Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh)

Chương 86 Khác Nhau Một Trời Một Vực (7)

Đông Lăng trừng mắt, nói: “Nhị tiểu thư, với danh tiếng của ngươi, không được ngồi chung xe ngựa với quận chúa, lát nữa đến Học viện, để người ta thấy được, tổn hại danh tiếng quận chúa, đây cũng chính là tổn hại đến danh tiếng hoàng thất, tội lớn này sợ rằng ngươi không đảm đương nổi”.

“Ngươi chỉ là một tiểu nha hoàn, lại dám nói bậy bạ gì đó?” Tiêu Vận nghe xong, đã sớm tức giận đến nói không ra lời, nhưng nha hoàn Hạ Hà của nàng không cam lòng chịu nhục, sắc bén nói.

“Vả miệng!” Hoàng Bắc Nguyệt đang nhắm mắt tĩnh dưỡng đột nhiên mở to mắt, lạnh lùng liếc mắt quét Hạ Hà một cái, khí thế sắc bén, lập tức khiến Hạ Hà sợ đến mức thân thể co rụt lại.

“Bản quận chúa đang nghỉ ngơi, ai chấp thuận cho ngươi hô to gọi nhỏ?” Hoàng Bắc Nguyệt như mèo con, lười biếng nói.

Hạ Hà sắc mặt đỏ lên, Hoàng Bắc Nguyệt trước kia là một đồ vô dụng bị bọn họ ức h.i.ế.p, chế giễu, đột nhiên biến thành cứu tinh của phủ trưởng công chúa, người nào đều phải dựa hơi thở của nàng mà sống, Hạ Hà nhất thời không chấp nhận được, vẫn còn tưởng mình là đại nha hoàn có thể dựa hơi Tiêu Vận mà hoành hành ngang ngược, quay mặt đi chỗ khác, căn bản không đem lời nói của Hoàng Bắc Nguyệt để vào mắt.

Thật ra nha hoàn này cũng có khí tiết.

Hoàng Bắc Nguyệt cười lạnh: “Người mà nhị tỷ tỷ dạy dỗ ra thật đúng là to gan”.

Tiêu Vận sắc mặt có chút vui mừng, Hạ Hà không bị khí thế của Hoàng Bắc Nguyệt hù dọa, xem như thắng cho nàng một chút thể diện.

“Tam muội muội quá khen, Hạ Hà làm nào so được với Đông Lăng nhanh mồm nhanh miệng đây?”.

“Nhị tiểu thư khích lệ như vậy thật khiến Đông Lăng thấy xấu hổ, Đông Lăng tự nhiên không dám so sánh với Hạ Hà tỷ tỷ. Hạ Hà tỷ tỷ ra khỏi phủ trưởng công chúa chính là đại biểu cho nhị tiểu thư, bao nhiêu người đều phải nể mặt mũi của Hạ Hà tỷ tỷ mà.” Đông Lăng trên mặt mang đầy tươi cười.

Hạ Hà nghe xong, cũng có chút kiêu ngạo, nói : “Đó là bởi vì tiểu thư nhà ta chính là nữ triệu hoán sư thiên tài của Nước Nam Dực, người khác đều phải nể mặt mũi thôi”.

Hạ Hà nịnh nọt nhất thời đem Tiêu Vận ra tâng bốc thư thái, cười cười liếc mắt sang Hoàng Bắc Nguyệt, ngữ khí mang chút châm chọc: “Trên đại lục Tạp Nhĩ Tháp, coi trọng võ lực, người bình thường cùng triệu hoán sư so với nhau là khác một trời một vực”.

Đông Lăng thật muốn cười to, một người mười sáu tuổi là triệu hoán sư tam tinh, dám ở trước mặt tiểu thư diễu võ dương oai?

Tiểu thư năm nay mới mười hai tuổi, đã là triệu hoán sư cửu tinh, có được Băng Linh Huyễn Điểu, hơn nữa, tiểu thư còn là một vị luyện d.ư.ợ.c sư! Đến cùng ai mới là mây, ai mới là bùn? Tuy nhiên, nếu hiện tại mà nói ra, chỉ sợ hù c.h.ế.t Tiêu Vận thì thật không thú vị.

Trong mũi Đông Lăng tràn ra một tiếng lạnh lùng hừ, nụ cười trên mặt thu lại, giọng nói cũng lạnh lùng : “Lời nói của ngươi cũng không phải là khen nhị tiểu thư! Nhị tiểu thư luôn luôn thông minh, như thế nào lại không hiểu đây?”

Tiêu Vận sắc mặt đỏ lên, đúng là không hiểu được lời Đông Lăng nói là có ý gì.

Hạ Hà nói : “Ý ngươi là gì? Ngươi dám mắng nhị tiểu thư?”.

“Ta mắng chính ngươi thì có”. Đông Lăng lạnh lùng quát, “Ngươi ỷ vào nhị tiểu thư đối với ngươi dung túng, liền ra ngoài diễu võ dương oai, bại hoại danh tiếng tiểu thư nhà ngươi. Người không biết rõ tình hình, còn tưởng rằng nhị cô nương cũng giống như ngươi hoành hành ngang ngược, không có giáo dưỡng hay sao!”.

Đông Lăng mồm miệng lanh lợi, vừa nói, ánh mắt một bên đảo qua Tiêu Vận đang thừ người ra.

Lửa cháy còn chưa đủ lớn, nàng tiếp tục thêm củi!

“Ngày thường thì không có gì, nhưng hôm nay nhị cô nương bị người khác nói xấu sau lưng, nói nàng không hiểu lễ nghĩa, điêu nô như ngươi ở bên ngoài chẳng phải là chứng thực chuyện nhị tiểu thư ngươi là người không hiểu lễ nghĩa sao?”

Hạ Hà nghe thấy thì trố mắt, chưa kịp khôi phục, liền bị một cái cái tát nặng nề đ.á.n.h vào mặt.

“Tiện nô!” Tiêu Vận phẫn nộ hô to, hiện tại ả hận nhất chuyện danh tiếng bị phá hủy, biết mình bị nha hoàn ở sau lưng đ.â.m một đao, đi chứng thực tội danh, sao có thể không hận?

Tiêu Vận liên tiếp giáng cho Hạ Hà mười mấy cái tát, đ.á.n.h cho mặt của Hạ Hà sưng lên, khóe miệng chảy m.á.u khóc ròng nói: “Tiểu thư tha cho nô tỳ, nô tỳ không dám nữa!”.

“Tha ngươi? Hôm nay ta g.i.ế.c c.h.ế.t ngươi!” Tiêu Vận phẫn nộ, từ trong nạp giới lấy ra một thanh bảo kiếm.

Hạ Hà nhìn thấy, sợ đến nỗi hồn phi phách tán, lập tức luống cuống tay chân từ trong xe ngựa trốn xuống, Tiêu Vận trong cơn thịnh nộ không để ả chạy thoát? Mang bảo kiếm đuổi theo. Hạ Hà mới chạy được vài bước thì bị triệu hoán sư tam tinh Tiêu Vận đã một kiếm đ.â.m xuyên qua yết hầu, không ai kịp phản ứng.

Tựa hồ hận ý vẫn chưa thỏa mãn, Tiêu Vận rút bảo kiếm ra tiếp tục đ.â.m liền mấy lỗ thủng ở trên n.g.ự.c Hạ Hà.

Hạ Hà ngã trên mặt đất, lúc này Tiêu Viễn Trình mới kịp phản ứng, hét lớn một tiếng: “Vận nhi, ngươi làm cái gì thế?”.

Tiêu Trọng Lỗi vội vàng từ trên lưng ngựa nhảy xuống, kéo Tiêu Vận, thấp giọng nói: “Nhị tỷ, tỷ điên rồi sao? Trên đường nhiều người như vậy, sao tỷ lại ở bên đường g.i.ế.c người hung tàn đến như thế?”.

Trước đây danh tiếng của Tiêu Vận đã chả ra sao, cử chỉ lỗ mãng, không biết lễ nghĩa, đối với một nữ t.ử khuê các đã là đả kích lớn nhất, hiện tại lại g.i.ế.c người hung tàn, mang tội danh lạm sát người yếu, cả đời này danh tiếng của Tiêu Vận coi như bị phá hủy.

Trước kia ả đúng là một nữ triệu hoán sư thiên tài khiến người ta hâm mộ, ghen ghét, mà hiện tại lại ỷ vào thực lực của triệu hoán sư, tàn nhẫn g.i.ế.c một nha hoàn trói gà không c.h.ặ.t, sau này trong thế giới võ giả cùng triệu hoán sư, có thể nói là ả hoàn toàn bị người ta khinh thường. Cho dù sau này thực lực ả cường thịnh trở lại, cũng sẽ không được công hội triệu hoán sư cùng công hội võ giả công nhận, không có quốc gia nào nguyện ý trọng dụng.

Trên đại lục Tạp Nhĩ Tháp, tôn thờ cường giả, võ đạo hưng thịnh, nhưng đối với kẻ ỷ mạnh h.i.ế.p yếu, thì bị khinh bỉ cùng phỉ nhổ. Cũng như hai huynh muội Tiết Mộng và Tiết Triệt, cho dù bọn họ cường thịnh trở lại, cũng sẽ không có người để mắt tới bọn họ.

Tiêu Vận sửng sốt, ả không phải kẻ ngu, vừa xảy ra chuyện gì đầu óc cũng suy nghĩ cẩn thận lại, nhất thời mặt vàng như đất, ném thanh bảo kiếm đi, buông tay xuống nói: “Ta, ta, là nha đầu kia phá hư danh tiếng của ta, ta mới động thủ giáo huấn, ta, ta không nghĩ … .”

Lúc này là sáng sớm, từng nhà đều rời giường, trên đường cái đã nhộn nhịp hẳn lên, lại vừa vặn là lúc chợ sáng, người đi lại tấp nập. Đội ngũ hùng hậu của Tiêu gia vốn đã đủ gây ra sự chú ý cho nhiều người, Tiêu Vận lại đột nhiên ở bên đường g.i.ế.c người, thật là biết tạo trò cười, dân chúng trên đường cũng quây lại nhìn. Nhìn thấy Tiêu Vận hung ác, tất cả mọi người đối với nàng đều lộ ra ánh mắt khinh bỉ cùng phỉ nhổ.

“Đó chính là Tiêu Vận, thứ nữ của phủ trưởng công chúa!”

“Nói bậy, tuy ngồi xe của phủ trưởng công chúa, nhưng nàng họ Tiêu, là người của Tiêu gia, cùng trưởng công chúa không có quan hệ!”.

“Đương nhiên, đương nhiên, Tiêu Vận làm bại hoại nề nếp gia đình, nghe nói hôm qua vì muốn câu dẫn Tiêu Dao vương, quần áo cũng không mặc mà lên thuyền của Tiêu Dao vương, trên thuyền có nhiều người, tất cả đều nhìn thấy!”.

“Chậc chậc, thật không biết xấu hổ! Uổng phí danh triệu hoán sư tam tinh, sinh ra trong một đại gia tộc mà làm ra loại sự tình này? Đúng là mất mặt”.

“Đúng là bôi nhọ thanh danh của phủ trưởng công chúa!”

Nghe thấy những nghị luận xung quanh, cả người Tiêu Vận phát run, không thể tượng tượng được bên ngoài lại đồn đại như vậy. Ngày hôm qua rõ ràng là ả không cẩn thận rơi xuống nước, được người của Tiêu Dao vương cứu lên, hơn nữa lúc ấy trên người vẫn mặc quần áo, đâu như lời đồn đãi, thật không chịu nổi.

“Các ngươi câm mồm! Các ngươi không biết rõ chuyện, dựa vào cái gì nói như vậy?” Tiêu Vận nổi giận đùng đùng, hô to đứng lên, nghĩ muốn đem miệng của những người kia bịt kín hết lại.

“Nhị tỷ tỷ, tỉnh táo một chút đi!” Tiêu Trọng Lỗi sống c.h.ế.t lôi kéo nàng, Tiêu Viễn Trình cũng ở trên lưng ngựa quát: “Vận nhi, còn không mau trở về!”.

Lúc này Tiêu Viễn Trình cũng tức giận đến sắp không chịu nổi, nữ nhi cùng con trai mà hắn sủng ái nhất, hiện tại làm hắn vô cùng đau đầu.

Đầu tiên là Tiêu Trọng Kỳ, mang tiếng trộm bảo vật của phủ An Quốc công, khiến cả nhà bị người của phủ An Quốc công uy h.i.ế.p. Tiếp theo là Tiêu Vận, vốn có tiền đồ nhất là triệu hoán sư tam tinh, thành tựu trong tương lai có khi vượt qua cả lão gia t.ử Tiêu Khải Nguyên, không chừng còn có thể gả vào hoàng thất. Nhưng ngày hôm qua vì hành vi không đứng đắn, đã bị truyền ra làm dư luận xôn xao, nhưng dù sao thì cũng chỉ là lời đồn, rồi sẽ chậm rãi tiêu tán. Vậy mà hiện tại, Tiêu Vận bên đường g.i.ế.c người, thủ đoạn hung tàn, vô số dân chúng đều tận mắt nhìn thấy! Thật tức c.h.ế.t hắn! Đến cùng tại sao lại như vậy? Tiêu Trọng Kỳ cùng Tiêu Vận đều là chỗ dựa tương lai của hắn mà lại có chuyện, như vậy tâm huyết nửa đời còn lại coi như hết!

Chương 86 Khác Nhau Một Trời Một Vực (7) - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia