Trong đôi mắt màu đen của Chiến Dã hiện lên một tia sáng rất nhỏ, “Người ngươi muốn tìm, có phải là Bắc Nguyệt quận chúa không?”.
Trong lòng Hoàng Bắc Nguyệt giật mình, tâm tư của nàng chẳng lẽ lại bị hắn nhìn thấu?
Tuy nhiên sầu lo trong lòng rất nhanh biến mất, Chiến Dã nhìn nàng giật mình một cái, liền áy náy nói: “Ta chỉ là thuận miệng đoán thôi, hôm đó trong cung yến, ngươi đ.á.n.h bại Tư Mã Quy Yến, lúc Bạo Nộ Thất Vĩ Long té xuống suýt đụng trúng Bắc Nguyệt quận chúa, ngươi nhanh ch.óng cưỡi Băng Linh Huyễn Điểu lao xuống cứu quận chúa”.
Bạo Nộ Thất Vĩ Long thân thể khổng lồ, lúc ấy trong cung yến nhiều người như vậy, bên cạnh chỗ ngồi của đám người phủ trưởng công chúa còn nhiều quý tộc của Nước Nam Dực, nhưng Hí Thiên không cứu ai, chỉ hướng về phía Hoàng Bắc Nguyệt, bởi vậy hắn mới đoán chuyện Hí Thiên đến thành Lâm Hoài là bởi vì Bắc Nguyệt quận chúa.
Nghe xong lời của hắn, Hoàng Bắc Nguyệt thở dài nhẹ nhõm, hóa ra là chuyện ngày đó bị hắn đã nhìn ra. Lúc ấy Chiến Dã cùng Công chúa Anh Dạ ngồi ngay ghế bên cạnh, vậy nhất định là hắn nhìn thấy rõ ràng nhất.
Trong lòng nàng thoáng thở dài nhẹ nhõm, đồng thời cũng hơi buồn cười, bởi vì Chiến Dã hiểu lầm chuyện này. Tuy nhiên, đã đ.â.m lao thì tất phải theo lao.
Lập tức Hoàng Bắc Nguyệt gật đầu, nói: “Trưởng công chúa Huệ Văn vốn có ân với ta, ta không thể báo ân nàng, chỉ có thể báo đáp cho hậu nhân duy nhất của nàng”.
Nhắc tới trưởng công chúa Huệ Văn, trên mặt Chiến Dã hiện lên một tia tiếc nuối: “Hoàng cô trên đời này là người tốt nhất, phụ hoàng rất kính trọng bà, lúc bà qua đời, chỉ sợ đến bây giờ phụ hoàng vẫn không thể tiếp nhận được. Bốn năm liền, phụ hoàng chưa từng đi qua phủ trưởng công chúa, chỉ nghe Tiêu Viễn Trình hồi bẩm rằng Bắc Nguyệt quận chúa rất tốt, nhưng qua cung yến hôm đó, phụ hoàng thấy Bắc Nguyệt quận chúa mới biết nhiều năm bị lừa gạt, trong cơn giận dữ suýt khiến cả Tiêu gia bị tịch thu tài sản, c.h.é.m đầu cả nhà”.
Hoàng Bắc Nguyệt thầm giật mình, hóa ra nàng không biết nhiều chuyện như vậy, chả trách Tiêu Viễn Trình hết sức sợ hãi. Hóa ra Hoàng thượng ngày đó giận dữ, đối với Hoàng Bắc Nguyệt là thương xót tới cực điểm. Nghe nói trưởng công chúa Huệ Văn cùng Hoàng thượng từ nhỏ tình cảm sâu nặng, năm đó Hoàng thượng gặp nạn tại nước láng giềng, đích thân trưởng công chúa Huệ Văn không quản khó khăn vạn dặm, tự mình dẫn người cứu Hoàng thượng trở về. Phần tình tỷ đệ này, trong lòng Hoàng thượng sợ rằng vĩnh viễn khó có thể quên.
Nhớ tới trưởng công chúa khi còn sống như thế, lại bị một chén độc d.ư.ợ.c của Tuyết di nương hại c.h.ế.t, Hoàng Bắc Nguyệt trong lòng đột nhiên dâng lên một trận phẫn hận.
“Chiến Dã, nếu như trưởng công chúa Huệ Văn là bị người ta hại c.h.ế.t, Hoàng thượng sẽ tra rõ sao?”
Chiến Dã ngẩn ra, khuôn mặt tuấn tú thoáng một tia khiếp sợ: “Ngươi, ngươi nói cái gì?”
Lời vừa mới nói ra, Hoàng Bắc Nguyệt lại hối hận vô cùng, chuyện trưởng công chúa Huệ Văn bị Tuyết di nương hại c.h.ế.t chưa có chứng cớ, lại tùy tiện nói ra không phải làm cho Chiến Dã lo lắng sao?
“Ta chỉ đoán mà thôi, dù sao trưởng công chúa Huệ Văn là đại ân nhân của ta, ta không tin người lại mất sớm như vậy”. Ngữ khí của nàng một lần nữa bình tĩnh trở lại.
“Thì ra là thế.” Trong lòng Chiến Dã cũng phần nào thả lỏng, mới nghe được lời của nàng, hắn thật đúng là kinh hãi lắp bắp, tưởng rằng nàng biết được tin tức gì.
Trưởng công chúa Huệ Văn đúng là c.h.ế.t vì bệnh, nếu như quả thật bị người ta hại c.h.ế.t, phụ hoàng không thể không tra rõ.
“Ngươi cũng mau sớm đi nghỉ ngơi đi, ta đi trước”. Hoàng Bắc Nguyệt nhảy lên lưng Băng Linh Huyễn Điểu, cáo từ rời đi.
Chiến Dã nhìn bóng nàng biến mất trong đêm, mới xoay người vào nhà, vừa mới đóng lại cửa bên ngoài, liền dừng lại, xoay người vào trong đối diện với gã sai vặt nói: “Vĩnh An, ngươi đi điều tra lại nguyên nhân cái c.h.ế.t của trưởng công chúa Huệ Văn, bất kì chi tiết nhỏ nào cũng không được bỏ sót”.
“Tuân mệnh, thái t.ử điện hạ.” Gã sai vặt vừa mở miệng, tiếng vừa the thé lại vừa nhỏ, dĩ nhiên là một tiểu thái giám.
Hoàng Bắc Nguyệt lặng lẽ trở lại Lưu Vân các, Đông Lăng quả nhiên vẫn cố chống mi mắt chờ nàng, nhìn thấy nàng tiến vào sắc mặt không tốt, liền lo lắng hỏi: “Tiểu thư, người làm sao vậy?”
Hoàng Bắc Nguyệt cởi áo choàng, đặt ở đầu giường, giọng rầu rĩ: “Đông Lăng, thời điểm Tuyết di nương năm đó hạ độc, ngươi có tận mắt thấy.”
Đông Lăng vừa nghe nàng nói lời này, hốc mắt đỏ lên, lắc đầu nói: “Đông Lăng không có ở đấy, lúc đó chỉ có Tiễn Thu cô cô là người mà trưởng công chúa đem theo từ cung ra, nhưng sau khi trưởng công chúa qua đời, Tiễn Thu cô cô cũng tự sát theo”.
Hoàng Bắc Nguyệt nhớ kỹ vị Tiễn Thu cô cô kia cùng trưởng công chúa Huệ Văn giống nhau, đều là nữ nhân dịu dàng, từ nhỏ đối xử với nàng vô cùng tốt.
Năm đó trưởng công chúa Huệ Văn đi về cõi tiên, Tiễn Thu cô cô cũng đập đầu vào quan tài mà c.h.ế.t, tấm lòng trung liệt làm người ta cảm phục, Hoàng thượng hạ chỉ truy phong bà là Nhân Nghĩa công chúa, cùng trưởng công chúa Huệ Văn an táng vào hoàng lăng.
Người duy nhất ở đây là Tiễn Thu cô cô cũng mất, còn người nào có thể chứng minh năm đó là Tuyết di nương hạ độc đây?
Chẳng lẽ lại mở quan tài khám nghiệm t.ử thi? Không, vạn lần không thể, lương tâm của nàng sẽ cả đời bất an nếu quấy rầy vong linh trưởng công chúa.
“Đông Lăng, gần đây em hãy chú ý đến hành động của Tuyết di nương, chúng ta phải chậm rãi thu thập chứng cớ”.
“Vâng!” Đông Lăng nặng nề gật đầu, thu thập chứng cớ vì trưởng công chúa báo thù, chuyện này, nàng tuyết đối không khoan dung.
Hoàng Bắc Nguyệt mệt mỏi nói: “Ngày mai còn có việc, em đi nghỉ ngơi sớm đi”.
Đông Lăng nhìn thấy nàng không ngủ, lo lắng nói: “Tiểu thư, ngươi cũng nghỉ ngơi sớm một chút đi”.
“Ta vẫn có chút việc, ngươi cứ ngủ trước, trong hai ta phải có người đi nghỉ ngơi.”
Đông Lăng nghe xong, biết tiểu thư rất coi trọng chính mình, chuyện trọng yếu cũng giao cho nàng, liền gật đầu, không nói thêm lời nào liền đi ngủ.
Hoàng Bắc Nguyệt lấy ra Bách Luyện Kinh, thắp đèn xem trắng đêm, phần về giải độc trong cuốn sách tỉ mỉ xem đi xem lại nhiều lần.
Quả nhiên, Bách Luyện Kinh của Độc Cô Dược Thánh cũng không có phương pháp giải độc Thôn Thiên Hồng Mãng, nhưng thật ra trong đó có một loại đan d.ư.ợ.c tên là ‘Bách Độc đan’, có thể áp chế được độc tính.
Chỉ là Bách Độc đan phẩm bậc rất cao, trước mắt với năng lực của nàng muốn luyện chế có chút khó khăn. Hơn nữa muốn luyện chế Bách Độc đan cần có một trăm loại độc vật, cũng không dễ gì có được. Tuy nhiên, vì trợ giúp Chiến Dã, cho dù có khó khăn nàng cũng sẽ thử một lần.
Ghi lại các loại d.ư.ợ.c liệu chế Bách Độc đan để ngày mai cho Đông Lăng đến chợ Bố Cát Nhĩ chọn mua, còn các loại độc vật khác, nàng tự mình đi tìm.
*** Bắc Nguyệt hoàng triều ****
Bình minh lóe sáng, Hoàng Bắc Nguyệt mới nhắm mắt nghỉ ngơi trong chốc lát, đã đến thời gian cần đi Học Viện Linh Ương, xung quanh vành mắt đều thâm đen, trong hốc mắt hiện lên đầy tơ m.á.u.
Sáng sớm Đông Lăng chứng kiến việc này, đau lòng cực kỳ: “Tiểu thư! Thân thể người vốn đã yếu, sao không biết thương bản thân như vậy?”.
“Không có gì”. Trước đây nàng ở thế kỉ 21, có lúc vì hoàn thành nhiệm vụ mà sư phụ dặn dò, phải ẩn núp trong mưa ở rừng nhiệt đới ba ngày ba đêm không chợp mắt, lại còn bị các loại dã thú, độc trùng tập kích mới là khổ.
Hiện tại thân thể Hoàng Bắc Nguyệt căn bản chỉ là không tốt, chờ sau khi ăn Ngưng Ngọc đan của Tiêu Dao Vương, hẳn sẽ tốt lên rất nhiều.
Mặc quần áo, b.úi tóc đơn giản, nàng cùng Đông Lăng đi đến tiền viện.
Tiêu gia kẻ trên, kẻ dưới, kể cả Tiêu Viễn Trình cũng đang chờ nàng, quả thực buồn cười, hiện tại không có nàng, những đồ vô tích sự này không dám một mình ra cửa sao?
Nàng không thèm nhìn ai, đi thẳng lên xe ngựa, nhắm mắt dưỡng thần.
“Phụ thân, người nhìn xem bộ dáng của nó thực kiêu ngạo!” Tiêu Linh không cam lòng nói.
“Câm miệng!” Tiêu Viễn Trình khẽ quát một tiếng, vẫy tay để Tiêu Vận và Tiêu Nhu cùng lên xe ngựa, sau đó mới xuất môn.
Bởi vì đề phòng người của phủ An Quốc công nên người của Tiêu gia xuất môn đều mang rất nhiều cao thủ hộ vệ theo, mấy chục người chậm rãi đi.
Tiêu Vận lên xe ngựa Hoàng Bắc Nguyệt, qua chuyện ngày hôm qua, Tiêu Vận trở về bộ dáng kiêu căng tự phụ, nghiễm nhiên bày ra điệu bộ Vương phi tương lai, ngồi đối diện Hoàng Bắc Nguyệt.