Năm ấy, cả Thái tử lẫn đại tướng quân đều từng đưa sính lễ đến cầu cưới ta.
Ta không muốn bước vào Đông cung, nơi vinh hoa phủ đầy ngoài cửa mà bên trong lại sâu như nước lạnh, từng lời nói đều phải cân đo, từng nụ cười cũng có thể cất giấu lưỡi dao.
Vì thế, ta chọn Diệp Chiêu Niên.
Hắn là vị đại tướng quân từng nắm tay ta dưới hiên mưa, thề rằng đời này kiếp này trong mắt hắn chỉ có một Vệ Vu Trinh.
Ta từng nghĩ, một lời hứa như thế, dẫu không rực rỡ bằng ngôi vị Thái tử phi, ít ra cũng đủ đổi lấy nửa đời yên ổn.
Nhưng đến đúng đêm tân hôn, khi nến đỏ vừa cháy, rượu hợp cẩn còn chưa kịp chạm môi, hắn đã bị nữ phó tướng dẫn đi chỉ bởi một bầu rượu.
Ta ngồi một mình trong giá y đỏ, nghe bên vách vọng sang những âm thanh mềm yếu đứt quãng, nghe suốt đến tận nửa đêm.
Mưa đêm ấy nặng hạt, từng giọt đập xuống mái hiên như gõ vào tim người.
Ta khoác áo choàng, lặng lẽ rời khỏi phủ tướng quân, đi trong màn mưa lạnh mà gõ cửa Đông cung.
Thái tử Bùi Nguyên Cẩn mở cửa nhìn ta, đáy mắt thoáng hiện kinh ngạc.
Ta ngẩng đầu nhìn chàng, cười đến tự giễu.
“Điện hạ.”
“Người nói thử xem.”
“Một nữ tử ngay trong đêm động phòng của mình, lại nhớ đến một nam nhân khác.”
“Chuyện ấy có phải rất đáng cười hay không?”