởng công chúa Huệ Văn qua đời. Dược Thánh tiền bối vì vậy mà vô cùng tiếc nuối”.
Hoàng Bắc Nguyệt lẳng lặng nghe. Những chuyện này không có trong ký ức của Hoàng Bắc Nguyệt. Hóa ra Trưởng công chúa ngoại trừ thân phận cao quý, đức hạnh đoan trang, không ngờ còn có thiên phú Luyện d.ư.ợ.c sư. Ngay cả Độc Cô Dược Thánh cũng từng muốn nhận bà làm đệ t.ử. Trong lòng đột nhiên nổi lên một cỗ tự hào mãnh liệt, đồng thời cũng âm thầm tiếc hận. Trưởng công chúa Huệ Văn siêu quần như vậy, tại sao lại gả cho loại người vô dụng như Tiêu Viễn Trình chứ?.
Nàng không tin Trưởng công chúa Huệ Văn thật sự thích Tiêu Viễn Trình, trong này hơn nửa là có vấn đề gì đó khó nói. Hoàng Bắc Nguyệt nhìn cuốn Bách Luyện Kinh kia, trên mặt có chút hào quang nhàn nhạt lóe qua.
“Tại sao Dược Thánh tiền bối lại đem cuốn Bách Luyện Kinh cho ta?” Lúc nãy Độc Cô Dược Thánh cũng không nói muốn thu nàng làm đồ đệ, chỉ nói đưa nàng một món lễ vật. Vừa ra tay đã đưa phần lễ lớn như thế, Hoàng Bắc Nguyệt không thể tin được.
Tiêu Dao vương biết nàng nghi ngờ, bởi vậy cười cười trấn an: “Yên tâm đi, Dược Thánh tiền bối không nói muốn thu ngươi làm đồ đệ mà, ngươi cũng không cần phải chịu áp lực làm đệ t.ử Dược Thánh đâu, cứ coi đây là một món lễ vật thôi”.
Nghe hắn nói như vậy, áp lực trong lòng nàng quả thực bớt đi không ít. Người như Độc Cô Dược Thánh, nếu bảo nàng bái ông ta làm thầy, nàng cũng sẽ không phản kháng như nam nhân kỳ quái trong Thất Tháp kia. Nhưng Độc Cô Dược Thánh chỉ đem Bách Luyện Kinh làm lễ vật tặng nàng, có thể thấy lão nhân gia cũng không muốn tạo cho nàng áp lực quá lớn. Cứ như vậy, nàng càng bội phục phẩm cách của Độc Cô Dược Thánh hơn. Nàng âm thầm thề nhất định phải nghiên cứu tốt cuốn Bách Luyện Kinh này, tuyệt đối không làm hắn mất mặt.
Những cao nhân mà Tiêu Dao vương mời tới đã rời đi gần hết, chỉ còn sót lại mấy người. Tiêu Dao vương sai người chuẩn bị cơm nước, mấy người quây quần lại, vừa nghe tiếng mưa rơi róc rách ngoài cửa sổ, vừa nâng cốc cười nói.
Có Lạc Lạc cùng Tiêu Dao vương, lại thêm cảnh sắc m.ô.n.g lung tuyệt đẹp, bữa cơm này quả thực vô cùng ngon miệng.
Sau khi cơm nước no nê thì thời gian cũng đã quá trưa, ánh tà dương cuối chân trời phản chiếu ánh vàng lên mặt hồ. Mưa phùn đã tạnh, trên mặt nước phù quang lưu chuyển, kiều diễm mê người.
Hoàng Bắc Nguyệt từ trong khoang thuyền đi ra ngoài. Nàng đang định hóng mát một chút, nào ngờ vừa vặn lại trông thấy Phong Liên Dực nghiêng người dựa vào mép thuyền, nhìn mặt hồ đến xuất thần. Từng vệt nắng vàng nhạt đọng lại trên đôi mắt lãnh đạm, tạo nên một loại sắc thái yêu dị.
Nghe được tiếng bước chân, Phong Liên Dực quay đầu lại, ánh mắt mênh mang nhìn nàng khẽ mỉm cười, phong thái yêu nghiệt kia tuyệt đối làm người khác thất thần.
Hoàng Bắc Nguyệt mặt không đổi sắc đi qua, đứng ở cạnh mép thuyền, cách hắn vài bước. Khoảng cách này thể hiện rõ sự lãnh đạm của nàng.
Ý tứ chính là: Ta với ngươi không quen!
Phong Liên Dực vờ như không biết nàng cố ý tránh xa, hắn rời khỏi mép thuyền, cười cười đi về phía nàng.
Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng giương mắt lên đảo qua thân thể hắn. Ánh mắt sắc bén như lưỡi đao khiến Phong Liên Dực lập tức dừng chân lại. Bây giờ mà không biết điều dừng lại thì sẽ không có ý tứ.
Lông mày khẽ nhíu, hắn không còn cách nào khác, chỉ có thể dựa vào mép thuyền, một tay chống thân, liếc nhìn nàng: “Quận chúa hình như rất phòng bị ta thì phải?”.
“Việc này rất cần thiết”. Hoàng Bắc Nguyệt lạnh nhạt nói. Một câu nói triệt để đem dũng khí tiếp tục hướng nàng nói chuyện đ.á.n.h cho tan tác.
Phong Liên Dực bất đắc dĩ cười khổ, đương nhiên, hắn không phải dạng người dễ dàng bị đ.á.n.h bại như vậy. Hắn cười nhạt một tiếng, hỏi: “Vì sao?”
“Vì ngươi không phải là người tốt”. Hoàng Bắc Nguyệt trực tiếp nói, trên boong thuyền chỉ có hai người bọn họ, nàng cũng không sợ bị người khác nghe thấy.
“Vì ta đoạt Tịnh Liên Viêm Hỏa Đỉnh của cô sao?”
Ánh mắt Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng quét một vòng trên gương mặt yêu nghiệt của hắn, ánh mắt càng ngày càng thanh lãnh: “Từ lần thứ nhất trông thấy ngươi đã biết ngươi không phải người tốt”.
Phong Liên Dực triệt để hóa đá. Hóa ra từ lần thứ nhất gặp mặt, hắn đã bị nàng phân loại thành “người xấu” mất rồi. Lúc đó hắn thực sự chỉ tình cờ đi qua, vừa vặn thấy cảnh nàng vặn gãy cổ tên gia đinh va uy h.i.ế.p tiểu nha hoàn kia… ái chà… chỉ nhiêu đó thôi mà. Hắn cũng không cố ý, nha đầu này sao lại thù dai như vậy chứ?
“Có người phải từ từ ở chung mới biết tốt hay là xấu, không thể chỉ liếc mắt một cái đã nhận định”. Hắn cố gắng vãn hồi lại một chút hình tượng của mình trong lòng nàng.
Hoàng Bắc Nguyệt nói một cách lạnh lùng: ” Ta nhìn người rất chuẩn, người tốt là người tốt, người xấu là người xấu”.
Phong Liên Dực cười khổ, xem ra tạm thời không có cách nào tạo thành hình tượng tốt đẹp trong lòng nàng rồi.
“Vậy cô và người xấu hợp tác, không sợ đưa dê vào miệng hổ à? “Hắn cười cười hỏi.
Hoàng Bắc Nguyệt khóe miệng hơi nhếch lên, một tia ý cười ngạo nghễ chậm rãi lan tỏa, đôi mắt trong suốt trong thoáng hiện một tia sáng lạnh lẽo không hợp với tuổi: “Ngươi là hổ, ta là sói, hổ sói tranh nhau còn không biết hươu c.h.ế.t về tay ai đâu?”.
Phong Liên Dực đôi mày thanh tú nhếch lên, thật muốn vỗ tay tán thưởng nàng. Mấy câu nói này của nàng quả thực cực kỳ tàn nhẫn, tràn ngập quả quyết, tự tin. Hắn thấy thú vị vô cùng.
“Được rồi, để xem hổ thắng hay sói thắng”.
Hoàng Bắc Nguyệt liếc hắn một cái, trong mắt không chút gợn sóng. Nàng lạnh lùng hừ một tiếng, xoay người đi tới chỗ xa hơn hóng gió.
Phong Liên Dực nhìn bóng lưng nhỏ nhắn mà thẳng tắp của nàng, tự hỏi vì sao trong thân thể thoạt nhìn nhu nhược kia lại có trái tim mạnh mẽ, quyết đoán như vậy.