Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh)

Chương 87 Khác Nhau Một Trời Một Vực (8)

Tiêu Viễn Trình tức giận đến nỗi suýt ngã từ lưng ngựa xuống, vội vàng gọi Tiêu Vận trở về, nhưng Tiêu Vận vẫn không cam lòng, nhất định phải giải thích với dân chúng.

Mà ở trong xe ngựa, Hoàng Bắc Nguyệt thoáng vén rèm lên nhìn một màn này, nhếch môi lên cười có đến vài phần tà khí. Đắc tội với nàng không chỉ có c.h.ế.t đơn giản như vậy, phải từ từ hành hạ địch nhân, để cho bọn họ thống khổ giãy dụa. Đặc biệt là người như Tiêu Vận cùng Tuyết di nương, mẹ con họ gieo xuống hậu quả xấu, bây giờ là lúc chậm rãi hoàn lại cho bọn họ.

“Tiểu thư ra phép khích tướng, dùng thật là kì diệu!” Đông Lăng nhỏ giọng nói, nhìn thấy Hạ Hà c.h.ế.t, nàng cũng không thấy sợ hãi hay tiếc hận.

Hạ Hà trước kia ỷ vào Tuyết di nương cùng Tiêu Vận, rất kiêu ngạo! Có lần vào mùa đông, ả đẩy tiểu thư vào trong hồ sen đã kết băng khiến tiểu thư cả mùa đông đều phát sốt cùng ho khan, đã bao nhiêu năm, thân thể cũng không chuyển biến tốt. Hạ Hà c.h.ế.t, đúng là gieo gió gặt bão, đúng là báo ứng!

Những nô tài, ỷ thế h.i.ế.p người so với chủ nhân còn đáng sợ hơn!

“Chỗ nào là phép khích tướng của ta, rõ ràng là của em”. Hoàng Bắc Nguyệt cười nhìn thoáng qua Đông Lăng, Đông Lăng thông minh, Hạ Hà cùng Tiêu Vận cộng lại vẫn còn kém xa.

Đông Lăng ngại ngùng cười: “Nếu tiểu thư không nói, Đông Lăng làm sao dự đoán được? Mượn đao g.i.ế.c người, một hòn đá ném hai chim, mọi mưu kế, hết thảy đều là của tiểu thư, em chỉ nói ra mà thôi”.

“Em đấy, vừa mở miệng là có kịch độc, sau đó lại thoa mật nước, về sau ta phải đề phòng em rồi.”

Đông Lăng chu cái miệng nhỏ nhắn: “Tiểu thư, rõ ràng là chính người làm chuyện xấu, lại đổ trên đầu Đông Lăng, ngươi cũng là ỷ mạnh h.i.ế.p yếu mà!”.

Hoàng Bắc Nguyệt cười khì khì một tiếng, khuôn mặt thanh lệ toát lên vẻ tươi đẹp rung động lòng người: “Ỷ mạnh h.i.ế.p yếu không phải chỉ dựa vào bản lĩnh của mình, còn phải dựa vào đầu óc. Đầu óc Đông Lăng của chúng ta tuyệt đối hơn bọn họ vô số lần!”.

“Tiểu thư lại trêu ghẹo người khác, lần sau Đông Lăng ngậm miệng, không nói!”.

Hoàng Bắc Nguyệt lắc đầu mỉm cười, tâm tình vô cùng tốt, nhìn thoáng qua Tiêu Vận không biết sống c.h.ế.t bên ngoài lý luận với dân chúng, trong lòng nghĩ, rốt cục thì vẫn là nữ hài t.ử mười sáu tuổi, tự cao tự đại, không biết tiến lui, so với Tuyết di nương biết ẩn nhẫn, Tiêu Vận rõ ràng kém hơn nhiều.

“Đông Lăng, chúng ta ra ngoài đi.” Hoàng Bắc Nguyệt ngồi xuống, đưa tay cho Đông Lăng đỡ, xốc màn xe lên, đi ra ngoài.

“Nhị tỷ tỷ, chuyện đã đến tình trạng này, tỷ tỉnh táo lại một chút đi.”

Tiêu Vận không cam lòng bị người khác hiểu lầm, hổn hển giải thích, đột nhiên phía sau vang lên giọng nói ưu nhã trong trẻo nhưng lạnh lùng, dân chúng đang huyên náo lập tức an tĩnh lại. Chỉ thấy trên xe ngựa của phủ trưởng công chúa, một thiếu nữ mặc váy màu lam nhạt, có đường viền bằng lông thỏ màu trắng, áo choàng màu tím nhạt được nha hoàn dìu xuống.

Dáng điệu nàng uyển chuyển, dáng người như theo gió bay đi, tóc đen giống như loại gấm vóc tốt nhất, b.úi tóc hai bên, chỉ dùng một đóa châu hoa nhạt màu cài lên.

Nàng còn nhỏ tuổi, tuy nhiên bộ dáng mười một mười hai tuổi, trên khuôn mặt non nớt nhỏ nhắn cũng thấy tuyệt sắc tao nhã, nhan sắc thuần khiết, mắt sáng như sao, môi như hoa đào, vẻ thanh lệ làm cho người ta sợ hãi than. Mặc dù còn nhỏ, nhưng trên người lại có hơi thở cao quý ưu nhã, trong khi giơ tay nhấc chân, sóng mắt lưu động, khiến người nhìn bất tri bất giác mà cảm phục nàng.

Dân chúng đang an tĩnh nhìn thấy nàng lập tức lại huyên náo. Lúc này so với chuyện của Tiêu Vận vừa rồi còn kích động hơn.

“Đây là Bắc Nguyệt quận chúa! Đúng là Bắc Nguyệt quận chúa của trưởng công chúa”.

“Thật không? Lần đầu tiên nhìn thấy quận chúa gần như vậy, quả thật là có phong phạm của trưởng công chúa năm đó!”.

“Bắc Nguyệt quận chúa, trên lôi đài đ.á.n.h bại ác nữ Tiết Mộng”

Đám người kích động đều hướng về phía này, hoàn toàn quên Tiêu Vận ở phía sau.

Tiêu Vận trợn mắt há hốc mồm nhìn đám người vừa rồi còn đang khinh thường ả, hiện tại đều vọt tới trước xe ngựa hành lễ vấn an Hoàng Bắc Nguyệt.

“Quận chúa, xin hãy nhận lấy chút nước hoa quả đi, trưởng công chúa điện hạ đối với chúng ta có ân, chút tâm ý nhỏ nhoi này mong quận chúa sẽ không ghét bỏ.”

“Còn có ta, quận chúa, còn có ta!”

“Ta cũng vậy! Quận chúa, ngài đ.á.n.h bại Tiết mộng, vì nữ nhi của ta trả được một cục tức! Cảm tạ ngài! Xin hãy nhận lấy chút vải vóc này đi!”.

Hoàng Bắc Nguyệt cùng Đông Lăng không ngờ dân chúng sẽ mất khống chế như vậy, Đông Lăng chưa từng thấy những việc thế này, sợ đến mức co rụt người về phía sau, vẫn là Hoàng Bắc Nguyệt trấn định, những người này hảo tâm tặng lễ vật, nàng cũng không cự tuyệt, nhất nhất đưa tay tiếp nhận, rồi nói cảm tạ.

Nàng hơi thở cao quý, cử chỉ ưu nhã, nhưng lại bình dị gần gũi với dân chúng như thế, cùng trưởng công chúa năm đó không khác biệt. Dân chúng đều hành lễ kính chào, những dân chúng từ xa nghe tin tức cũng chạy tới, mắt thấy người càng ngày càng nhiều, Hoàng Bắc Nguyệt có chút rầu rĩ.

Người càng ngày càng nhiều, tiếp tục như thế sợ rằng đến tối cũng chưa đi được. Nàng không có ác cảm với dân chúng, dù sao bọn họ chỉ là người bình thường, trong lòng mỗi người đều nhớ ơn đối với trưởng công chúa, đem sự cảm kích đối với trưởng công chuyển lên người nàng. Dù nàng lạnh lùng đến đâu, nhưng sự thành kính và cảm tạ của dân chúng như vậy khiến nàng không đành lòng đuổi đi. Nhìn hình ảnh như vậy, mỗi người của Tiêu gia đều xanh cả mặt.

Tiêu Viễn Trình trợn mắt, đối với Tiêu Trọng Kỳ cùng Tiêu Trọng Lỗi nói : “Còn không mau đem mọi người dẹp ra, cứ như vậy thì đi như thế nào được?”

Hai ngày này Tiêu Trọng Kỳ đặc biệt uất ức, tư vị bị người khác hãm hại thật không dễ chịu, hắn vốn uy nghi đường hoàng, hiện tại giống như chuột chạy qua đường.

Nhìn thấy người bị xem thường nhất là Hoàng Bắc Nguyệt lại được mọi người yêu quý như vậy, trong lòng trào lên tức giận, giục ngựa tiến lên, rút trường thương ra, nặng nề kéo trên mặt đất.

‘Keng’ một tiếng nặng nề, mấy người quay đầu, trừng mắt nhìn Tiêu Trọng Kỳ: “Ngươi tới nơi này náo loạn cái gì?”.

Tiêu Trọng Kỳ đang muốn nói các ngươi cản đường của bổn thiếu gia, nhưng nhìn lại thấy càng ngày càng nhiều người quay đầu lại giận dữ trừng mắt nhìn hắn. Một vài người thì hắn không để vào mắt, nhưng một đám như vậy thật làm cho người ta dựng hết lông tơ lên.

Tiêu Trọng Kỳ bị mất mặt, xám xịt cưỡi ngựa trở về, bị Tiêu Viễn Trình trừng mắt một cái: “Cái đồ không nên thân!”

Trong lòng Tiêu Trọng Kỳ cố nén giận, ánh mắt bốc hỏa trừng mắt nhìn Hoàng Bắc Nguyệt. Hừ! Nha đầu thối, một ngày nào đó khiến cho ngươi mất mặt!.

Tiêu Vận từ xa xa đã chạy tới nói: “Phụ thân, việc này nên làm thế nào cho phải?”

“Hừ! Còn không phải do ngươi gây nên!”. Tiêu Viễn Trình chán ghét nhìn Tiêu Vận, hôm nay thể diện của Tiêu gia bị ả làm mất hết.

Hiện tại Hoàng thượng vốn vô cùng khó chịu Tiêu gia bọn họ, mà chuyện này lại truyền tới tai ngự sử để hắn trình tấu lên Hoàng thượng thì hắn chỉ có nước bị bãi quan!

Nghĩ đến đây, Tiêu Viễn Trình một bụng giận dữ, mắt thấy thời gian không còn sớm, hắn muốn tiến cung, nếu như chậm trễ canh giờ, lại càng khiến cho Hoàng thượng tức giận.

Nghĩ tới nghĩ lui, hắn chỉ có thể tự mình giục ngựa đi tới, ôn tồn đối với Hoàng Bắc Nguyệt nói: “Nguyệt nhi, sắc trời không còn sớm, các ngươi đi học viện cũng sắp muộn rồi”.

Hoàng Bắc Nguyệt ngẩng đầu lên, trên khuôn mặt thanh lệ nhỏ nhắn vẫn mang theo tươi cười dịu dàng động lòng người, lấy bộ dáng hiếu nữ nhìn Tiêu Viễn Trình: “Phụ thân nói rất đúng.” Nàng nói xong, quay đầu nhìn dân chúng, mỉm cười: “Xin các vị hãy nhường đường một chút”.

“Đương nhiên được! Ai có thể không để Bắc Nguyệt quận chúa thuận lợi đi ra! Tránh ra tránh ra, tất cả mọi người tránh ra, không nên chắn đường của quận chúa!”.

Một hán t.ử tướng mạo tục tằng cười ha ha nói, giọng nói to, dân chúng xung quanh nghe xong, cũng cười tránh ra một con đường. Hoàng Bắc Nguyệt cười nhất nhất nói lời cảm tạ, tiến vào xe ngựa, sau đó quay đầu nở nụ cười yếu ớt ưu nhã hoàn mỹ với Tiên Vận.