Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh)

Chương 91 Khác Nhau Một Trời Một Vực (12)

Phong Liên Dực thấy nàng cười ảm đạm, đột nhiên nói: “Đi theo ta”.

Hoàng Bắc Nguyệt ngẩn người nhìn bóng lưng của hắn một lát rồi nhanh ch.óng bước theo sau.

Sâu bên trong rừng trúc có một khu đất hơi trống trải, Phong Liên Dực từ một gian nhà gỗ phía sau dắt ra hai con ngựa đến. Hai con đều có bộ lông màu đen, hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang.

Hoàng Bắc Nguyệt ôm tay dựa vào thân trúc, miễn cưỡng hỏi: “Ngươi muốn dạy ta sao?”.

“Cô không muốn học ?” Hắn hỏi, trong giọng nói tràn ngập ý cười.

Nàng đương nhiên là muốn học, chỉ là hắn thực sự có lòng tốt như vậy sao?

Nhìn nàng có chút nghi hoặc, Phong Liên Dực nở nụ cười bình thản: “Cô nhìn vậy thôi chứ thật ra nhân phẩm của ta rất tốt, lên ngựa đi”.

Nhân phẩm tốt.

Hoàng Bắc Nguyệt buồn cười nhìn hắn một cái, người này thần bí khó lường, không thể nhìn thấu. Nàng chậm rãi đi qua, động tác lưu loát leo lên lưng ngựa, thế nhưng con hắc mã này tính tình cực kỳ khó chịu, nàng vừa đụng vào thì nó lập tức chồm lên, cất tiếng hí vang, tựa hồ rất bất mãn.

Hoàng Bắc Nguyệt tay đặt lên đầu ngựa, thân thể hơi cúi xuống, thì thầm vài câu bên tai nó. Ngay lập tức, nó an tĩnh lại, ngoan ngoãn đứng trên mặt đất.

Phong Liên Dực hơi nhíu mày, con ngựa đen đó tên là Lôi Quang, là loại ngựa hung dữ, trung thành nhất ở đế đô, được những người trong bộ lạc xa xôi phía bắc thuần hóa đưa đến. Bọn chúng rất khác loại ngựa bình thường, kiêu ngạo bất tuân, hoàn toàn phớt lờ người ra lệnh. Hắn dắt con Lôi Quang này ra là cho hắn cưỡi, dù gì nó vẫn tương đối nghe lời hắn, nhưng không nghĩ Hoàng Bắc Nguyệt động tác rất nhanh, thoáng cái đã nhảy lên lưng Lôi Quang. Lúc đó hắn muốn ra tay ngăn cản đã không kịp nữa rồi, ai ngờ Hoàng Bắc Nguyệt chỉ nói mấy câu Lôi Quang đã an tĩnh lại, hắn không cảm thấy kinh hãi mới lạ.

Hoàng Bắc Nguyệt ngẩng đầu, hất cằm nhìn hắn: “ Ngựa của ngươi không tồi nha!”.

Nàng biết Thuật Chế Ngự Thú, tuy khác ngự thú quyết hiện tại nhưng từ nhỏ đến lớn nàng đều được sư phụ dạy cho đủ loại phương pháp thuần phục dã thú. Nàng có thể trong thời gian ngắn thuần phục một con hải quái to lớn hung tàn, huống chi đây chỉ là một con ngựa, dễ như ăn cháo.

“Cô thuần phục được Lôi Quang, vậy ta tặng nó cho cô”. Phong Liên Dực phong độ cười cười, nhảy lên lưng một con ngựa khác có vẻ ngoan ngoãn hơn, sau đó cầm một bộ cung tên ném qua cho nàng.

“Có thể lắp tên vào cung để b.ắ.n không?”.

“Cái này còn cần nói sao?” Sau khi nói xong Hoàng Bắc Nguyệt thúc ngựa đi ra ngoài, ngựa đen tựa tia chớp lao thẳng ra ngoài, lông bờm phiêu dật trong gió, trong nháy mắt đã phóng ra xa mười thước.

Hoàng Bắc Nguyệt một bên khống chế ngựa, một bên cố gắng kéo cung tên, tiếc rằng thân thể nàng quá nhỏ, ở trên lưng ngựa khó có thể phát huy hết khả năng của mình. Cũng phải, một cô bé mười hai tuổi, đôi chân ngắn ngủn muốn kẹp lấy bụng ngựa đâu dễ dàng, đi đường xóc nảy cộng thêm bộ cung tên quá nặng, muốn vừa linh hoạt khống chế ngựa, vừa b.ắ.n tên một cách chuẩn xác quả thật quá khó khăn.

Nàng đã từng thấy qua những hán t.ử tráng kiện người Mông Cổ vừa giục ngựa chạy như điên vừa giương cung b.ắ.n tên, hoặc như Quách Tĩnh cỡ nào tiêu sái khoái ý, nhưng đến lượt nàng thì quả thật là bi kịch.

“Đừng căng thẳng quá, chân giẫm bàn đạp thật chắc, ổn định lại dây cương”. giọng nói từ tốn của Phong Liên Dực theo sát phía sau.

Hoàng Bắc Nguyệt c.ắ.n môi, xuất ra khí lực toàn thân, rốt cục cũng kéo dây cung thành nửa vòng tròn, tuy nhiên con ngựa bỗng dưng hơi rung, hại nàng thất thủ, mũi tên b.ắ.n hụt ra ngoài.

Phong Liên Dực nghiêng người, nhẹ nhàng tránh được mũi tên, cười khổ: “Ta biết cô ghét ta, nhưng không cần xuống tay nhanh như vậy chứ?”.

“Hừ !” Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng hừ, điều chỉnh lại trọng tâm.

Hai người hai ngựa, tuấn mã màu đen, xiêm y phiêu dật trong rừng trúc, nhìn qua giống như một bức tranh thủy mặc, mang theo cảm giác sống động mỹ lệ!

Vù vù vù

Âm thanh b.ắ.n tên truyền đến, xen lẫn trong đó là tiếng chỉ đạo trầm thấp ưu nhã của nam t.ử.

Tiếng vó ngựa lúc xa lúc gần, không lâu sau dần dần đi theo quy luật nhất định, tên b.ắ.n ra càng ngày càng có lực, dây cung kéo ra đã hoàn toàn thành hình tròn, sắc lạnh, tràn ngập uy lực.

Phong Liên Dực giục ngựa theo phía sau, ánh mắt hiện lên vẻ thưởng thức. Nàng quá thông minh, chỉ cần chỉ dẫn một lần, nàng tuyệt đối sẽ không phạm sai lầm, trí nhớ kinh người, sức bật cũng không kém. Lúc mới cầm cung tên chỉ có thể kéo ra nửa vòng tròn, nhưng hiện tại nàng đã có thể kéo dây cung thành một vòng tròn. Mũi tên b.ắ.n ra đã có độ chuẩn xác, kỹ năng dần được nâng cao, có thể nói nàng chính là một thiên tài cưỡi ngựa b.ắ.n cung.

Có một điều Phong Liên Dực không biết, Hoàng Bắc Nguyệt tuy không mấy quen thuộc đối với môn cưỡi ngựa b.ắ.n cung, nhưng ở thế kỷ 21 nàng cũng học qua phương pháp ngắm chuẩn. Những mục tiêu nàng tiêu diệt đều thuộc dạng có tốc dộ di chuyển nhanh, dù không đạt được danh hiệu bách phát bách trúng nhưng số lần thất thủ cũng rất hiếm. Lúc mới sử dụng cung tên, nàng vẫn chưa nắm được điểm mấu chốt, tuy nhiên khi dần dần dung nhập những phương pháp cùng kỹ xảo ở hiện đại vào, nàng đã chậm rãi tìm ra bí quyết. Chỉ cần ổn định được ngựa, nàng liền có thể thoải mái b.ắ.n tên.

Thấy mặt trời khuất sau dãy núi, Học Viện Linh Ương cũng sắp tới lúc tan học, Hoàng Bắc Nguyệt ghìm cương ngựa lại, dùng cổ tay áo quệt mồ hôi trên mặt, chậm rãi quay đầu hướng Phong Liên Dực nói: “Đa tạ”.

“Ngươi không cần khách khí như thế”. Nghe được nàng mở miệng nói câu cảm tạ từ tận đáy lòng, Phong Liên Dực chậm rãi tươi cười.

Hoàng Bắc Nguyệt giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng: “Đương nhiên phải khách khí rồi, dù sao chúng ta cũng không quen thân”.

“Được rồi.” Phong Liên Dực bất đắc dĩ nói: “Ngày kia là bắt đầu tỷ thí, chúc ngươi đ.á.n.h bại Lâm Uyển Nghi, đ.á.n.h một trận thành danh”.

“Ta chỉ muốn đ.á.n.h bại cô ta, không muốn thành danh như ngươi nói”.

“Phải không?” Thấy nàng không muốn nhiều lời, Phong Liên Dực cũng biết ý không hỏi nữa.

Trong rừng trúc, hắn cưỡi ngựa, chậm rãi đi song song với nàng, gió thổi nhẹ qua y phục cùng mái tóc của hắn. Hắn dịu dàng ưu nhã, tuấn mỹ nhưng không kém phần yêu nghiệt, bóng người hắn xuất hiện giữa rừng trúc xanh biếc như ma quỷ.

Lại nhìn Hoàng Bắc Nguyệt bên cạnh, khí thế lãnh ngạo, giống như một con phi điểu ưu nhã vô tình bay qua rừng trúc, lại lạnh lùng như một vị nữ thần.

“Sau khi tỷ thí kết thúc, những cao thủ từ cấp bậc Tứ giai trở lên của Đông viện có thể đi theo các võ sư của Học Viện Linh Ương tiến vào rừng rậm Phù Quang thám hiểm rèn luyện. Chỉ cần cô đ.á.n.h bại Lâm Uyển Nghi là trở thành cao thủ cấp Tứ giai rồi. Đến lúc đó, e rằng cô là vị cao thủ đầu tiên của Quốc T.ử Giám có tư cách tiến vào Rừng rậm Phù Quang”.

Phong Liên Dực chậm rãi nói, giọng nói thản nhiên như một cơn gió nhẹ lướt qua.

Hoàng Bắc Nguyệt thoáng nghĩ qua, liền hiểu dụng ý của hắn.

Hắn dạy nàng cách cưỡi ngựa b.ắ.n cung để nàng đ.á.n.h bại Lâm Uyển Nghi, trở thành tứ giai cao thủ, sau đó có tư cách tiến vào rèn luyện trong rừng rậm Phù Quang.

Muốn tập trung đủ d.ư.ợ.c liệu để điều chế Tẩy Tủy đan, nhất định phải vào rừng rậm Phù Quang mới tìm được. Mà người bình thường một mình đi vào đó rất nguy hiểm. Đối với những người trong đoàn lính đ.á.n.h thuê hoặc những nhà mạo hiểm mà nói thì rừng rậm Mê Vụ đã là một nơi nguy hiểm trùng trùng rồi. Dù bọn họ có tổ chức một đội ngũ hơn trăm cao thủ cũng không dám bước vào thám hiểm vùng rừng rậm Phù Quang này.

Học Viện Linh Ương vì muốn bồi dưỡng năng lực thực chiến của các đệ t.ử Đông viện, hàng năm đều tổ chức thi đấu để chọn lựa những cao thủ từ tứ giai trở lên, đồng thời có các giáo sư cao thủ trong trường dẫn dắt bọn họ tiến vào rừng rậm Phù Quang để rèn luyện.

Một mình Hoàng Bắc Nguyệt vào rừng rậm Phù Quang kiếm d.ư.ợ.c liệu thì không biết sẽ gặp phải những nguy hiểm gì. Nếu như để nàng có đủ tư cách tham gia vào đội ngũ của Học Viện Linh Ương thì đúng là không còn gì tốt hơn.

Khi đã nghĩ thông suốt điểm này, Hoàng Bắc Nguyệt ghìm ngựa dừng lại, tiếng nói thản nhiên từ đôi môi đỏ mọng phát ra: “Dực vương t.ử, đừng quên ta là sói, trợ giúp một con sói không phải là việc làm của người thông minh”. Sau khi nói xong, nàng nhảy xuống ngựa, gài bộ cung tên lên lưng ngựa, xoay người rời đi.

Khi thân ảnh màu trắng ở trong rừng trúc chậm rãi đi xa, Phong Liên Dực nghiêng đầu nhìn, hắn trong lúc vô tình đúng thật là đã giúp nàng không ít, điều này ngay cả hắn cũng không hiểu vì sao. Một tiểu nha đầu thần bí như vậy, hắn không nhịn được nên đã tiến tới gần, sau mỗi một lần tới gần lại phát hiện trên người nàng có những móng vuốt rất sắc bén, không cẩn thận có thể mất mạng. Tuy nhiên khi hắn có hứng thú đối với một thứ gì đó, hắn rất hiếm khi chủ động buông tay.

Chương 91 Khác Nhau Một Trời Một Vực (12) - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia