Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh)

Chương 90 Khác Nhau Một Trời Một Vực (11)

Người bình thường đúng là không cần phải chú ý đến những lễ nghi phiền phức, nhưng Lâm Uyển Nghi lại sắp tiến vào hoàng thất, trong hoàng thất cấp bậc rõ ràng, những quy củ này cũng không thể vượt qua. Hiện tại cô ta vừa mở miệng khẩu khí đã lớn như vậy, mơ hồ có mang theo ý khiêu khích cùng châm chọc như vậy đã rất thất lễ rồi.

Lời vừa ra khỏi miệng, Kính vương bất giác nhíu mi một chút. Lâm Uyển Nghi thông minh tự hiểu, hơn nữa nãy giờ vẫn quan sát Kính vương, vừa nhận thấy được hắn cau mày, trong lòng trầm xuống.

Tiêu nhu vội vàng nói: “Tam tỷ tỷ, vị này chính là tiểu thư dòng chính của phủ Thượng thư, là Kính vương phi tương lai.”

Hoàng Bắc Nguyệt lúc này mới nói: “Hóa ra là Kính vương phi, Bắc Nguyệt thất lễ.”

“Đâu có, quận chúa rộng lượng, đúng là Uyển Nghi thất lễ.” Vừa nói Uyển Nghi vừa quỳ gối, hành lễ một cái theo tiêu chuẩn, nghĩ thế nhưng trong lòng lại âm thầm bất mãn.

“Kính vương đang ở đây, Vương phi hành lễ lớn như thế, Bắc Nguyệt không dám nhận”. Hoàng Bắc Nguyệt trước sau đều gọi là Vương phi, cách xưng hô cực kỳ tự nhiên như theo thứ tự.

Mà Kính vương lại chút có lãnh đạm nói: “Quận chúa là người được hoàng tộc sinh ra, nhưng phải biết rằng, trước đó chưa chính thức sắc phong thì không thể xưng là vương phi.”

Kính vương nói thế ngoài dự liệu của mọi người, ngay cả Hoàng Bắc Nguyệt cũng có chút kinh ngạc, không tránh khỏi quay đầu lại nhìn thoáng qua vị Kính vương này, trong lòng đột nhiên có phần hiểu được. Hôn nhân chính trị, xưa nay vẫn thế. Đôi khi vì quyền lực, vì địa vị cao đúng là không thể không hi sinh một vài thứ. Tỷ như Tình yêu. Ở trong hoàng thất, người đầu ấp tay gối bên cạnh mình là ai, chính mình căn bản cũng không làm chủ được.

Lâm Uyển Nghi sắc mặt có chút khó coi, nhưng dù sao thì cô ta cũng được giáo d.ụ.c không tệ lắm, trên mặt vẫn duy trì nụ cười đoan trang.

“Bắc Nguyệt quận chúa tuổi còn nhỏ nên không hiểu chuyện, có câu ‘trẻ nhỏ nói không kiêng nể gì’, mong điện hạ không nên tức giận.

Trẻ nhỏ nói không kiêng nể… Hoàng Bắc Nguyệt lòng có chút buồn bực.

Kính vương sắc mặt hòa hoãn một chút, thật ra trong lòng hắn không hài lòng không phải vì Bắc Nguyệt xưng hô có vấn đề, mà là từ sau khi biết cùng Lâm Uyển Nghi kết thân, mọi người từ đó cứ một tiếng một tiếng xưng hô với nàng là ‘Kính vương phi’. Cái cọc hôn nhân này hắn vốn không nguyện ý, vì vậy lại càng làm hắn phản cảm, cô ta cũng có phần đoan trang hiền thục, cũng không có điểm gì không tốt, hiện tại hắn chỉ mượn đề tài này để nói chuyện của mình mà thôi.

Kính vương hơi chút gật đầu, nói: “Nhiều năm không gặp Bắc Nguyệt quận chúa, không nghĩ đến quận chúa cũng lớn như vậy, vừa rồi không nhận ra quận chúa, đúng là bổn Vương ánh mắt vụng về”.

“Kính vương nói đùa, trên người Bắc Nguyệt không để lộ dấu hiệu giống Kính vương, nên ngài không nhận ra cũng là đương nhiên”. Hoàng Bắc Nguyệt vừa nói, ánh mắt linh động nhìn thoáng qua thanh bảo kiếm trên người Kính vương.

Kính vương ngẩn ra, lập tức cúi đầu xem bảo kiếm của chính mình, phía trên có khắc triện thể chữ “Kính”, nhất thời cũng kịp phản ứng, thoải mái cười ha ha.

“Quận chúa trí tuệ hơn người, bổn vương bội phục, bội phục!”

Lâm Uyển Nghi thấy Kính vương đối với mình luôn nhiều lễ tiết, ít cảm tình mà giờ lại có thể cười đến thoải mái như thế, trong lòng chua xót, cố gắng cười nói: “Điện hạ, vừa rồi Thương Hà viện trưởng hỏi ngài, có phải ngài nên đi xem một chút không?”

“Thương Hà viện trưởng?” Kính vương thu lại vẻ tươi cười, sắc mặt nhất thời nghiêm túc lên, cùng Hoàng Bắc Nguyệt nói lời cáo từ rồi nhanh ch.óng rời đi.

“Kính vương sao lại thế? Không hướng tỷ tỷ nói một lời nào đã đi!” Lâm Uyển Quân bất mãn nhỏ giọng nói thầm.

Lời này vào tai Lâm Uyển Nghi lại có một cảm giác khác, vừa chua xót vừa đau khổ, cái cảm giác phức tạp nói không nên lời.

Kính vương đã đi, bên người nàng toàn là những người thân thiết cùng quen biết nên nàng cũng không cần ngụy trang nữa, chậm rãi đi tới trước mặt Hoàng Bắc Nguyệt, ánh mắt nhìn có phần khinh miệt.

“Nghe nói quận chúa từ nhỏ thân thể đã yếu đuối, không thể tập võ cho nên chỉ có thể vào Quốc T.ử Giám học tập”.

Lâm Uyển Quân đi tới, không mặn không nhạt nói: “Đại tỷ tỷ không biết, hai ngày trước Bắc Nguyệt quận chúa ở trên lôi đài tỷ thí đã đ.á.n.h bại Tiết Mộng tiểu thư của phủ An Quốc công, hiện tại mọi người trong Học Viện Linh Ương đều gọi quận chúa là ‘cường giả’ đấy”. giọng nói không khoa trương, vụng trộm nhưng lại mang hàm ý châm chọc cùng chia rẽ.

Sự việc Hoàng Bắc Nguyệt trên lôi đài đ.á.n.h bại Tiết Mộng, đúng là ở thành Lâm Hoài được mọi người truyền đi huyên náo ồn ào, không mấy người không biết.

Thời gian trước Lâm Uyển Nghi đi theo Kính vương ra ngoài tuần tra khoảng một tháng, mà tin tức ở đế đô bọn họ cũng nghe thấy, nhớ tới lúc ấy Kính vương cũng khen một tiếng “không sợ cường giả”, lòng nàng lại càng cảm thấy không thoải mái.

“A, hóa ra là do ta nhìn sai, nghĩ không ra Bắc Nguyệt quận chúa lại lợi hại như thế, như vậy lần này Học Viện Linh Ương tỷ thí tài nghệ, Bắc Nguyệt quận chúa chắc sẽ đại biểu cho Quốc T.ử Giám tham gia thi đấu chứ?”.

Lâm Uyển Nghi liếc mắt nhìn Hoàng Bắc Nguyệt một cái, thân thể xương cốt gầy nhỏ như thế không thể đ.á.n.h bại Tiết Mộng được, lần đó hơn phân nửa là do cô ta gặp may. Con người Tiết Mộng kia vốn ngông cuồng tự đại, thân thủ tuy không tồi nhưng đầu óc lại không có gì đặc biệt, điều này khác với Bắc Nguyệt quận chúa, chỉ nghe quận chúa nói hai câu là biết sự thông minh của cô ta.

Tiết Mộng chắc chắn trúng kế nên mới thua, Lâm Uyển Nghi không bao giờ ngu ngốc như Tiết Mộng!

“Tam tỷ tỷ cũng muốn tham tỷ thí tài nghệ lần này à?” Tiêu Nhu cũng kinh hô một tiếng, người khác không rõ thực lực của Hoàng Bắc Nguyệt nhưng với Tiêu Nhu ở cùng nhà lại không rõ sao? Ma ốm yếu này giờ vẫn còn bệnh, mỗi ngày đều phải uống t.h.u.ố.c, vậy mà lại đi tham gia tỷ thí tài nghệ, khẳng định sẽ không giống như lần trước ở trên lôi đài tỷ thí gặp may. Mặc dù ả che giấu tâm tư, nhưng vẫn hi vọng Hoàng Bắc Nguyệt tham gia tỷ thí tài nghệ để mất đi thể diện, tuy nhiên nếu Hoàng Bắc Nguyệt mất mặt thì đối với ả cũng không có lợi lộc gì.

Hoàng Bắc Nguyệt yên lặng, lãnh đạm lắng nghe tựa như gió thổi mây trôi. Mặc dù nàng tính cách lãnh đạm, nhưng bị người khác đến tận cửa nhà ức h.i.ế.p như thế, nếu tiếp tục nén giận thì có chút ấm ức khó chịu. Con ngươi đen nhánh có tinh quang linh hoạt lưu chuyển, giương lên một ánh nhìn tinh xảo càng làm lộ ra một hơi thở cao quý ưu nhã.

“Đương nhiên ta sẽ tham gia tỷ thí tài nghệ, lúc ấy vẫn là xin Kính vương phi tương lai chỉ giáo nhiều hơn”.

Nàng vừa nói xong, toàn bộ các vị tiểu thư đứng ở đây im lặng, mỗi người đưa mắt nhìn nàng giống như đang nhìn một bệnh nhân thần kinh.

Lâm Uyển Quân cố nhịn cười, vẻ mặt khinh thường nhìn nàng: “Ý của ngươi là muốn khiêu chiến đại tỷ tỷ của ta?”.

“Không được sao?” Con ngươi của Hoàng Bắc Nguyệt trong trẻo nhìn về phía Lâm Uyển Nghi đang có phần khiếp sợ, “Ta nghe nói hàng năm trong tỷ thí tài nghệ, đệ t.ử cấp bậc thấp có thể phát ra lời khiêu chiến hướng đệ t.ử cấp bậc cao, nếu như thắng có thể trực tiếp vượt cấp, có phải không?”.

“Tam tỷ tỷ” Tiêu Nhu đi tới, thấp giọng nói: “Tỷ điên rồi, Tỷ có biết Lâm Uyển Nghi ngang cấp với đại ca, thuộc cấp bạch ngân chiến sĩ hay không?”

“Bạch ngân?” Hoàng Bắc Nguyệt có chút nhíu mày.

“Đương nhiên!” Lâm Uyển Quân lớn tiếng đắc ý nói: “Sợ rồi sao, ngươi dám khiêu chiến với một vị bạch ngân chiến sĩ?”.

Hoàng Bắc Nguyệt vuốt cằm ra vẻ đang nghiêm túc suy nghĩ một chút, sau đó mới nói: “Hóa ra chỉ là bạch ngân chiến sĩ, ta tưởng ít nhất cũng đến cấp bậc Hoàng kim chứ.”

Hóa ra nàng không phải không biết Lâm Uyển Nghi là cấp bậc cao thủ gì, nàng rõ ràng là đã biết rồi, có điều nàng muốn khiêu chiến với một vị bạch ngân chiến sĩ!

Điên rồi!

Xem ra lần trước trên lôi đài đ.á.n.h thắng Tiết Mộng, nên Hoàng Bắc Nguyệt tưởng rằng cao thủ cũng chỉ như thế chứ không hơn. Lâm Uyển Nghi buồn cười nhìn nàng, vừa rồi còn cảm giác nàng rất thông minh, hiện tại lại thấy giống như một kẻ ngu.

“Bắc Nguyệt quận chúa, ngươi thật sự muốn khiêu chiến với ta?”

“Ngươi không dám tiếp sao?”

Lâm Uyển Nghi khinh miệt cười một tiếng: “Ta có cái gì mà không dám? Trên đại lục Tạp Nhĩ Tháp này là phải nhìn thực lực để nói chuyện chứ không phải nhìn vận số đâu!

“Ta cũng nghĩ như vậy”.

Ngu ngốc, mơ mộng! Lâm Uyển Nghi trong lòng lạnh lùng hừ một tiếng, quay đầu hỏi Lâm Uyển Quân: “Ngũ muội muội, tỷ thí tài nghệ năm nay thi đấu cùng với Quốc T.ử Giám là hạng mục gì vậy?”.

Lâm Uyển Quân vội vàng nói: “Bởi vì Quốc T.ử Giám chỉ có cưỡi ngựa b.ắ.n cung là một khoa có thể mang người đi thi đấu, bởi vậy Thương Hà viện trưởng năm nay quyết định Võ đạo viện cùng Quốc T.ử Giám cùng tỷ thí môn cưỡi ngựa b.ắ.n cung.”

Lâm Uyển Nghi nghe xong cười rộ lên, ả vô cùng tự tin về môn cưỡi ngựa b.ắ.n cung. Cả Võ đạo viện thì ả chính là nhân tài kiệt xuất.

Bởi vì tổ tiên của phủ Thượng thư chính là những chiến sĩ trên lưng ngựa, rồi tới phụ thân cũng vậy, phụ thân thi đậu Trạng nguyên lại dựa vào vị thế của gia tộc, từng bước ổn định lên được đến vị trí Thượng thư. Nhưng gia gia lại là một võ tướng có quyền thế trong triều, ả lại có thiên phú về võ đạo, cho nên gia gia huấn luyện ả cưỡi ngựa từ nhỏ.

Đưa mắt nhìn cả Nước Nam Dực, trong số tất cả nữ nhi học kỹ thuật cưỡi ngựa b.ắ.n cung, Lâm Uyển Nghi nàng tự nhận đứng thứ hai thì chẳng ai dám đứng thứ nhất.

“Bắc Nguyệt quận chúa, đến lúc gặp lại trên mã trường, hi vọng thấy quận chúa cũng là một tài năng về môn cưỡi ngựa b.ắ.n cung.” Lời nói Lâm Uyển Nghi mang theo vẻ châm chọc, sau khi nói xong vẻ mặt tươi cười dẫn người rời đi.

Tiêu Nhu đi chậm một bước, không nói gì nhưng vẻ mặt có phần bất đắc dĩ nhìn Hoàng Bắc Nguyệt nói: “Tam tỷ tỷ, tỷ đang nghĩ gì thế? Từ nhỏ tỷ ngay cả ngựa còn chưa từng cưỡi chứ đừng nói là có thể kéo dây cung!”.

Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng liếc nhìn nàng một cái: “Điều này tứ muội muội không cần lo lắng, cho dù mất mặt thì cũng là ta mất, muội lo cái gì?”

“Tỷ thật không biết tốt xấu”. Tiêu Nhu hung hăng giậm chân, nếu không sợ danh tiếng phủ trưởng công chúa bị phá hủy, đối với ả về sau sẽ bất lợi thì ả sẽ không tốt bụng mà quan tâm như thế. Lãng phí tâm tư mà không nhận được cảm kích!

“Tùy tỷ thôi! Đến lúc thua không ai đồng tình với tỷ đâu!”. Đúng thật là không biết trời cao đất dày, tự mình đi khiêu khích, thua thì chỉ càng có thêm người cười nhạo thôi. Tiêu Nhu tức giận bỏ đi.

Hoàng Bắc Nguyệt ôm hai tay đứng trong chốc lát, ánh mắt đảo qua hướng phía sau rừng trúc: “Thích nghe lén người khác nói chuyện như vậy sao?”.

Ánh mắt sắc bén đảo qua, trong rừng trúc vài phiến lá trúc đong đưa, một phần góc áo màu trắng tung bay trong gió, một khóm trúc bị dè xuống, bạch y thiếu niên gối lên thúy trúc mà nằm.

“Là ta tới nơi này trước.” giọng nói hàm chứa ý cười phá lệ dịu dàng, như gió xuân lướt nhẹ qua mặt.

“Quân t.ử không nhìn lén, không nghe lỏm hay sao?”

Phong Liên Dực chuyển động đôi mắt màu tím, lười biếng cười: “Ta không phải quân t.ử!”

“Ta biết, không cần ngươi nói lại”. Hoàng Bắc Nguyệt nói xong không định cùng hắn đứng đây nói nhảm, ý nghĩ muốn rời đi.

“Bắc Nguyệt quận chúa, cô thật sự không biết cưỡi ngựa b.ắ.n cung?” giọng nói từ người phía sau chậm rãi vang lên.

“ Không”. Hoàng Bắc Nguyệt thành thật trả lời. Cưỡi ngựa b.ắ.n cung là loại kỹ thuật thời xưa, ở thế kỷ 21 cơ bản không có loại này. Nói về đua xe, lái máy bay, chiến hạm nàng có thể làm được, còn kỹ thuật cưỡi ngựa ư? Nàng cũng chỉ biết chút, bây giờ lại thêm cung tên nữa quả thật có chút khó khăn.

Chương 90 Khác Nhau Một Trời Một Vực (11) - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia