Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh)

Chương 92 Mã Trường Kinh Biến (1)

Đông Lăng mang Sinh Cơ đan đến chợ Bố Cát Nhĩ, thoáng cái đã bị mọi người tranh mua đến một viên cũng không còn, nàng dùng tiền bán được mua những d.ư.ợ.c liệu mà Hoàng Bắc Nguyệt cần. Khi trở về Học Viện Linh Ương đã đợi rất lâu mà không gặp được Hoàng Bắc Nguyệt, nàng lo đến mức sắp phát điên rồi.

Đến lúc tan học, Học Viện Linh Ương truyền ra một tin tức chấn động. Một đồ vô dụng từ nhỏ là Bắc Nguyệt quận chúa lại khiêu chiến với vị bạch ngân chiến sĩ là Lâm Uyển Nghi!

Học Viện Linh Ương mỗi năm một lần đều có tổ chức tỷ thí tài nghệ. Hai ngày nữa, Hoàng Bắc Nguyệt cùng Lâm Uyển Nghi sẽ so tài môn cưỡi ngựa b.ắ.n cung! Tin tức này làm những người tham gi a tỷ thí tài nghệ năm nay rất hăng hái, dù sao thì Hoàng Bắc Nguyệt cùng Lâm Uyển Nghi đều là những học viên nổi danh trong Học Viện Linh Ương. Tuy nhiên hai người này có thực lực quá chênh lệch.

Đông Lăng nghe được tin tức này có chút không tin, tìm vài để hỏi mới xác định đây đúng là sự thật, trong lòng thầm nghĩ có phải tiểu thư nhất thời kích động không nhỉ?

Nàng ở cửa Học viện cuối cùng cũng đợi được Hoàng Bắc Nguyệt, cấp bách quýnh quáng hỏi: “Tiểu thư, bọn họ nói có thật không, sao người lại muốn cùng Lâm Uyển Nghi so tài cưỡi ngựa b.ắ.n cung?”.

Đông Lăng biết Hoàng Bắc Nguyệt từ nhỏ chưa bao giờ học môn cưỡi ngựa b.ắ.n cung, trong khi đó Lâm Uyển Nghi là người lớn lên trên lưng ngựa, trận tỷ thí này vừa nghe đã thấy rất không công bằng rồi.

“Chuyện này không phải do ta nhất thời nóng nảy, em đã mua những thứ ta cần chưa?” Hoàng Bắc Nguyệt hỏi.

“Đã mua”. Đông Lăng gật đầu đem nạp giới giao cho nàng, nhỏ giọng nói: “Tiểu thư, những d.ư.ợ.c liệu này thật quý và tốn kém, thẻ giữ tiền đã dùng hết ba phần rồi!”

Quý thì không nói lại còn rất khó tìm, chạy vòng vòng khắp các quầy d.ư.ợ.c liệu to nhỏ trong chợ Bố Cát Nhĩ mới miễn cưỡng có đủ số lượng để trở về.

Hoàng Bắc Nguyệt âm thầm líu lưỡi, thời đại này d.ư.ợ.c liệu quý thật! Tuy nhiên chúng chỉ hơi đắt thôi, có tiền là có thể mua được. Không như vài loại d.ư.ợ.c liệu dùng để luyện chế Tẩy Tủy Đan, kể cả có tiền cũng không mua được.

“Không vấn đề gì đâu, tiền có thể từ từ kiếm mà”. Hiện tại nàng cũng là một luyện d.ư.ợ.c sư rồi, chờ khi nào luyện chế được đan d.ư.ợ.c cao cấp, tiền tài sẽ cuồn cuộn chạy đến.

“Tiểu thư, vậy chuyện tỷ thí thì sao?” Đông Lăng còn muốn hỏi.

“Chuyện này thì ngươi cứ việc yên tâm, ta có dũng khí khiêu chiến thì chắc chắn sẽ không thua”.

Đông Lăng vội vã gật đầu: “Tiểu thư nói vậy, Đông Lăng nhất định tin tưởng người.”

Bọn họ ngồi xe ngựa về nhà, trên đường về nàng bị bọn Tiêu Vận, Tiêu Nhu cùng vài người đùa cợt, Hoàng Bắc Nguyệt mắt lạnh nhìn bọn họ, cười đi, các ngươi cứ việc cười đi, sau này sẽ không còn nhiều cơ hội để cười như vậy đâu.

Cả một đêm này, Hoàng Bắc Nguyệt ở trong phòng cầm quyển Bách luyện kinh của Độc Cô Dược Thánh tỉ mỉ nghiên cứu nhiều lần cách luyện Bách Độc Đan, nhưng vẫn thất bại.

Bách Độc Đan thuộc loại đan d.ư.ợ.c cao phẩm, rất khó luyện, nhất là đối với người mới luyện d.ư.ợ.c như nàng. Thấy số d.ư.ợ.c liệu mà Đông Lăng mua về ngày một ít đi, Hoàng Bắc Nguyệt cũng không dám tùy tiện thí nghiệm nữa. Nàng tỉ mỉ nghiên cứu phương pháp luyện chế trong cuốn Bách luyện kinh, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nhỏ nào.

Yểm ở trong lòng chậm rãi nói: “Đi cầu Linh tôn là phương pháp nhanh và tiện nhất rồi, cần gì phải khổ sở tìm kiếm những phương pháp khác?”.

Yểm chính là tên điển hình thích quấy rối người khác, hắn bị phong ấn tại hắc thủy cấm lao không thể ra ngoài, chỉ có thể trao đổi duy nhất với Hoàng Bắc Nguyệt, cho nên hắn thường trêu chọc nàng một chút, để nàng trò chuyện với hắn giải buồn.

Hoàng Bắc Nguyệt lần này không thèm chú ý đến hắn, bản thân trầm tĩnh vào thế giới của Bách luyện kinh, đầu óc rất nhanh nhẹn tính toán các tình huống giả thiết phát sinh, sau đó mới bắt đầu chính thức chế t.h.u.ố.c. Nàng đem các d.ư.ợ.c liệu phân ra hai lần. Nếu hai lần này thất bại thì chỉ có thể chờ đến ngày mai. Nhưng chỉ sợ chất độc trên người Chiến Dã ngày càng trầm trọng hơn. Cho nên hôm nay nhất định phải thành công.

Nàng phong bế giao tiếp thần thức với Yểm, không bị hắn quấy rầy thì nàng mới an tâm chế t.h.u.ố.c. Lần đầu tiên, thấy đan d.ư.ợ.c trong T.ử kim lô dần thành hình, đột nhiên không biết tại sao toàn bộ lại tản ra, biến thành một đống phế thải.

Hoàng Bắc Nguyệt tức đến mức muốn ngất đi, tiếp tục trầm tư suy nghĩ, lật xem lại quyển sách, xem hai ba canh giờ, suy nghĩ đi suy nghĩ lại, sau đó mới thận trọng tiếp tục luyện chế. Khống chế tốt lửa cùng d.ư.ợ.c liệu thuộc năm loại thuộc tính, giữ vững năng lực cảm ứng tinh thần.

Trong T.ử Kim Lô, lửa đỏ chậm rãi thiêu đốt dung hòa d.ư.ợ.c liệu thành bột phấn, sau đó nung khô rồi ngưng kết, 15 phút sau, một viên đan d.ư.ợ.c toàn thân đỏ rực chậm rãi trôi nổi trong T.ử kim lô.

Thành công!

Hoàng Bắc Nguyệt sửng sốt thật lâu, sau đó chậm rãi duỗi tay đem viên Bách Độc đan lấy ra, thành kính cầm ở trong tay, dùng ánh mắt cúng bái thần linh mà nhìn nó.

Loại Bách Độc đan này ít nhất là đan d.ư.ợ.c tứ phẩm! Nàng vừa mới học chế t.h.u.ố.c đã có thể luyện thành đan d.ư.ợ.c tứ phẩm, tin này mà truyền ra sợ rằng cả thiên hạ chả ai tin nổi.

“Băng”. Một khắc Hoàng Bắc Nguyệt cũng không muốn chờ, lập tức triệu hồi Băng Linh Huyễn Điểu.

Ánh sáng óng ánh chợt lóe, Băng Linh Huyễn Điểu xuất hiện ngay trước mắt. Hoàng Bắc Nguyệt đem Bách Độc đan bỏ vào miệng nó, dặn dò: “Giao cho thái t.ử Chiến Dã.”

Băng Linh Huyễn Điểu gật đầu, thân thể cao lớn trong nháy mắt liền biến mất.

Tạm thời giải quyết được một vấn đề, Hoàng Bắc Nguyệt mệt mỏi nằm lả ở trên giường, nhớ tới trận tỷ thí tài nghệ liền thở dài một tiếng.

**** Bắc Nguyệt hoàng triều ****

Hai ngày sau, Học Viện Linh Ương chính thức tổ chức tỷ thí tài nghệ.

Trong ngày này, cả Học Viện Linh Ương đều mở cửa, không chỉ có học viên mà ngay cả dân chúng bình thường cũng có thể vào để xem trận đấu, rất nhiều quý tộc cũng đến. Trong những đệ t.ử Đông viện và Võ Đạo viện ngoài những triệu hoán sư, năm nay còn phái ra ba đệ t.ử tỷ thí cùng Quốc T.ử Giám.

Ngoại trừ Hoàng Bắc Nguyệt khiêu chiến với Lâm Uyển nghi, Quốc T.ử Giám cũng cho hai học viên khác là công chúa Anh Dạ và Lạc Lạc Bố Cát Nhĩ cùng thi đấu.

Hai người kia nghe tin Hoàng Bắc Nguyệt khiêu chiến thì chính mình cũng báo danh để cùng tham gia. Thực lực của Công chúa Anh Dạ thì không cần phải nói, cho dù Anh Dạ ở Võ đạo viện thì cũng sẽ là một học viên nổi tiếng. Về phần Lạc Lạc thì nghe nói hắn thường xuyên cùng đoàn lính đ.á.n.h thuê và những người mạo hiểm cùng nhau tiến vào Rừng rậm Mê Vụ làm nhiệm vụ, tuy nhiên lúc nhập học khi kiểm tra năng lực triệu hoán sư cùng chiến sĩ đều không qua. Cho nên thực lực của hắn gần như bằng không.

Quách viện sĩ cũng không trông cậy vào hắn, tuyển Lạc Lạc đơn giản vì không có ai báo danh, mà Lạc Lạc lại xung xong nhận việc, ông làm sao có thể cự tuyệt?

Về phần Hoàng Bắc Nguyệt, vừa nghe tin nàng khiêu chiến với Lâm Uyển Nghi, trong lòng ông vừa vui vừa lo, vô cùng phức tạp. Qua nhiều năm như vậy, ông ở Quốc T.ử Giám dạy một đám quý tộc mềm yếu vô dụng trong lòng có chút uất ức, khó khăn lắm mới gặp được một người có dũng khí như thế, ông rất vui mừng, nhưng nghĩ đến người Hoàng Bắc Nguyệt khiêu chiến là Lâm Uyển Nghi, ông bắt đầu ưu sầu. Tuy nhiên, như thế gọi là có chí hướng, ông không thể chỉ trích, chỉ có thể cổ vũ.

Mới sáng sớm thấy Hoàng Bắc Nguyệt đi tới Quốc T.ử Giám, Quách viện sĩ giảng giải cho nàng đủ loại về cưỡi ngựa b.ắ.n cung, nàng nghe đến phát chán, vội vàng tìm cớ đi vệ sinh tránh được một chút.

Phòng vệ sinh ở Học Viện Linh Ương không khác mấy so với không gian ở thế kỷ 21, chỉ là cách âm vẫn còn kém, nàng mới vừa thở nhẹ nhõm một hơi, liền nghe được có tiếng người nhỏ giọng nói chuyện.

“Ta rất lo lắng cho đại tỷ tỷ, Hoàng Bắc Nguyệt kia quá âm hiểm, lỡ như cô ta giở trò khiến tỷ tỷ thua, tỷ tỷ sẽ mất mặt”

Nàng nhận ra giọng nói này là của Lâm Uyển Quân.

Nghe được tên mình, Hoàng Bắc Nguyệt hơi nhíu mày, đang muốn đi ra ngoài dọa Lâm Uyển Quân một chút, để cho ả biết nói xấu sau lưng người khác là không tốt, nhưng chưa kịp hành động thì một người khác lên tiếng.

“Yên tâm đi tiểu thư, Kính vương phi đã mua chuộc được người trông ngựa, để cho hắn hạ d.ư.ợ.c ngựa của Hoàng Bắc Nguyệt, dù ả có thông minh đến đâu cũng cầm chắc đường thua!”.

“Đại tỷ tỷ thật biết nhìn xa, chiêu này cao tay đấy! Như vậy Hoàng Bắc Nguyệt tuyệt đối không thể thắng, nếu ả thắng thì sau này ai để Đông viện chúng ta vào mắt nữa?”.

“Đúng vậy, chỉ là một đồ vô dụng thôi, một lần nổi tiếng như vậy vẫn còn chưa đủ? Lại muốn có lần thứ hai sao, ả quá đắc ý rồi!”.

Nói xong hai người đều tự vào phòng vệ sinh, Hoàng Bắc Nguyệt nhân cơ hội đi ra ngoài, trong mắt hiện lên ánh sắc lạnh.

Chương 92 Mã Trường Kinh Biến (1) - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia