Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh)

Chương 84 Khác Nhau Một Trời Một Vực (5)

Chiến Dã hơi trầm ngâm: “Không nghĩ tới Lửa Trừng phạt có thể khắc chế độc tố của Thôn Thiên Hồng Mãng”.

Hoàng Bắc Nguyệt trong lòng hơi nhúc nhích, hỏi: “Nếu Hoàng Thượng hạ lệnh, Thương Hà viện trưởng có thể mời được Linh Tôn ra giúp Thái t.ử điện hạ giải độc hay không?”.

“Không được đâu”. Chiến Dã không chút nghĩ ngợi đã lắc đầu, trên gương mặt tuấn mỹ không có vẻ thất vọng hay phẫn hận bất mãn. Thần sắc của hắn vẫn bình thản, rất có phong độ quân t.ử.

“Linh Tôn tuy là thần thủ hộ của Học Viện Linh Ương, nhưng thật sự thì hắn và Học Viện Linh Ương không có quan hệ gì. Hắn cư ngụ trong Thất Tháp nhiều năm như vậy, ngay cả Thương Hà viện trưởng chỉ thấy hắn hiện thân mấy lần, căn bản không mời nổi hắn”.

Hoàng Bắc Nguyệt thất vọng nặng nề. Nàng vốn cho rằng chỉ cần Hoàng Thượng hạ lệnh, Linh Tôn kia cho dù thế nào cũng sẽ ra mặt một cái. Nhưng bây giờ nghe Chiến Dã nói thế, nàng càng cảm thấy Linh Tôn kia cũng không phải là thứ tốt lành gì.

Hoàng Bắc Nguyệt trầm mặc, trong lòng suy nghĩ, nếu không mời nổi Linh Tôn, như vậy chỉ có nghĩ biện pháp khác. Không biết cuốn Bách Luyện Kinh mà Độc Cô Dược Thánh đưa cho nàng có ghi lại biện pháp gì hay không, đêm nay nàng nhất định phải nghiên cứu kỹ một phen.

Đang nghĩ như thế, nàng nghe thấy Yểm lười biếng cười lạnh: “Đừng có nằm mơ nữa, độc của Thôn Thiên Hồng Mãng chỉ có Lửa Trừng phạt mới có thể thiêu đốt sạch sẽ, trên đời này không có biện pháp thứ hai đâu”.

Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng hừ một tiếng, lão quái vật này lúc trước bị thiêu đến mức hấp hối rồi mà vẫn còn sức đi ra châm chọc sao?

“Yểm, ngươi muốn ta đi cầu xin Linh Tôn?”

“Nếu ngươi muốn cứu Thái t.ử Chiến Dã thì chỉ có mỗi biện pháp này thôi”.

Hoàng Bắc Nguyệt không trả lời Yểm. Nếu thật sự không còn đường nào khác, nàng cũng chỉ còn cách đi tìm Linh Tôn, xin hắn cứu Chiến Dã. Đã cùng nhau vào sinh ra t.ử, kề vai chiến đấu, hắn tín nhiệm và giúp nàng, bất luận thế nào nàng cũng không thể để Chiến Dã vì cứu nàng mà c.h.ế.t. Hoàng Bắc Nguyệt ghi khắc ân tình, hết lòng báo đáp.

Hoàng Bắc Nguyệt sửa lại mũ che màu đen, thả lỏng giọng nói: “Ta biết một ít Luyện d.ư.ợ.c sư, có lẽ sẽ có biện pháp. Thái t.ử điện hạ xin hãy bảo trọng thân thể.”

“Đa tạ các hạ quan tâm.” Chiến Dã mỉm cười gật đầu. Hắn biết Hí Thiên này lai lịch bí ẩn, nàng nói nhận thức một đám Luyện d.ư.ợ.c sư hắn cũng không cảm thấy kỳ quái.

Hoàng Bắc Nguyệt sang sảng cười rộ lên: “Nếu thái t.ử điện hạ nói chúng ta là bằng hữu, thì không cần nói cám ơn với ta!”.

Chiến Dã ngẩn ra, bị tính cách rộng rãi, phóng khoáng của nàng đả động, cũng cao giọng cười: “Được! Ta Hoàng Chiến Dã, cả đời nhận ngươi làm bằng hữu!”.

Trong lòng Hoàng Bắc Nguyệt hào hứng nổi lên, vốn nàng không phải tiểu thư khuê các bình thường, từ nhỏ đến lớn đi theo sư phụ thấy sự việc lớn cùng đại nhân vật, tính cách cũng hào sảng, phóng khoáng, không câu nệ tiểu tiết.

Nghe được thấy Chiến Dã nói như thế, l.ồ.ng n.g.ự.c dâng lên nhiệt huyết, nàng vươn tay, cười nói: “Được! Cả đời làm bằng hữu!”.

Chiến Dã nhất thời sửng sốt , nhìn thấy tay nàng từ trong hắc bào khéo léo vươn tới, đầu ngón tay thon dài, xinh đẹp, da thịt trắng trẻo tựa như ngọc, trong lòng hắn đột nhiên xao động một chút.

Những lính đ.á.n.h thuê thường xuyên có nghi thức nắm tay hào sảng này, hai người nắm tay giao hữu cùng một chỗ, tỏ vẻ đem đối phương trở thành sinh t.ử chi giao. Trong lòng hắn cũng dâng lên một cỗ nhiệt huyết, vươn bàn tay to, cầm bàn tay nhỏ bé của nàng, hào sảng cười nói: “Vì bằng hữu giúp nhau không tiếc mạng sống!”

Hoàng Bắc Nguyệt sang sảng tiếp lời: “C.h.ế.t cũng không tiếc!”.

Trong bóng đêm, tiếng cười của hai người vang vọng dưới bầu trời đầy sao!

Phía sau bọn họ, linh thú miễn cưỡng ngước mắt lên, một hỏa, một băng, thuộc tính trái ngược khó gần, lúc này cũng liếc mắt trao đổi với nhau, vô cùng cao ngạo.

T.ử Diễm Hỏa Kỳ Lân nói : “Cái tên Hí Thiên này thật giả dối, nếu cùng thái t.ử kết giao bằng hữu, sao không cho người khác thấy được diện mạo?”.

Băng Linh Huyễn Điểu lạnh lùng nói: “Chủ nhân ta tự có nỗi khổ riêng, thái t.ử Chiến Dã còn không so đo, ngươi tính toán làm gì?”.

T.ử Diễm Hỏa Kỳ Lân kinh ngạc trợn to đôi mắt: “Chủ nhân? Băng Linh Huyễn Điểu, tốt xấu gì ngươi cũng là một trong ‘ngũ linh’, lại đi gọi một nhân loại là ‘chủ nhân’?”.

Băng Linh Huyễn Điểu khinh thường nói: “Hừ, chủ nhân ta thần bí khó lường, ngươi cho rằng chỉ là phàm nhân bình thường sao? Ta gặp chủ nhân là tự nguyện thần phục, quan hệ gì đến ngươi?”.

“Thần phục?” T.ử Diễm Hỏa Kỳ Lân giống như nghe được chuyện khó tin, tính tình luôn luôn lãnh ngạo bình tĩnh cũng có chút thiếu kiên nhẫn, “Ý của ngươi là nói, ngươi không cùng Hí Thiên ký kết khế ước sinh mạng?”.

“Tất nhiên.” Băng Linh Huyễn Điểu lỗ mũi hướng lên trời, không đem đối phương để vào mắt.

Hừ! T.ử Diễm Hỏa Kỳ Lân ngu xuẩn, nếu hắn biết sự lợi hại của chủ nhân, cũng không dám nói năng cao ngạo như vậy.

T.ử Diễm Hỏa Kỳ Lân lần này hoàn toàn bị Băng Linh Huyễn Điểu đả kích, hồng hộc thở hổn hển hai tiếng, khó hiểu nhìn thoáng qua vị thần bí ẩn giấu ở sau chiếc áo choàng màu đen kia. Vị Hí Thiên đại nhân này, đến tột cùng là có lai lịch gì? Băng Linh Huyễn Điểu là một trong ‘ngũ linh’, đã sắp gần lên thần thú, khắp cả đại lục Tạp Nhĩ Tháp nổi tiếng lợi hại. Nhưng hiện tại hắn trực tiếp nghe Băng Linh Huyễn Điểu nói khuất phục trước một nhân loại. Cái này rốt cục là sao?

Cứ coi là triệu hoán sư thiên cấp, cũng không thể làm Băng Linh Huyễn Điểu - một trong ‘ngũ linh’ cam nguyện thần phục. T.ử Diễm Hỏa Kỳ Lân càng nhìn Hoàng Bắc Nguyệt càng thấy khó tin.

Chiến Dã biết Hoàng Bắc Nguyệt không muốn để người khác thấy diện mạo của mình, bởi vậy cũng không đề cập đến việc nàng mặc áo choàng, gã sai vặt mang một bình rượu đến, hai người ngồi tán chuyện phiếm, nâng cốc nói chuyện vui vẻ.

Hoàng Bắc Nguyệt tầm nhìn khoáng đạt, ở hiện đại kiến thức rộng rãi, những lời nói ra làm Chiến Dã liên tiếp sợ hãi than, trong lòng càng thêm kính nể Hí Thiên. Mà trước Hoàng Bắc Nguyệt cũng tưởng rằng Chiến Dã trời sinh chính là ít nói, lạnh lùng nhạt nhẽo. Nay nói chuyện với nhau, mới phát hiện những gì mình biết trước kia sai rồi. Kỳ thật chỉ cần gặp được bằng hữu thân thiết, hắn cũng có thể chậm rãi nói, sang sảng cười to.

Một lần nói chuyện với nhau, trước kia đối với nhau ấn tượng lạnh lùng cũng thay đổi hẳn, hai người cùng có một loại cảm giác hận không thể gặp nhau sớm hơn. Hoàng Bắc Nguyệt cảm giác đây là lần đầu tiên chân chính kết giao bằng hữu ở thời đại này. Chiến Dã trầm ổn cũng không mất tính cách sảng khoái, nàng đối với hắn vô cùng có hứng thú.

Đêm đã khuya, thân thể Chiến Dã không tốt, Hoàng Bắc Nguyệt cũng chuẩn bị đứng dậy cáo từ. Chiến Dã nhìn trời đêm tối như mực, trong lòng không quên Hí Thiên là một nữ hài t.ử, cho dù nàng cường đại, lại để nàng một mình nửa đêm về nhà, trong lòng hắn thật không yên tâm.

“Chỗ của ta phòng rất nhiều, chi bằng ta cho người quét dọn một gian, ngươi đêm nay ở lại đi”.

“Không cần, ta có nơi phải về, có người chờ ta, nếu ta không quay về sợ rằng không ổn”.

Đông Lăng giờ phút này khẳng định đang ở nhà mong chờ nàng về, hơn nữa ngày mai nàng cũng muốn tới Học Viện Linh Ương sớm, không thể ngủ lại nơi này.

Nhìn ý nàng kiên quyết, Chiến Dã cũng không thể giữ lại, hơi chút nhíu mày, khuôn mặt anh tuấn ánh trăng chiếu xuống, tuấn mỹ vô cùng.

“Ta nghe ngươi nói chuyện, biết là ngươi đến từ nơi rất xa, ở chỗ này không quen ai, ngươi có muốn có một nơi ở ổn định không?”.

Hoàng Bắc Nguyệt thấy hắn vì mình mà suy nghĩ, trong lòng cảm thấy ấm áp, kết giao bằng hữu, trọng yếu nhất chính là đặt mình trong hoàn cảnh của người khác.

Chiến Dã đối với nàng thật tốt, không chỉ vì nàng là một cường giả, trong lòng hắn nếu như có bất cứ tâm tư nào lợi dụng nàng, nàng tuyết đối không cùng hắn làm bằng hữu.

Hắn đối với Hí Thiên tốt, đối với Hoàng Bắc Nguyệt cũng thế, đều là năm lần bảy lượt trợ giúp, bảo vệ, phần ân tình này, nàng đều ghi tạc trong lòng. Đợi đến khi nàng xử lí xong nhóm người Tiêu gia kia, nhất định sẽ thẳng thắn đối diện với hắn!

“Ta đến thành Lâm Hoài là có chút chuyện riêng, chờ xong việc sẽ nghĩ đến chỗ ở”.

Chiến Dã cũng không miễn cưỡng, nghe được nàng nói có chuyện riêng, liền hỏi: “Chuyện của ngươi, nếu như cần giúp đỡ thì nói, có việc cứ tới tìm ta”.

Hoàng Bắc Nguyệt cười ảm đạm, ẩn dưới lớp áo choàng, hắn không nhìn ra ý cười của nàng.

“Ta chỉ tìm người mà thôi, hiện tại đã tìm được rồi”.

Chương 84 Khác Nhau Một Trời Một Vực (5) - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia