Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh)

Chương 81 Khác Nhau Một Trời Một Vực (2)

Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng nhìn Tuyết di nương, thấy ánh mắt tàn độc của bà ta, mơ hồ đoán ra ý đồ trong lòng Tuyết di nương. Bà ta muốn g.i.ế.c người giá họa.

C.h.ế.t cũng không đáng sợ? Quan trọng là c.h.ế.t như thế nào, c.h.ế.t trên tay ai, vì sao mà c.h.ế.t. Chỉ bằng Tuyết di nương cùng Tiêu Vận cũng có tư cách g.i.ế.c nàng sao? Không chỉ không thể g.i.ế.c, nàng còn muốn bọn họ phải van xin nàng sống sót!

Hoàng Bắc Nguyệt trong lòng âm thầm quyết định. Nàng ngẩng đầu lên, vừa vặn trông thấy Tuyết di nương đang lặng lẽ nháy mắt với một tên gia đinh. Nàng lạnh lùng hừ một tiếng, lái qua chuyện khác.

“Tuyết di, lúc trước Nhị tỷ ở trong tiệc sinh nhật của Hồng Lăng quận chúa đem sự việc của Cầm di nương rêu rao ra ngoài, bà ta chắc hẳn đã ghi hận các ngươi. Bây giờ Nhị tỷ xảy ra chuyện như vậy, bà ta nắm được nhược điểm, nhất định sẽ khiến nhị tỷ cả đời bị phá huỷ thanh danh giống bà ta”.

“Vận nhi của ta bị như vậy không phải đều tại ngươi hay sao? Ngươi bây giờ còn tốt bụng tới nhắc nhở ta? Hừ, Hoàng Bắc Nguyệt, ngươi cũng đừng quên, người xúi giục chúng ta đi phá hủy thanh danh của Cầm di nương chính là ngươi, nếu như mụ ta biết, ngươi nghĩ mụ ta sẽ đối phó ngươi như thế nào? Thủ đoạn của tiện nhân kia còn tàn nhẫn hơn ta gấp vạn lần”.

Tuyết di nương không phải kẻ ngốc, bà và Hoàng Bắc Nguyệt đều đứng chung một thuyền, bà mà xảy ra chuyện thì Hoàng Bắc Nguyệt cũng đừng mong trốn được.

Hoàng Bắc Nguyệt thoải mái nghe, bỗng nhiên lắc đầu, khẽ than một tiếng: “Tuyết di, ngươi ngu thật hay giả ngu vậy? Ngươi nói ta xúi giục các ngươi đi phá hủy thanh danh của Cầm di nương, các ngươi có chứng cớ gì sao?”.

Tuyết di nương cùng Tiêu Vận đồng thời ngẩn ra, chứng cứ ư? Những lời nói lúc ấy chỉ có Tuyết di nương cùng nha hoàn của bà nghe được, chẳng ai có thể làm chứng. Lúc đó bà cũng cho rằng Hoàng Bắc Nguyệt là một đồ vô dụng ngu ngốc vô năng, cho nên không nghĩ phải lưu lại chứng cớ gì! Bây giờ nghĩ lại, hẳn là nha đầu này ngay từ đầu đã muốn hại bà rồi.

Nàng ở sau lưng xúi giục, Tuyết di nương liền cho rằng mình có Thái hậu cùng Hoàng Thượng làm hậu thuẫn, bởi vậy không sợ gì cả, bày đặt to gan lớn mật đi tranh đấu cùng Cầm di nương.

Hiện tại Tuyết di nương vừa nghĩ đến, mồ hôi lạnh đã chảy ròng ròng. Nếu Tề thừa tướng vẫn còn nhớ tình phụ t.ử với Cầm di nương, lại biết bà cùng Tiêu Vận ở sau lưng đi bêu xấu thanh danh Cầm di nương, bôi nhọ phủ Thừa tướng của hắn, hậu quả kia quả thực không thể tưởng tượng nổi.

“Ngươi…ngươi, con nha đầu độc ác này”. Tuyết di nương hét lớn một tiếng. Bà không nghĩ tới nha đầu rác rưởi này dám tạo ra một cái bẫy lớn như vậy, dụ bà nhảy xuống. Chuyện này không khác nào một bạt tai nóng bỏng tát vào mặt bà, đem tự tin và kiêu ngạo nhiều năm của bà đ.á.n.h cho tan tác.

Bà làm sao có thể bại ở trong tay một nha đầu thối từ nhỏ đến lớn đều là đồ vô dụng cơ chứ?

“Ác độc? Tuyết di, ngươi có từng nghe qua câu tục ngữ “rắn thanh trúc độc nhất ở miệng, ong vàng độc nhất ở đuôi, nhưng không độc bằng lòng dạ đàn bà”. Hoàng Bắc Nguyệt châm chọc cười lạnh, nếu nói nàng ác độc, vậy Tuyết di nương nhiều năm hạ độc nàng thì gọi là cái gì?.

Nữ nhân này quả thật là sống ích kỷ đến mức điên khùng! Bản thân c.h.ử.i người khác nhưng có từng nghĩ bản thân mình cũng giống vậy hay chưa? Hừ, hạng người như vậy có tư cách gì mắng nàng?

Tất cả những gì nàng làm bây giờ chỉ là đem thống khổ cùng cừu hận trên người Hoàng Bắc Nguyệt mấy năm qua, từng điểm từng điểm trả lại cho đám người này mà thôi. Hiện tại, mọi chuyện chỉ vừa mới bắt đầu.

Tuyết di nương mắt lóe sắc lạnh, từ trạng thái điên loạn bình phục lại. Ả xoa xoa vết m.á.u trên trán, sửa lại một chút tóc mai tán loạn, gương mặt xinh đẹp lúc này có vẻ dữ tợn.

“ Không độc bằng lòng dạ đàn bà, nói thật hay”. Tuyết di nương âm độc nói: “Nhân từ với kẻ địch là tàn nhẫn với bản thân mình”.

Hoàng Bắc Nguyệt ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng chậm rãi đảo qua mấy gia đinh bên người Tuyết di nương, trên khuôn mặt nhỏ nhắn thanh lệ tuyệt trần không chút gợn sóng.

Nàng lạnh lùng phất tay áo, xoay người đi vào nhà, cũng không quên bỏ lại một câu: “Ta khuyên Tuyết di hãy thông minh hơn một chút đi, nếu như ta c.h.ế.t, ngươi cũng đừng mơ có thể cùng Cầm di nương và phủ Thừa tướng tranh đấu”. Nàng cũng không quản phản ứng Tuyết di nương như thế nào, vừa nói xong lập tức đi thẳng về phòng.

Đông Lăng đứng dưới mái hiên, tuy một bên gò má sưng đỏ nhưng nha đầu này vẫn ngẩng cao đầu, từ trên cao nhìn xuống đám người Tiêu Vận, mang theo vài phần kiêu ngạo.

“Tuyết di nương, Nhị tiểu thư, chỉ cần có Bắc Nguyệt quận chúa trong phủ này, đừng nói phủ Thừa tướng, ngay cả người của phủ An quốc công cũng phải ngậm bồ hòn làm ngọt, các ngươi thật sự muốn đem một toà núi lớn như vậy phá huỷ sao?”.

Trong nụ cười của Đông Lăng mang theo vài phần đắc ý khiến Tuyết di nương cùng Tiêu Vận tức đến nghiến răng nghiến lợi.

Đông Lăng lạnh lùng liếc bọn họ một cái, đối với dạng người như Tuyết di nương cùng Tiêu Vận, nói thêm cũng chỉ uổng phí nước bọt mà thôi.

“Ta nói thật, nếu như không phải có tiểu thư nhà ta ở đây, e là Tiêu gia các ngươi đã sớm bị người của phủ An quốc công diệt môn rồi. Các ngươi nhờ ai mới sống được đến bây giờ hả? Bản thân không tự hỏi lại mình xem, hừ, còn bày đặt gây hấn?”

Nàng nhìn về phía Tiêu Vận, miệng lưỡi cay độc: “Còn Nhị tiểu thư, ngươi bây giờ cũng giống Cầm di nương, đi ra ngoài chỉ khiến người ta cười nhạo mà thôi, bởi vậy ít đi ra ngoài một chút, tránh làm mất thể diện của phủ Trưởng công chúa.”

Ỷ thế h.i.ế.p người, đại khái chính là như vậy đi! Tuy nhiên Đông Lăng không hề cảm thấy xấu hổ, có thể thoải mái bắt nạt Tuyết di nương cùng Tiêu Vận như thế này, nàng thấy rất thoải mái nữa là đằng khác. Nàng nói xong cũng xoay người đi vào nhà, tiêu sái đóng sầm cửa lại, căn bản không quản sắc mặt của Tuyết di nương cùng Tiêu Vận khó coi đến mức nào.

“Nương, con tiểu tiện nhân này…” Tiêu Vận tức đến nỗi gần như c.ắ.n nát cả hàm răng. Nàng hận không thể xông lên, rút gân, uống m.á.u, ăn thịt Đông Lăng.

Ngực Tuyết di nương cũng kịch liệt phập phồng, tuy nhiên người tâm cơ thâm trầm chính là người giỏi chịu đựng. Ả vỗ vỗ tay Tiêu Vận, âm độc nói: “Nó cũng không còn hung hãn được bao lâu nữa đâu”.

Đối với việc Tuyết di nương đầu độc Hoàng Bắc Nguyệt, Tiêu Vận cũng biết rõ, bởi vậy chỉ cần nghĩ tới việc thân thể Hoàng Bắc Nguyệt đã bị độc d.ư.ợ.c ăn mòn chỉ còn lại cái xác bên ngoài, nàng liền cảm thấy thoải mái. Dựa theo liều lượng độc d.ư.ợ.c mà Tuyết di nương sử dụng, không đến nửa năm nữa Hoàng Bắc Nguyệt cũng sẽ đi theo Trưởng công chúa Huệ Văn mà thôi.

Nửa năm thôi, bọn họ sẽ chờ, chờ Hoàng Bắc Nguyệt đón nhận cái c.h.ế.t thê t.h.ả.m nhất. Sau đó tới nha đầu miệng lưỡi trơn tru kia, hừ, tới lúc đó ta sẽ đem miệng ngươi xé nát, rút từng cái răng của ngươi ra.

“Nương”. Tiêu Vận đỡ Tuyết di nương trở về. Đám gia đinh cùng nha hoàn đều cách bọn họ rất xa, không nghe được bọn họ nói chuyện.

“Chúng ta phải làm sao đây, nha đầu Hoàng Bắc Nguyệt kia sao tự nhiên lại trở mặt như vậy? Có phải nó đã biết chuyện…”

“Không thể nào” Tuyết di nương giơ tay che miệng ả: “Việc này ta che giấu rất cẩn thận, nhiều năm như vậy cũng chỉ có ngươi và ta biết, cho dù thần y cũng nhìn không ra”.

“Có phải hôm qua Tiêu Dao vương đã nhìn ra không?” Tiêu Vận lòng nóng như lửa đốt.

Tuyết di nương ngẩn ra, lập tức lắc đầu: “Ta không biết, nhưng nếu Tiêu Dao vương đã nhìn ra chắc chắn sẽ không bỏ qua cho chúng ta như vậy đâu”.

Trên gương mặt xinh đẹp của Tiêu Vận hiện lên thần sắc phẫn hận: “Ả tiện nhân Hoàng Bắc Nguyệt kia! Để nó trúng độc c.h.ế.t thật quá dễ dàng rồi! Hừ, dám làm ta mất mặt trước mặt Tiêu Dao vương”.

Tuyết di nương hơi suy nghĩ rồi nói: “Nghe khẩu khí lúc nãy của Hoàng Bắc Nguyệt, nó hẳn vẫn đứng trên một chiếc thuyền với chúng ta, chỉ cần mượn sức nó thì không lo không có cơ hội tiếp cận Tiêu Dao vương”.

“Nương” Tiêu Vận u oán gắt lên: “Ý của nương là con phải đi tâng bốc tiện nhân kia nữa sao?”.

“Vận nhi”. Tuyết di nương trừng mắt nhìn con gái mình một cái. Nha đầu này gần đây càng ngày càng không kìm chế được tức giận.

Tiêu Vận ấm ức nói: “Nó hại con như vậy, con hận không thể một đao g.i.ế.c nó, làm sao có thể nhẫn nhịn được chứ?”.

“Việc nhỏ mà không nhẫn được thì việc lớn ắt sẽ hỏng, sự tình ngày hôm qua đã lan truyền rồi, nếu con muốn lấy lại ấn tượng tốt trong lòng Tiêu Dao vương thì lo mà đi nịnh nọt nó đi”.

“Nhưng mà…”

Tuyết di nương nói: “Vận nhi, vẻ đẹp, tài trí cùng năng lực của con đều tốt hơn gấp vạn lần so với Hoàng Bắc Nguyệt! Tiêu Dao vương nhất định sẽ phát hiện lòng tốt của con. Thử nghĩ xem, tương lai nếu con gả cho hắn, Tẩy Tủy Đan không phải muốn bao nhiêu có bấy nhiêu sao? Con còn do dự cái gì nữa?”.

Tiêu Vận nghe Tuyết di nương nói, trong lòng cũng bắt đầu d.a.o động.

Chương 81 Khác Nhau Một Trời Một Vực (2) - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia