Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh)

Chương 83 Khác Nhau Một Trời Một Vực (4)

“Dĩ nhiên không phải!” Đông Lăng ra sức lắc đầu: “Đông Lăng khóc vì cao hứng! Tiểu thư vốn là Triệu hoán sư số một số hai ở Nước Nam Dực, bây giờ lại còn trở thành Luyện d.ư.ợ.c sư, từ trước đến nay không có người nào như vậy”.

“Được rồi, đừng khóc nữa, ta có nhiệm vụ giao cho em đây.”

Đông Lăng lau khô nước mắt: “Nhiệm vụ gì, xin tiểu thư cứ việc nói”.

Sinh Cơ Đan này nếu đem đi bán thì khoảng bao nhiêu tiền một viên?” Hoàng Bắc Nguyệt cũng không biết rõ lắm về giá cả của đan d.ư.ợ.c.

“Cách dùng Sinh Cơ Đan là hòa tan trong nước, cho vào bình dùng từ từ, bởi vậy một viên có thể sử dụng rất nhiều lần, giá cả đại khái khoảng 200 kim tệ một viên”.

Hoàng Bắc Nguyệt líu lưỡi. Đan d.ư.ợ.c cấp thấp như Sinh Cơ Đan đã có giá 200 kim tệ, chả trách Luyện d.ư.ợ.c sư là nghề nghiệp hái ra tiền. Nàng mua nhiều d.ư.ợ.c liệu như vậy gộp lại cũng chỉ tốn mấy ngàn kim tệ.

“Ngày mai em cầm đám đan d.ư.ợ.c này đi bán, sau đó mua một chút d.ư.ợ.c liệu trở lại”.

“Vâng” Đông Lăng thoải mái đáp ứng. Nàng trước giờ luôn muốn đi chợ Bố Cát Nhĩ để mở mang kiến thức về đám lính đ.á.n.h thuê cùng người mạo hiểm nhưng vẫn không có cơ hội. Ngày mai nhất định có thể mở rộng tầm mắt rồi.

Luyện d.ư.ợ.c suốt một ngày hao phí rất nhiều tinh lực, Hoàng Bắc Nguyệt mệt đến mức chỉ muốn lăn ra ngủ. Nàng vội vã ăn chút cơm tối rồi leo lên giường, nhưng vừa nhắm mắt lại thì tiếng của Băng Linh Huyễn Điểu vang lên trong lòng.

“Chủ nhân.”

“Băng, sao rồi?” Hoàng Bắc Nguyệt mơ mơ hồ hồ hỏi, Băng đi làm việc, nàng thật sự rất yên tâm.

“Thái t.ử Chiến Dã đã rút lui, cũng tạ lỗi với Thương Hà viện trưởng. Thương Hà viện trưởng cũng không truy cứu”.

“Như vậy thì tốt.” Hoàng Bắc Nguyệt thì thào nói: “Còn có việc gì sao, Băng?”.

“Thái t.ử Chiến Dã muốn gặp ngươi một lần, chủ nhân, hắn hình như rất lo lắng cho người”.

Hoàng Bắc Nguyệt hơi nhếch môi, một cỗ cảm xúc nóng bỏng dâng lên trong đầu. Tình nghĩa kề vai chiến đấu cùng Chiến Dã mạnh mẽ hơn bất cứ thứ tình cảm gì.

Lúc nàng trúng độc, hắn tự mình hút độc giúp nàng, phần tình nghĩa này đủ khiến nàng ghi nhớ trong lòng không quên. Triệu hoán sư không ký kết khế ước với Linh thú thì không thể giao lưu với nhau, nhưng giữa Linh thú với Linh thú thì không có chướng ngại đó. Lời này hẳn là hắn thông qua T.ử Diễm Hỏa Kì Lân truyền đạt cho Băng Linh Huyễn Điểu.

Nàng tuy bây giờ rất mệt, nhưng nghĩ tới Chiến Dã còn đang lo lắng cho nàng chợt thấy trong lòng ấm áp. Tốt nhất vẫn đi gặp hắn một lần đi.

Lên dây cót tinh thần xong xuôi, nàng cầm áo khoác, căn dặn Đông Lăng ở nhà cẩn thận rồi vội vã đi ra ngoài. Bên ngoài phủ Trưởng công chúa quả nhiên có rất nhiều người của phủ An quốc công, nàng chỉ có thể ẩn núp đi ra ngoài, không để cho bất kì ai phát hiện. Sau khi đi ra xa một chút, nàng gọi Băng Linh Huyễn Điểu ra, bảo hắn dẫn đường đi gặp Chiến Dã.

Băng Linh Huyễn Điểu không hướng tới hoàng cung mà phi đến một toà biệt viện ở ngoại thành. Biệt viện rất lớn nhưng chỉ có một phòng sáng đèn. Thân ảnh khổng lồ của Băng Linh Huyễn Điểu từ trên không trung chậm rãi hạ xuống, cửa sổ căn phòng kia cũng lập tức mở ra.

Thiếu niên mặc áo bào đen với gương mặt anh tuấn lạnh lùng có mấy phần nhợt nhạt xuất hiện bên cửa sổ. Khi hắn vừa nhìn thấy nàng, khuôn mặt như hàn băng vĩnh cửu ấy lại lộ ra nét cười như gió xuân.

Giữa không trung, Băng Loan cực lớn tản ra màu xanh nhạt trong suốt, người mặc áo đen thần bí trên lưng chim khẽ gật đầu với hắn, tóc đỏ theo gió tung bay, tiêu sái tùy ý.

Chiến Dã nhanh chân đi ra mở cửa, bước chân gấp gáp, tần suất tim đập hình như cũng cao hơn so với bình thường. Từ nhỏ đến giờ, chưa bao giờ hắn lại cảm thấy kích động như lúc này.

Trước kia triệu hoán ra T.ử Diễm Hỏa Kì Lân, hắn tuy rất hưng phấn, nhưng cũng giới hạn ở mức hưng phấn mà thôi. Còn bây giờ tim hắn đập mạnh đến mức muốn vọt ra ngoài.

Hoàng Bắc Nguyệt từ trên lưng Băng Linh Huyễn Điểu nhảy xuống, thân thủ tiêu sái, mũ choàng đen nhánh càng tôn lên màu tóc đỏ rực của nàng. Nàng ngẩng đầu nhìn Chiến Dã từ bên trong đi ra, ánh mắt của hai người lặng lẽ va chạm trên không trung, tuy đều không nói gì bọn họ vẫn hiểu ý tứ của nhau.

Ngươi không có chuyện gì là tốt rồi. Khuôn mặt của Hoàng Bắc Nguyệt vẫn luôn giấu dưới mũ choàng, Chiến Dã cũng không biết hiện tại nàng đang có biểu tình gì, nhưng từ khí tức dịu dàng nhàn nhạt của nàng, hắn chắc chắn nàng cũng đang cao hứng.

“Dường như thân thể của Thái t.ử điện hạ không tốt cho lắm”. Hoàng Bắc Nguyệt đã chú ý tới sắc mặt nhợt nhạt của hắn.

“Ta chỉ bị nhiễm phong hàn mà thôi, chuyện nhỏ, không sao đâu”. Chiến Dã đi tới cạnh một cái bàn đá, mời nàng ngồi xuống, lại bảo một gã sai vặt bưng trà nóng ra.

Hoàng Bắc Nguyệt chăm chú nhìn sắc mặt của Chiến Dã, phát hiện đôi môi tái nhợt của hắn mơ hồ hiện ra một tia màu xanh, trong lòng thoáng cái trầm xuống, ngưng trọng hỏi: “Ngươi trúng độc sao?”.

“Khụ khụ…” Chiến Dã ho nhẹ hai tiếng, khoát khoát tay: “Không có, chỉ là nhiễm phong hàn mà thôi”.

Hoàng Bắc Nguyệt sầm mặt lại: “Thái t.ử điện hạ nếu coi ta là bằng hữu thì đừng giấu nữa, có phải do hôm đó ngươi giúp ta…”

“Ngươi không cần để bụng, đây là do ta tự nguyện”. Chiến Dã vội vàng nói. Không biết tại sao khi nghe giọng nàng có chút không vui, hắn liền thấp thỏm bất an.

Quả nhiên.

Lúc trước hắn dùng miệng giúp nàng hút độc rắn, độc của Thôn Thiên Hồng Mãng không giống độc rắn bình thường, nó là dạng kỳ độc vô cùng mạnh mẽ. Lúc nàng trúng độc, hắn liền giúp nàng hút ra, nọc độc đã vào trong miệng, cho dù có phun ra thì vẫn sẽ lưu lại một phần, sau đó thấm vào trong thân thể.

Khi đó tình huống khẩn cấp, xảy ra quá nhiều chuyện, nàng cũng không nhớ tới việc này. Hiện tại quả thực vô cùng hổ thẹn.

Hoàng Bắc Nguyệt lập tức đứng lên, nói: “Ta đi nghĩ biện pháp giúp ngươi”. Độc của Thôn Thiên Hồng Mãng không phải là chuyện nhỏ, nhất định phải nhanh ch.óng giải quyết nó, bằng không độc tố sẽ bắt đầu ăn mòn từ bên trong, phá huỷ lục phủ ngũ tạng của hắn, đến lúc đó đã không còn kịp nữa rồi.

“Hí Thiên”. Chiến Dã bỗng nhiên vươn tay nắm lấy cánh tay của nàng, nhưng cảm giác làm vậy có chút không thích hợp, cuối cùng đành phải thả ra.

Hoàng Bắc Nguyệt cũng không suy nghĩ nhiều, lại lần nữa ngồi xuống, giọng nói khàn khàn: “Thái t.ử điện hạ, độc của Thôn Thiên Hồng Mãng không phải là chuyện nhỏ, sau khi trúng độc nhất định phải giải quyết nhanh một chút, bằng không…”.

“Ta biết, phụ vương đã mời Tiêu Dao vương nghĩ biện pháp rồi”. Sắc mặt Chiến Dã ngược lại rất bình tĩnh, phảng phất như không đem chuyện bị trúng độc để trong lòng.

E rằng Tiêu Dao vương cũng không biện pháp, chỉ có thể tạm thời ức chế độc tính trong cơ thể hắn, không thể triệt để tiêu trừ độc tố. Ngoài Lửa Trừng phạt của Linh Tôn ra, hiện nay nàng vẫn chưa từng nghe nói có biện pháp giải độc nào khác. Nhưng Lửa Trừng phạt của Linh Tôn đâu phải thứ dễ dàng có được.

“Hí Thiên các hạ, độc tố trong cơ thể ngươi thì sao?” Chiến Dã ân cần hỏi, nàng trúng độc còn nặng hơn mình mới đúng chứ.

“Ta hiện tại đã không còn gì đáng ngại. Ngày đó ta đ.á.n.h bậy đ.á.n.h bạ nên bị Lửa Trừng phạt thiêu đốt một chút, độc tố cũng bị thiêu đốt sạch sẽ rồi”. Hoàng Bắc Nguyệt nửa thật nửa giả kể lại.

Sự việc gặp được nam t.ử trong biển lửa kia, nàng tạm thời không muốn để người khác biết. Không phải nàng không tin Chiến Dã, mà là cảm thấy chuyện này quá mức quỷ dị, nói ra cũng không có tác dụng gì.

Nhưng chuyện Lửa Trừng phạt có thể tinh lọc độc d.ư.ợ.c của Thôn Thiên Hồng Mãng, chuyện này nàng cũng không gạt Chiến Dã.

Nghe nàng nói, trên gương mặt lạnh lùng của Chiến Dã xuất hiện vẻ kinh ngạc: “Ngươi bị Lửa Trừng phạt thiêu đốt?”.

Người bị Lửa Trừng phạt thiêu đốt đều phải mất vài ngày mới tỉnh lại, nhưng Hí Thiên này thoạt nhìn cũng không có gì đáng ngại.

“Có thể là ta may mắn, chỉ gặp chút tiểu hỏa bình thường, không bị đốt đến trọng thương”. Trong lòng nàng mơ hồ biết được, ngày đó nam nhân kia cũng không muốn dùng Lửa Trừng phạt đả thương nàng.

Chương 83 Khác Nhau Một Trời Một Vực (4) - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia