Thấy không? Đầu t.h.a.i chính là một môn kỹ thuật sống, đầu t.h.a.i không tốt đã là kém một bậc, sau đó không biết thức thời mà cố gắng thì cả đời này coi như hết cách. Quy tắc của thế giới này là vậy, ai cũng không oán được người nào, ỷ mạnh h.i.ế.p yếu là quy tắc vĩnh viễn. Chẳng lẽ trước kia Hoàng Bắc Nguyệt không phải là kẻ yếu bị bọn họ ức h.i.ế.p hay sao?
Hiện tại Tiêu Vận không cảm thấy bọn họ là hai người khác nhau một trời một vực hay sao? Không sai, đúng là khác nhau một trời một vực, có điều Hoàng Bắc Nguyệt vĩnh viễn không phải là bùn dưới chân người khác. Tiêu Vận cũng nhìn thấy ánh mắt của nàng, trong lòng hậm hực một trận, hàm răng gắt gao c.ắ.n vào môi dưới đến nỗi sắp chảy m.á.u đến nơi.
Nàng lên xe ngựa của Tiêu Nhu, Tiêu Nhu ở bên trong nhìn có chút hả hê nói: “Nhị tỷ tỷ làm cái gì vậy? Vừa rồi g.i.ế.c uy phong lắm mà, sao bây giờ lại muốn ngược đãi chính mình đây”.
“Ngươi nói thêm một chữ nữa, có tin là ta g.i.ế.c ngươi hay không?” Tiêu Vận phẫn nộ nói.
Hiện tại Tiêu Nhu yên tâm có chỗ dựa chắc mà bây giờ lại đang ở trên đường cái, ả không tin Tiêu Vận dám ức h.i.ế.p ả.
“Nhị tỷ tỷ, hôm nay tỷ không như trước, hay là thận trọng từ lời nói đến việc làm đi, bằng không sau này chỉ có đau khổ cho tỷ ăn thôi”.
“Ngươi đừng chế nhạo ta, ngươi cũng chẳng tốt hơn ta đâu?” Tiêu Vận cả giận nói.
Tiêu Nhu cũng đồng dạng không để Tiêu Vận yên ổn, nói: “Ta vẫn giữ mình trong sạch, không cởi bỏ quần áo đi câu dẫn người khác, cũng không g.i.ế.c người bên đường, đừng có đem ta so sánh với tỷ”.
Tiêu Vận sắc mặt đỏ lên, lớn tiếng nói: “Ngươi nói bậy bạ gì đó? ta chưa bao giờ câu dẫn người nào, chỉ có loại người không biết liêm sỉ như nương của ngươi làm vậy thôi”.
“Nương ta làm là chuyện của nương ta, ta đâu làm!” Tiêu Nhu không cam lòng yếu thế phản bác lại.
Hai thiếu nữ ở trong xe ngựa cãi nhau, tiếng truyền ra bên ngoài, trên đường cái người đến người đi đều liếc mắt nhìn. Tiêu Viễn Trình thấy mất hết mặt mũi, quất một roi vào xe ngựa của bọn họ, quát lớn: “Các ngươi im miệng cho ta!”.
Tiêu Vận cùng Tiêu Nhu không dám làm trái lời phụ thân, trừng mắt với nhau một cái, lập tức ngậm miệng.
Được nửa đường thì Tiêu Viễn Trình mang theo người của mình tiến cung, đám người Hoàng Bắc Nguyệt đều từ trên xe ngựa đi xuống học viện.
Tiêu Vận xuống xe ngựa, khắp nơi mọi người nhìn với ánh mắt mang theo đủ loại trào phúng chế nhạo, Tiêu Vận đỏ mặt lên, vội vàng kéo Tiêu Trọng Lỗi bước nhanh về phía trước.
Hoàng Bắc Nguyệt nhìn thoáng qua vẻ xấu hổ của ả, cười lạnh. Phân phó Đông Lăng vài câu, Đông Lăng gật đầu, cầm cái bọc rời đi.
“Tam tỷ tỷ, Đông Lăng đi đâu vậy?” Hiện tại thái độ của Tiêu Nhu đối với Hoàng Bắc Nguyệt có thay đổi rất lớn. Hiện tại cô ta đã biết, ở phủ trưởng công chúa, mẫu thân của mình không có sự ủng hộ của phủ Thừa tướng, phụ thân ở trong triều cũng không phải trọng thần gì, gia gia cũng không ưa thích. Ngược lại Hoàng Bắc Nguyệt bối cảnh phía sau vô cùng cường đại, lại còn kết giao cùng thiếu gia Lạc Lạc của gia tộc Bố Cát Nhĩ.
Người nào thế lực lớn người nào thế lực nhỏ, vừa nhìn đã biết, hơn nữa mới vừa rồi ở trên đường cái, nhiều dân chúng cũng ủng hộ yêu quý Tam tỷ như vậy, có thể thấy trưởng công chúa được lòng người đến cỡ nào. Vì vậy cô ta nghĩ cùng Hoàng Bắc Nguyệt quan hệ gần chút, có lẽ sẽ được dính chút hào quang, làm người ta quên đi ả có một vị mẫu thân mất hết thể diện.
Đối với lòng người Hoàng Bắc Nguyệt đều có thể nhìn thấu, tâm lý học khắc sâu trong lòng, Tiêu Nhu còn nhỏ tuổi nên một chút tâm tư nho nhỏ, sớm đã bị nàng xem thấu.
“Ta quên vài thứ ở nhà nên để Đông Lăng về lấy.” Hoàng Bắc Nguyệt chậm rãi đi lên cầu thang của Học Viện Linh Ương, xung quanh không ít ánh mắt nhìn về nàng. Nàng toàn không để ý, trấn định tự nhiên.
“Tứ muội muội, muội cũng thấy kết quả của nhị tỷ hôm nay, sau này chỉ sợ không có tiền đồ gì. Đại tỷ tỷ lại là người không có thành tựu gì, các tiểu thư của Tiêu gia, chỉ còn lại muội là có hi vọng, muội không nên chịu thua kém”.
Một lời của Hoàng Bắc Nguyệt thức tỉnh Tiêu Nhu, trong lòng âm thầm nghĩ, đúng vậy! Hiện tại trong những nữ hài t.ử của Tiêu gia, chỉ còn hi vọng vào mỗi nàng: “Đa tạ tam tỷ tỷ nhắc nhở, Nhu nhi nhất định sẽ không chịu thua kém!” Tiêu Nhu kiên định nói.
Hoàng Bắc Nguyệt ảm đạm cười, hai người đi xuyên qua đền thờ màu đen, liền nghe được nhiều người đang thảo luận vấn đề gì đó rất hưng phấn.
“Là Kính vương điện hạ cùng Vương phi đến đây! Đã lâu không thấy bọn họ”
“Hóa ra là Kính Vương và Vương phi đến Học Viện Linh Ương?”
“Đương nhiên rồi, Kính vương điện hạ cùng Vương phi cũng là học viên của Học Viện chúng ta mà!”
Kính vương?
Nghe được xưng hô này, bước chân Hoàng Bắc Nguyệt không tự chủ được phải dừng lại một chút.
Kính vương này cùng An Quốc công chẳng phải cùng chung một đảng phái sao? Từ trước đến nay nàng không hề biết họ học ở Học Viện Linh Ương.
Tiêu Nhu nhìn thấy thần sắc trên mặt nàng có có chút nghi hoặc, liền lập tức nói: “Tam tỷ tỷ không biết sao? Kính vương điện hạ rất lợi hại, năm nay tốt nghiệp Học Viện Linh Ương, là triệu hoán sư thất tinh, mà Kính vương phi cũng là một nhân tài kiệt xuất của Võ đạo Viện”.
Năm trước Kính Vương cùng tiểu thư dòng chính của phủ Thượng thư đã đính hôn, hôn lễ sẽ được cử hành vào cuối năm nay, mặc dù chưa có nghi thức chính thức, nhưng hôn lễ này đã được quyết định chắc chắn, cho nên những hạ nhân cũng có thói quen xưng hô với vị Lâm tiểu thư này là Vương phi.
Hoàng Băc Nguyệt đối với vị Kính vương này cảm thấy vô cùng hứng thú, bởi vì ngày đó ở trong hậu viện của phủ Thừa tướng nghe lén được cuộc nói chuyện của Tề Thừa tướng và các đảng bí mật, biết vị Kính vương này cùng An Quốc Công cấu kết gây bất lợi đối với thái t.ử Chiến Dã.
Kính vương năm nay hai mươi hai tuổi, là triệu hoán sư thất tinh, nghe nói về đạo trị quốc, Hoàng Thượng đối với hắn cũng có chút xem trọng. Kính vương là người xuất sắc nhưng danh tiếng vẫn ở dưới thái t.ử Chiến Dã, giống như viên minh châu bị lãng quên.
“Ngươi cùng Kính vương phi hình như rất quen thuộc nhỉ?”. Kính vương phi là tiểu thư dòng chính của phủ Thượng thư, mấy ngày hôm trước ở hồ Bích Ba, nàng đã gặp tam tiểu thư của phủ Thượng thư là Lâm Uyển Quân, chính là thứ muội của vị Kính vương phi này.
Trên mặt Tiêu Nhu có vài phần đắc ý, nói: “Không dám nói tốt, chỉ là đã từng tiếp xúc qua vị Kính vương phi này”.
Hoàng Bắc Nguyệt cười cười, liền không nói gì cả, dù sao thì Quốc T.ử Giám cùng với Đông Viện không ở cùng một chỗ, nàng nghĩ dù sao cũng không có gì liên quan tới Kính Vương và Kính vương phi, nên hỏi thăm nhiều cũng chỉ vô ích.
Lát sau nàng cùng Tiêu Nhu tách ra, nàng tự mình cầm theo chồng sách đi đến Quốc T.ử Giám, môn học ngày hôm nay chính là y học, môn mà hiện tại nàng cảm thấy hứng thú.
Nghe nói ở Quốc T.ử Giám giáo viên môn y học là một vị luyện d.ư.ợ.c sư, cấp bậc không cao, nhưng không quá mơ hồ về kiến thức nền tảng chế t.h.u.ố.c, nàng tin rằng hắn sẽ giảng giải thật tốt.
Đi vào Y học viện, mọi người đang ầm ĩ thảo luận, đám đệ t.ử này đều xuất thân là quý tộc, bình thường giáo d.ụ.c lễ nghi rất nghiêm khắc, không biết hiện tại sao lại náo loạn thế này?
“Bắc Nguyệt quận chúa!” Lạc Lạc từ chỗ ngồi đứng lên, hướng tới nàng vẫy tay. Hoàng Bắc Nguyệt mang theo chồng sách đi qua hỏi: “Phát sinh chuyện gì?”
Lạc Lạc chớp chớp đôi mắt to nói: “Học Viện Linh Ương muốn tổ chức tỷ thí tài nghệ, năm nay Viện trưởng đặc biệt phê chuẩn, bên Quốc T.ử Giám chúng ta cũng có thể tham gia!”
“À”. Hoàng Bắc Nguyệt không hứng thú với chuyện này, Quốc T.ử Giám là chuyên dạy văn, so tài với các cao thủ bên Đông Viện chẳng phải làm trò cười sao?
“Tất cả mọi người đều vui vẻ như thế, tại sao ngươi lại không vui?” Lạc Lạc có chút khó hiểu nhìn nàng.
“Ta nghĩ học y cho tốt, dù sao thì tỷ thí tài nghệ gì đó cũng không liên quan tới ta”.
“Ai nói không liên quan với ngươi?” Mắt của Lạc Lạc phát sáng giống như hai khối bảo thạch: “Lần đó ngươi đ.á.n.h bại Tiết Mộng trên lôi đài, Quách viện sĩ đối với ngươi vô cùng tán thưởng! Lúc này đây Quốc T.ử Giám của chúng ta cử ra các đệ t.ử tham gia mục cưỡi ngựa b.ắ.n cung cũng không tồi đâu, Quách viện sĩ đã đề cử ngươi.”
Hoàng Bắc Nguyệt bỗng nhiên ngẩng đầu: “Cái gì?”
“Ngươi cũng không cần lo lắng quá đâu, tỷ thí tài nghệ cùng tỷ thí trên lôi đài khác nhau, ngươi thua cũng không việc gì, chủ yếu là Quốc T.ử Giám mà không cử người tham gia thì càng khiến bên Đông Viện chê cười.
Thua?