Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh)

Chương 93 Mã Trường Kinh Biến (2)

Lâm Uyển Nghi giỏi lắm, ta không hại ngươi thì thôi, ngươi lại dám đ.á.n.h lén ta một nhát. Ngươi đã tự gây nghiệt thì cũng đừng trách ta.

Khóe miệng hơi giương lên, Hoàng Bắc Nguyệt tìm chỗ không người, lấy áo choàng đen từ nạp giới ra khoác lên, lặng lẽ biến mất trong góc tối.

Trong chuồng ngựa.

Từng con ngựa đã được kiểm nghiệm kĩ lưỡng đang được kéo vào. Ngoại trừ thái học có môn cưỡi ngựa b.ắ.n cung ra, Võ đạo viện thỉnh thoảng cũng có tỷ thí, bởi vậy trong chuồng tổng cộng có mấy chục con ngựa tốt.

Bên ngoài mỗi chuồng ngựa đều có mã số, bóng người Hoàng Bắc Nguyệt như quỷ mỵ nhanh ch.óng đi tới chuồng ngựa có mã số của mình. Trong chuồng, một con ngựa lông màu đỏ hung đang đứng, ánh mắt có chút uể oải. Nó cúi gằm đầu, viền mắt đóng rất nhiều ghèn, rõ ràng đã bị người ta hạ d.ư.ợ.c.

Hoàng Bắc Nguyệt lấy một viên đan d.ư.ợ.c từ trong nạp giới ra, nhét vào miệng con ngựa. Viên đan d.ư.ợ.c này được luyện chế theo phương pháp trong Bách Luyện Kinh, nó là một viên Giải Độc Đan phẩm cấp thấp, rất dễ luyện chế. Nàng tích cực luyện chế những đan d.ư.ợ.c phẩm cấp thấp này để giúp Luyện d.ư.ợ.c thuật thành thạo hơn.

“Mau, sắp bắt đầu trận tỷ thí của Bắc Nguyệt quận chúa cùng Kính vương phi tương lai rồi, trận này hấp dẫn đây, chút nữa ta nhất định phải đi xem”.

“Bắc Nguyệt quận chúa lần này chỉ sợ bị thiệt thòi. Ta không muốn quận chúa thua”.

“Đúng vậy đúng vậy, ta cũng hi vọng Bắc Nguyệt quận chúa thắng, nhưng đối phương là Bạch Ngân chiến sĩ, chiến thắng xa vời quá”.

Vài người chăn ngựa cười nói đi tới, Hoàng Bắc Nguyệt thân hình vừa lóe đã từ chuồng ngựa theo hướng khác đi ra ngoài. Sau khi cởi áo khoác ra, nàng rảnh rỗi tản bộ vài vòng rồi mới tới sân thi đấu. Khoảng sân này rất rộng, hai bên khán đài lúc này đã sớm chật ních người.

Phía trước sân thi đấu có bia b.ắ.n tên, còn có đủ loại chướng ngại vật, đây là những thứ cần thiết kiểm tra kỹ thuật cưỡi ngựa.

Cuộc so tài thứ nhất sắp bắt đầu, Lâm Uyển Nghi đang được một đám nữ cao thủ mặc nhung trang của Võ đạo viện vây quanh, chậm rãi đi tới. Cô ta mặc một bộ bạch ngân chiến giáp, tóc vén lên cao, tay cầm roi ngựa màu đỏ, tư thế hiên ngang. Cô ta mặc dù không phải là tiểu thư quý tộc đẹp nhất, nhưng nếu so về mặt đoan trang đại khí, nàng tuyệt đối là số một số hai.

Lâm Uyển Nghi vừa xuất hiện, trên khán đài liền có không ít người gào thét ủng hộ. Lâm Uyển Nghi ngẩng đầu cười nhẹ, ánh mắt vừa vặn trông thấy Hoàng Bắc Nguyệt từ đối diện đang nhàn nhã đi tới.

Hoàng Bắc Nguyệt mặc trang phục cưỡi ngựa màu đen xen chút sắc đỏ, chân mang một đôi giày da hươu nhỏ nhắn, tóc thắt b.í.m buông xuống trước n.g.ự.c. Lúc đi ngang qua giá v.ũ k.h.í, nàng tiện tay cầm một cái roi ngựa thông thường, vung vẩy mấy lần, coi như sử dụng được.

Lâm Uyển Nghi cười cười lên tiếng: “Bắc Nguyệt quận chúa sao chỉ đi một mình thế? Sao không mang vài nha hoàn theo?”.

Hoàng Bắc Nguyệt thờ ơ nói: “Đông Lăng nhà ta không thích cảnh đ.á.n.h đ.á.n.h g.i.ế.c g.i.ế.c, ta để cô ấy ở nhà nghỉ ngơi.”

Lâm Uyển Nghi khinh bỉ nhìn nàng, chả trách mọi người đều nói Bắc Nguyệt quận chúa là tên rác rưởi, thân phận trong phủ Trưởng công chúa không bằng nha hoàn. Đi ra ngoài không có người hầu, còn gì là hoàng hoa khuê tú nữa?.

“Hôm nay có rất nhiều hoàng tộc, quý tộc, thương nhân giàu có tới xem, Bắc Nguyệt quận chúa cố gắng phát huy hết khả năng nhé”.

Hoàng Bắc Nguyệt nhìn nàng một cái, lạnh nhạt nói: “Ngươi cũng vậy”. nói xong liền đi về hướng sân cưỡi ngựa.

Lâm Uyển Nghi nhìn bóng lưng của nàng, trong lòng cười lạnh: “ Hừ, chút nữa ta cho ngươi nếm mùi khổ sở”.

Tên chăn ngựa đã đem ngựa kéo ra. Ngựa của Lâm Uyển Nghi cùng Hoàng Bắc Nguyệt được đặt trước nhất, trận đầu tiên là của bọn họ.

Hoàng Bắc Nguyệt chậm rãi đi về phía con ngựa màu hung. Lâm Uyển Nghi liếc tên chăn ngựa, thấy hắn lặng lẽ gật đầu thì ả ta khoái chí, âm thầm cười trộm.

Công chúa Anh Dạ đấu ở trận thứ hai nên cũng tới sớm. Nàng mặc một thân trang phục cưỡi ngựa đơn giản, tuy không ăn diện như Lâm Uyển Nghi, nhưng khí chất cao quý trời sinh vẫn hơn Lâm Uyển Nghi một bậc.

Công chúa Anh Dạ đi tới trước mặt Hoàng Bắc Nguyệt, ánh mắt nhìn lướt qua Lâm Uyển Nghi, nghiêm túc nói: “Bắc Nguyệt, lát nữa cẩn trọng một chút, không nên chủ quan”.

Kính vương luôn có ý đồ không tốt đối với Thái t.ử, bởi vậy Công chúa Anh Dạ cũng không có ấn tượng tốt đối với Kính vương phi tương lai. An Dạ biết Lâm Uyển Nghi này rất lợi hại, Bắc Nguyệt tỷ thí với ả chỉ sợ chịu thiệt. Nhưng trên sân thi đấu cưỡi ngựa có nhiều ánh mắt quan sát, Lâm Uyển Nghi nếu dám làm chuyện gì bậy bạ thì cũng đừng trách nàng.

Hoàng Bắc Nguyệt gật đầu: “Đa tạ công chúa quan tâm”. Nói xong liền nhảy lên lưng ngựa, ghìm dây cương nhìn lướt qua trên khán đài. Quả thực không ít quyền quý đã có mặt, Thái t.ử, Kính vương, Tam hoàng t.ử cùng mấy vị hoàng t.ử công chúa nhỏ tuổi đều tới.

Tiêu Dao vương cũng đến, dường như vẫn luôn quan sát nàng, vừa thấy ánh mắt nàng chuyển qua, hắn lập tức bung quạt giấy cười ôn hòa với nàng.

Hoàng Bắc Nguyệt lễ phép gật đầu, ánh mắt nhẹ nhàng lướt qua Phong Liên Dực bên cạnh Tiêu Dao vương. Hắn chỉ tùy ý ngồi đó, trông thấy nàng nhìn sang cũng cười cười đáp lại. Hoàng Bắc Nguyệt không thèm để ý hắn, tiếp tục đảo mắt qua khán đài, An quốc công cũng ở trong đó, cả người thịt mỡ chen chúc trên cái ghế dựa. Thấy nàng nhìn qua, vẻ mặt lão trở nên dữ tợn, Tiết Triệt thì có chút hả hê.

Người của Tiêu gia cũng ngồi ở một góc khác. Tiêu Viễn Trình dĩ nhiên cũng tới, sắc mặt hắn tái xanh nhìn nàng chằm chằm. Hoàng Bắc Nguyệt cũng lười nhìn tiếp, nàng dời ánh mắt sang bộ cung tên đang cầm.

Lâm Uyển Nghi cũng phi thân lên ngựa, kéo dây cương. Trận tỷ thí này dùng cung tên, không phải là loại cung nhỏ quý tộc hay dùng mà là chiến cung dùng trên chiến trường. Ả không tin Hoàng Bắc Nguyệt có thể kéo nổi dây cung này.

Quách viện sĩ cùng Lôi viện sĩ đều là trọng tài, hai người đều cổ vũ học sinh của mình.

Quan phát lệnh cầm chiêng đồng đứng trước mặt hai con ngựa, gõ ba cái, ngay lập tức tiếng hò hét ầm ĩ biến mất, toàn trường trở nên yên tĩnh. Người trên khán đài hướng ánh mắt xuống sân thi đấu, quan sát tên đồ vô dụng trong lời đồn dám khiêu chiến với Bạch Ngân chiến sĩ kia!

Thương Hà viện trưởng ngồi trên ghế trọng tài ở giữa, vuốt râu cười nói: ” Tỷ thí mặc dù trọng yếu nhưng các ngươi tuyệt đối không được dùng thủ đoạn gây hại cho đối phương, rõ chưa”. Đây là quy định tỷ thí nhiều năm qua của Học Viện Linh Ương, tỷ thí là tỷ thí, cùng quy tắc “sinh t.ử bất luận” trên lôi đài hoàn toàn khác nhau.

“Rõ”

“Rõ”

Hoàng Bắc Nguyệt và Lâm Uyển Nghi cùng nhau vòng tay làm lễ với Thương Hà viện trưởng. Lúc này Thương Hà viện trưởng mới hài lòng ngồi xuống.

Quan phát lệnh giơ tay lên, ánh mặt trời phản chiếu vô cùng ch.ói mắt trên mặt chiêng đồng. Ánh sáng này xuất hiện trong trận đấu khiến người khác có cảm giác trang nghiêm thần thánh.

Coong…

Một tiếng chiêng ngân dài, quan phát lệnh dõng dạc hô: “Bắt đầu”.

Hai con ngựa cùng lúc chồm lên, nhanh ch.óng phóng đi, tốc độ ngang nhau, không ai nhường ai.

Màn mở đầu này khiến khán giả cùng ồ lên một tiếng kinh ngạc. Không phải nói Bắc Nguyệt quận chúa là đồ vô dụng sao? Kỹ thuật cưỡi ngựa kia hoàn toàn là chính quy, còn dáng người tiêu sái linh hoạt nữa chứ, có chỗ nào giống đồ vô dụng đâu? Có khi còn trên Lâm Uyển Nghi một bậc nữa kìa.

Chương 93 Mã Trường Kinh Biến (2) - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia