Hoàng Bắc Nguyệt hé mắt, cho dù tỷ thí tài nghệ hay là tỷ thí lôi đài, trong đầu nàng chưa từng có khái niệm “thua”!
“Ta không muốn tham gia, ta sẽ đi nói với Quách viện sĩ”. Hoàng Bắc Nguyệt thản nhiên nói, nàng bận rộn như vậy, làm gì có thời gian mà tỷ thí tài nghệ chứ. Hơn nữa cùng tỷ thí với những người trong Đông viện cũng quá không công bằng, nàng không muốn lãng phí thời gian. Hiện tại chuyện quan trọng nhất là nhanh ch.óng giúp Chiến Dã giải độc!
Lạc Lạc sửng sốt, lập tức lông mi sụp xuống nói: “Ngay cả ngươi cũng không dám đi tham gia sao?”.
Khi nghe nói những học viên mới cùng những người trong Đông viện tỷ thí, không ít học viên muốn rút lui. Những người được nuông chiều từ bé, không có thiên phú cùng thực lực tỷ thí với những người có thiên chất cùng thực lực cường đại thì sợ hãi là chuyện bình thường. Nhưng từ ngày Hoàng Bắc Nguyệt trên lôi đài tỷ thí đ.á.n.h bại Tiết Mộng, người bình thường cũng có thể đ.á.n.h bại cao thủ về Võ đạo, sự thật này đã in sâu vào tâm trí bọn họ. Hiện tại ở trong lòng bọn họ, Hoàng Bắc Nguyệt là một cường giả, giờ chỉ có nàng ra tay mới hi vọng đ.á.n.h bại được Đông viện vốn có thiên phú từ nhỏ, mà từ lâu họ đã vô cùng ghen ghét những cao thủ này!
Nhưng lúc này Hoàng Bắc Nguyệt không để ý đến tâm tình của bọn họ, mặc kệ những ánh mắt nhìn nàng mang hi vọng lớn cỡ nào nàng cũng không nhìn lại. Bởi vì sự việc liên quan tới tỷ thí tài nghệ, mấy vị Viện sĩ trong Quốc T.ử Giám đều cùng nhau thảo luận, sợ rằng trong một khoảng thời gian sẽ không có ai trong số họ có thể lên lớp.
Hoàng Bắc Nguyệt không muốn bị các học viên trong lớp làm phiền nên đi ra ngoài hóng mát.
Kiến trúc của Quốc T.ử Giám được thiết kế theo kiểu lâm viên (rừng trong vườn), vẻ đẹp cổ điển, vì muốn bồi dưỡng tình cảm sâu đậm giữa các đệ t.ử nên cảnh vật ở đây được bài trí lịch sự, tao nhã, có ý vị. Nơi này có nhiều khúc quanh co tối tăm, khu lâm viên này thật rộng và sâu, chỉ cần không chú ý sợ rằng sẽ bị lạc đường.
Hoàng Bắc Nguyệt dừng lại trước một mảnh rừng trúc phía ngoài, ngắm nhìn ngọn tháp thứ bảy ở phía xa, giờ phút này trời sáng khí trong, mây trắng lững lờ trôi, tòa tháp thứ bảy trông thật hùng vĩ và đồ sộ.
Phía dưới chân nàng, không chừng chính là nơi mà ngày đó nàng trải qua trong biển lửa, thật sự khó có thể tưởng tượng được, phải trên một biển lửa khổng lồ như thế lại là một tòa thành Lâm Hoài phồn vinh hưng thịnh, dân cư đông đúc náo nhiệt.
Ngày đó sau khi trở về từ lòng đất, có lẽ trong lòng Chiến Dã cũng nhận thức được mối hiểm họa đối với thành Lâm Hoài, phải chuẩn bị phòng ngừa chứ. Thành Lâm Hoài không thể làm đô thành vĩnh viễn của Nước Nam Dực được, phải dời đô mới mới tính kế lâu dài được.
Chiến Dã bình tĩnh mà thông minh như vậy, chắc không cần nàng phải nhiều lời vô ích. Nhìn về ngọn tháp thứ bảy, ánh mắt nàng trong trẻo nhưng lạnh lùng như sương, cũng giống như khí chất trong suốt lãnh đạm của nàng, làm người khác không dám tới gần.
Ở một nơi phía sâu trong rừng trúc, đột nhiên có tiếng bước chân truyền đến, Hoàng Bắc Nguyệt thản nhiên ngoái đầu nhìn lại, thấy một người mặc cẩm y rực rỡ, đầu đội ngọc quan, thân đeo bảo kiếm, là một nam nhân khí thế hiên ngang đi tới.
Khóe mắt Hoàng Bắc Nguyệt chỉ thản nhiên liếc hắn một cái, vừa muốn bước đi ai ngờ đâu người nọ mở miệng hỏi trước: “Ngươi cũng là đệ t.ử của Học Viện Linh Ương”. Vừa mở miệng là cảm giác được khí tức của người từ trên cao bao quát người khác.
Người này thật sự là trời sinh cao cao tại thượng, quen ra lệnh, nắm trong tay hết thảy mọi thứ, nàng có lẽ còn có thể hơi cho hắn một chút mặt mũi, dù sao đối với cấp bậc của hắn thì tương ứng tôn trọng một chút cũng là lẽ phải.
Chỉ là người này mặc dù nhìn có khí vũ hiên ngang, còn có vài phần khí chất của quý tộc, nhưng hắn chỉ là một quý tộc bình thường mà thôi. Hoàng Bắc Nguyệt cứ thế xoay người cất bước tránh đi, không cần để ý đến hắn?
Người kia sửng sốt, rõ ràng hắn lớn như thế nhưng chưa từng có người nào không để ý đến hắn, nhất thời trên mặt xuất hiện một tầng giận dữ lạnh nhạt, tiện đà thân hình di chuyển đứng chắn ở trước mặt Hoàng Bắc Nguyệt.
“Ngươi là nha đầu trong phủ nào? Đã vậy lại còn không biết quy củ?”.
Nha đầu?
Hoàng Bắc Nguyệt nhìn lại quần áo màu sắc trắng trong thuần khiết của mình, quả thật Quốc T.ử Giám không thể so với Đông viện bên kia. Bên này hầu hết là các quý nữ, là những thiên kim tiểu thư chú trọng trang phục lễ nghi, mỗi khi ra cửa đều phải trang điểm chuẩn bị mất mấy canh giờ, gương mặt sẽ không đơn giản mộc mạc như nàng. Nàng bị coi là nha đầu cũng không sao, chỉ là khẩu khí người này làm nàng không muốn tiếp tục đứng đây.
Nàng lạnh lùng liếc mắt nhìn hắn: “Kính vương điện hạ cảm thấy cái gì mới gọi là quy củ?”.
Hắn lắp bắp kinh hãi, ho nhẹ một tiếng, giống như đang làm chuyện xấu bị người khác bắt được nên có cảm giác chột dạ vậy, hơn nữa loại cảm giác chột dạ này lại đến từ trên người một tiểu cô nương tuổi còn nhỏ.
“Sao ngươi biết ta là Kính vương?”. Trong mắt hắn có một tia tán thưởng.
Hắn có bảo kiếm bên trên có khắc triện chữ “Kính” lớn, thế mà hắn lại còn hỏi nàng làm sao biết hắn là Kính vương?
“Kính vương điện hạ diện mạo bất phàm, hậu duệ hoàng tộc tất nhiên cùng người bình thường khác nhau.”
Hoàng Bắc Nguyệt thản nhiên nói, lời này của nàng không phải khen tặng, nếu Kính vương nghe thành lời khen tặng thì cũng chả sao.
Kính vương mặt mày hớn hở, đối với lời nói của nàng rất hài lòng, nhìn tiểu nha đầu này tuổi nhỏ lại thông minh như thế, chắc chắn lớn lên sẽ rất thanh lệ, mắt ngọc mày ngài làm động lòng người.
“Ngươi tên là gì?” giọng nói Kính vương bắt đầu nhu hòa đi một ít.
“Hóa ra Kính vương điện hạ lại tới nơi này?”
Hoàng Bắc Nguyệt vốn dĩ không muốn trả lời hắn, ngay lúc đó lại có một tiếng nói thanh thúy xông vào giúp nàng giải vây.
Những thiếu nữ ăn mặc trang phục hoa lệ nói nói cười cười đi tới, trong đó có hai người nhìn quen mắt.
“Tam tỷ tỷ, sao tỷ cũng ở đây?” Tiêu Nhu đi theo phía sau một số người đột nhiên lên tiếng, đám thiếu nữ cười nói kia liền đột nhiên ngừng nói chuyện, nhìn về phía nàng.
Đi cùng Tiêu Nhu là Ngũ tiểu thư Lâm Uyển Quân của phủ Thượng thư, cô ta vừa nhìn thấy Hoàng Bắc Nguyệt, trong lòng không thoải mái.
“Đại tỷ tỷ, nữ hài t.ử kia chính là Hoàng Bắc Nguyệt - quận chúa của phủ trưởng công chúa”.
Lâm Uyển Quân ghé vào tai Kính vương phi tương lai Lâm Uyển Nghi - tiểu thư dòng chính của phủ Thượng thư lén lút nói: “Tỷ xem cô ta cùng Kính vương điện hạ thản nhiên vừa cười vừa nói”.
Lâm Uyển Nghi ở chính giữa bị đám thiếu nữ trang phục xinh đẹp vây thành vòng, nàng xinh đẹp kiêu ngạo, nổi bật như một con khổng tước. Khổng tước cùng phượng hoàng đúng là không thể so sánh.
Lâm Uyển Nghi có một đôi mắt to rất có phúc khí, gương mặt trắng trẻo mượt mà, vầng trán cao trơn bóng, đôi môi mềm mại hồng nhuận, theo tướng thuật thì đây đúng là tướng mạo phú quý.
Nàng đã mười bảy tuổi, từ nhỏ đã được Lâm thượng thư bồi dưỡng để trở thành mẫu nghi thiên hạ giống như hoàng hậu, nên khí thế đó nàng cùng với các tiểu thư của quý tộc khác không giống nhau.
Đôi mắt uy nghiêm nhìn thoáng qua Hoàng Bắc Nguyệt mang theo sự đ.á.n.h giá cùng một tia khinh thường.
“Hóa ra là Bắc Nguyệt quận chúa, nghe danh đã lâu!” Nàng đọc nhấn từng chữ rõ ràng, ngữ âm thanh thanh nghe rất hay, không hổ là người từ nhỏ đã được bồi dưỡng làm hoàng hậu. Hồng Lăng quận chúa đứng bên cạnh nàng, khí thế bị lấn áp hơn nhiều so với bình thường.
Hoàng Bắc Nguyệt chỉ nhẹ nhàng liếc mắt nhìn nàng một cái, sau đó nhìn về phía Tiêu Nhu: “Tứ muội muội, vị tỷ tỷ này là ai vậy? Sao muội không hướng ta giới thiệu một chút, như thế chẳng phải trong phủ chúng ta không có giáo d.ụ.c?”.
Tiêu Nhu ngẩn ra, ngay lập tức mặt đỏ lên, Hoàng Bắc Nguyệt nói mấy câu đó vừa chứng minh việc không nhận thức được vị này là Kính vương phi tương lai, vừa có thể trách lỗi ả.
Nói đến thất lễ thì phương thức mở miệng nói chuyện của Lâm Uyển Nghi cũng đủ thất lễ rồi, cô ta hiện không phải là Kính vương phi chính thức, khi thấy Bắc Nguyệt quận chúa vốn nên hành lễ.