Vừa trở lại Lưu Vân Các, Hoàng Bắc Nguyệt đã vội vã lấy Bách Luyện Kinh ra nghiên cứu. Quyển kinh thư này trên mặt dùng kiểu chữ cổ điển đại khí, vừa nhìn đã thấy cảm giác chất phác nặng nề, tràn ngập sức mạnh.
Đông Lăng châm đèn thật sáng rồi đẩy cửa đi ra gian ngoài may y phục, nàng không muốn ở trong phòng quấy nhiễu tiểu thư.
Hoàng Bắc Nguyệt nghiên cứu cả đêm, không nghỉ ngơi dù chỉ một giây. Nàng cố gắng ghi nhớ hết thảy nội dung trong quyển trục, chỉ cảm thấy một đoàn m.á.u nóng hổi dâng trào trong l.ồ.ng n.g.ự.c. Đây là luyện thuật cao cấp nhất của thế giới này! Nó bao hàm cả luyện d.ư.ợ.c cùng luyện khí. Đây đều là những thứ trước đây nàng không hiểu rõ, mà bây giờ nhờ có cuốn Bách Luyện Kinh này, những chỗ không rõ hiện tại đã được khai thông. Nàng vốn thông minh, một bên xem, một bên lại yên lặng suy diễn tiếp, không thấy khó hiểu.
Càng xem, nàng càng cảm thấy hiểu rõ hơn, thân thể cảm giác vô cùng sung mãn. Nàng không thể chờ nổi nữa rồi, nàng phải thử nghiệm một phen. Vừa vặn T.ử Kim Lô lần trước An quốc công đưa nàng vẫn chưa dùng tới, còn d.ư.ợ.c liệu thì lần trước đã mua rất nhiều, hiện vẫn còn nằm trong nạp giới.
Nàng vừa định lấy T.ử Kim Lô ra thì nghe “ầm” một tiếng, cửa sân nhỏ đã bị người ta một cước đạp bay. Trong mắt nàng sát khí thoáng hiện, thu hồi Bách Luyện Kinh lại, lập tức đứng lên đi ra ngoài.
Đông Lăng vừa mở cửa, đã thấy Tuyết di nương mang theo vài tên gia đinh cường tráng cùng nha hoàn đi tới, Tiêu Vận cũng theo sau tiến vào. Ả vừa trông thấy Hoàng Bắc Nguyệt, trên mặt lập tức hiện ra thần sắc phẫn hận oán độc.
“Di nương ngươi đang làm cái gì vậy ?” Đông Lăng đi vào viện t.ử, đưa tay cản lại đám người Tuyết di nương.
Hoàng Bắc Nguyệt vừa định gọi Đông Lăng trở lại, Tuyết di nương đã giơ tay lên.
Bốp…
Một cái tát đã dán trên mặt Đông Lăng, đem nàng đ.á.n.h bay sang một bên, đôi má trắng nõn lập tức sưng đỏ.
“Ai cho phép thứ hạ nhân nhà ngươi xen vào việc của ta?” Tuyết di nương quát to một tiếng!
Bang…
Một cái chậu hoa từ cửa bay đến, nện thẳng lên đầu Tuyết di nương khiến ả hét t.h.ả.m một tiếng, m.á.u tươi từ trên trán chảy xuống ròng ròng, rơi xuống mặt đất.
“Nương”. Tiêu Vận hô to một tiếng, sau đó ngẩng đầu lên, trợn mắt giận dữ nhìn Hoàng Bắc Nguyệt: “Hoàng Bắc Nguyệt, ngươi chán sống rồi sao?”.
“Người chán sống chính là bọn ngươi đó! Đông Lăng là nha hoàn của ta, ai cho phép các ngươi động thủ với cô ấy?” Ánh mắt Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng quét qua đám người, uy nghiêm bộc phát khiến Tiêu Vận không khỏi rùng mình một cái.
Nếu Tuyết di nương không động thủ đ.á.n.h Đông Lăng, nàng còn có thể nhẫn nhịn. Nàng không thích người khác khi dễ người của nàng.
Tiêu Vận không nhịn được nữa, há mồm hét lên, Băng Vũ lập tức xuất hiện trong tay, hàn khí bức người, cả khu vườn ngay lập tức trở nên lạnh lẽo. Trên mặt ả hiện lên thần sắc âm trầm, ác độc nói: “Ta thấy ngươi ngày càng lớn mật rồi đó, bây giờ không dạy dỗ ngươi một chút, chẳng phải sau này ngươi còn trèo lên đầu ta nữa hay sao?”
Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng nhìn nàng, trong ánh mắt lộ vẻ trào phúng.
Đông Lăng bụm mặt, từ dưới đất đứng lên, lau vệt m.á.u ở khóe miệng, chậm rãi đi tới bên người Hoàng Bắc Nguyệt, đứng ở trên thềm đá nhìn xuống đám người bọn họ nói: “Nhị cô nương, tiểu thư của chúng ta là Bắc Nguyệt quận chúa do hoàng thượng tự tay sắc phong, các ngươi dám động thủ chính là coi rẻ thiên uy”.
“Ta…” Tiêu Vận muốn mở miệng nói chuyện lại bị Tuyết di nương kéo lại. Ả vừa để nha hoàn lau đi vết m.á.u trên trán, vừa cười lạnh.
“Một ngày không gặp Tam tiểu thư như đã biến thành người khác vậy, ngay cả ta đều không nhận ra được”.
Hoàng Bắc Nguyệt nhàn nhạt cười: “Tuyết di nói đùa rồi, Bắc Nguyệt nào có thay đổi gì đâu, rõ ràng là Tuyết di nương nhìn nhầm rồi”.
“Đúng thế! Là ta nhìn nhầm, nếu không nhiều năm như vậy tại sao không nhìn ra Tam tiểu thư cũng có khí phách như vậy chứ!”. Tuyết di nương gằn từng chữ.
Nàng bắt đầu quan sát thật kĩ Hoàng Bắc Nguyệt đang đứng trên thềm đá. Trước giờ không hề phát hiện ra nha đầu ốm yếu này lại có loại khí chất cao quý như vậy.
“Tuyết di quá khen”. Hoàng Bắc Nguyệt cười nhạt, không kiêu ngạo không siểm nịnh, từ tốn nói: “Tính cách của Bắc Nguyệt là do di truyền từ mẫu thân. Người ta không phải hay nói “có mẹ giỏi thì sẽ có con gái giỏi sao? đúng không Tuyết di?”.
Nàng vừa nói vừa liếc mắt nhìn Tiêu Vận đang nổi giận đùng đùng, có chút trêu chọc nhếch môi. Đông Lăng cũng “phốc xuy” một tiếng, bật cười.
Có mẹ giỏi tất có con giỏi! Câu nói này lọt vào tai Tuyết di nương cùng Tiêu Vận lại biến thành một lời trào phúng, nhớ tới chuyện mất mặt ngày hôm qua trên thuyền của Tiêu Dao vương, Tuyết di nương cùng Tiêu Vận không khỏi mặt đỏ tai hồng.
Quả thật là “chuyện tốt không ra khỏi cửa, chuyện xấu truyền ngàn dặm” mà. Sự tích náo loạn của Tiêu Vận từ lúc sáng sớm đã truyền khắp phố lớn ngõ nhỏ ở thành Lâm Hoài. Thiếu nữ thiên tài Triệu hoán sư, ngày trước kiêu ngạo ngông cuồng bây giờ đã trở thành trò cười trong mắt thiên hạ.
Trước đây ả cao ngạo tự đai bao nhiêu thì hiện tại có bấy nhiêu người chán ghét ả. Tiêu Vận lúc sáng đi ra ngoài đã hứng chịu vô số ánh mắt khinh thị, đành phải vội vã chạy về nhà, sắc mặt trắng bệch, vừa vào Bích Thủy Viện liền nhào vào trong lòng Tuyết di nương khóc lớn. Ả từ trước đến giờ đều ở trong ánh mắt ghen tỵ của người khác mà trưởng thành, có tiếng là thiên tài, là nữ Triệu hoán sư trẻ tuổi nhất ở Nước Nam Dực. Mới mười sáu tuổi đã là Tam Tinh Triệu hoán sư, hơn nữa còn triệu hoán ra Linh thú cấp bốn thuộc tính Băng – Thiên Tuyết Miêu. Lúc đó, danh tiếng vang đến mức nào chứ! Khi ả đi ra ngoài, đủ loại ánh mắt hâm mộ cùng sùng bái dõi theo.
Giờ phải chịu khinh thị cùng chế nhạo như vậy, giống như cả thế giới đều xem thường ả. Chắc chắn trong lòng đám người kia đều nghị luận sôi nổi, nói ả là thứ nữ nhân tùy tiện, không hiểu lễ nghi. Ả biết mình không như thế, có vết xe đổ của Cầm di nương, Tuyết di nương từ nhỏ đã dạy nàng phải quý trọng thanh danh của mình.
Hai mẹ con họ vẫn luôn xem thường Cầm di nương chính là bởi vì “quá khứ không mấy vẻ vang” của bà. Mà bây giờ, ai ngờ được những thứ “quá khứ không mấy vẻ vang” này cũng rơi hết lên người ả chứ.
Tiêu Vận vừa nhớ tới những thứ này liền tức đến mức cả người run rẩy. Ả lập tức đứng dậy, Băng Vũ trong tay chỉ thẳng vào Hoàng Bắc Nguyệt.
“Ngươi ở đó nói bậy bạ? Nếu không phải là ngươi vu hại ta, ta làm sao phải chịu sỉ nhục như vậy chứ? Ta hôm nay tới chính là để tìm ngươi tính sổ”.
“Ta vu hại ngươi?” Hoàng Bắc Nguyệt cười nhạt: “Trước mặt nhiều người như vậy, ngươi ra tay đẩy ta còn không nói, lại còn ăn mặc thành như vậy, nếu không phải ta có lòng tốt để Đông Lăng đem áo choàng cho ngươi, e rằng ngươi còn bị chế nhạo nhiều hơn nữa đó”.
“Ngươi nói dễ nghe quá nhỉ? Ta khi đó không đẩy ngươi, là ngươi giả vờ giả vịt khiến người khác tin tưởng, làm hại ta xấu mặt”.
Hoàng Bắc Nguyệt khinh bỉ liếc ả cười lạnh. Đông Lăng hiểu ý, tiếp lời: “Nhị tiểu thư không thể nói như vậy nha. Lúc ấy trên thuyền nhiều cao thủ như vậy, ngươi đẩy hay không đẩy chẳng lẽ những cao thủ không nhìn ra hay sao?”.
Đông Lăng nói, con ngươi linh động nhẹ nhàng đảo qua gương mặt tức giận đến xanh tím của Tiêu Vận, tiếp tục cười lạnh.
“Hơn nữa, Nhị tiểu thư có thanh danh lớn ở thành Lâm Hoài, danh hiệu thiên tài, còn tiểu thư của chúng ta chỉ là một người ốm yếu không có danh tiếng gì. Những người kia lẽ nào lại tin tưởng tiểu thư của chúng ta mà không tin Nhị tiểu thư ngươi sao?”.
Đông Lăng quả là một nha đầu miệng lưỡi trơn tru. Một lời vừa ra, không khác gì g.i.ế.c người vô hình. Tiêu Vận bị cứng họng, sắc mặt đỏ bừng lên.
Đông Lăng nói lời này quả thật cũng không sai. Ngày đó trên thuyền nhiều cao thủ như vậy, theo lý thuyết thì những cao thủ đó không thể không nhìn ra Hoàng Bắc Nguyệt giở trò lừa bịp, nhưng vì sao những người đó lại không tin mình đây? Lẽ nào, lẽ nào nàng thật sự lỡ tay đẩy Hoàng Bắc Nguyệt?.
Lần này, ngay cả Tiêu Vận cũng tự hoài nghi chính mình. Ả quay đầu lại, ánh mắt mờ mịt nhìn mẫu thân, không dám nói thêm cái gì nữa.
Tuyết di nương nhìn đôi chủ tớ nhanh mồm nhanh miệng khiến mẹ con bọn họ không thể phản kích này, trong lòng lại nổi lên lửa giận, bà ta quyết định hạ sát ý.
Hiện tại phủ Trưởng công chúa đang bị người của An quốc công bao vây, bởi vậy nếu bà g.i.ế.c nha đầu Hoàng Bắc Nguyệt này cũng chẳng sao, cứ việc giá họa cho người của An quốc công là xong, dễ như ăn cháo.
Bà ta vốn chẳng muốn g.i.ế.c nha đầu này, nhưng hôm nay không thể không suy nghĩ lại. Lưu lại Hoàng Bắc Nguyệt, sau này nhất định sẽ gặp tai họa.