Phó viện trưởng Nhậm nói đề thi cháu vừa làm là do đích thân viện trưởng bác ra đề.

Nhưng cháu thấy đó đều không phải là những chứng bệnh thường gặp, viện trưởng ra những đề thi đó là vì bác đều đã từng gặp qua những bệnh nhân mắc chứng bệnh này sao?"

Chương 186 Nhà họ Tô và nhà họ Bùi sắp xé xác nhau rồi

Lý Trạch Hải bị Tô Kiều hỏi cho sững người một lát.

Cười nói:

“Đồng chí nhỏ, những đề bài đó không phải do tôi ra đâu, là do một vị tiền bối trong bệnh viện để lại trong sổ ghi chép."

“Đồng chí nhỏ, thực ra tôi cũng muốn hỏi cô, những đơn thu-ốc cô kê trong bài thi hôm nay rất giống với phương pháp điều trị được ghi lại trong sổ ghi chép của vị tiền bối đó.

Nhưng so với phương pháp của tiền bối thì cô lại gạn đục khơi trong, sự phối hợp d.ư.ợ.c liệu còn tinh diệu hơn.

Cô là đã từng cùng ông nội đích thân điều trị cho những bệnh nhân này sao?"

Tô Kiều lắc đầu, nói:

“Không ạ, cháu cũng là xem được từ trong cuốn sổ tay ông nội để lại.

Viện trưởng, bác có thể cho cháu xem cuốn sổ ghi chép mà vị tiền bối đó để lại không ạ?"

Lý Trạch Hải sảng khoái nói:

“Học vấn y học vốn dĩ phải giao lưu lẫn nhau mới có thể cùng nhau tiến bộ.

Người trẻ hiếu học là chuyện tốt.

Đúng lúc hiện tại tôi không có việc gì, đi thôi, tôi dẫn cô đi xem."

Tô Kiều đi theo Lý Trạch Hải vào văn phòng viện trưởng.

Lý Trạch Hải từ trên bàn làm việc lật ra một cuốn sổ tay cũ kỹ đã ố vàng đưa cho Tô Kiều.

Tô Kiều nhìn cuốn sổ tay đó, trái tim đ-ập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi l.ồ.ng ng-ực.

Nếu trong cuốn sổ này là nét chữ của ông nội, vậy thì mối thâm giao giữa ông nội và Nhậm Xuân Lâm mọi chuyện đều có thể giải thích được rồi.

Đầu ngón tay Tô Kiều hơi run rẩy, lật cuốn sổ tay ra, khi những nét chữ trên cuốn sổ đ-ập vào mắt.

Trái tim đang đ-ập thình thịch của cô trong tích tắc rơi rụng xuống.

Cuốn sổ này đều được viết bằng b.út lông kiểu chữ thảo, nét chữ nguệch ngoạc phóng khoáng.

Ông nội mặc dù cũng dùng b.út lông, nhưng viết kiểu chữ G-ầy Kim (G-ầy Vàng) tiêu chuẩn, hoàn toàn khác với cuốn sổ này.

Hiện tại Tô Kiều chỉ có thể xác định, ông nội chắc chắn cũng từng làm việc ở bệnh viện này.

Hơn nữa rất có thể ông nội cũng đã xem cuốn sổ này nên mới chép lại những bệnh án này vào sổ tay của mình.

Tô Kiều không nhịn được ôm hy vọng nhìn Lý Trạch Hải:

“Viện trưởng, xin hỏi hai mươi năm trước có một đồng chí tên là Tô Hoa Tùng làm việc ở bệnh viện của các bác không ạ?"

Lý Trạch Hải suy nghĩ kỹ một lát.

Lắc đầu nói:

“Không có.

Quân khu của chúng ta được thành lập đến năm nay mới được hai mươi lăm năm, tôi là làm việc ở đây từ khi bệnh viện mới thành lập.

Phàm là những đồng chí đã từng làm việc ở bệnh viện này, tôi đều có ấn tượng, tôi rất khẳng định là không có người nào như cô nói."

Tô Kiều nghĩ lại cũng đúng, nếu ông nội đã từng làm việc ở bệnh viện này.

Hồi đó Đường Mỹ Phượng khi nghe thấy tên ông nội thì sẽ không có phản ứng như vậy.

Xem ra muốn biết ông nội và Nhậm Xuân Lâm rốt cuộc có mối thâm giao gì thì phải bắt tay điều tra từ phía Nhậm Xuân Lâm mới được.

Tô Kiều sau khi rời khỏi bệnh viện lập tức bắt tay vào làm thủ tục.

Quan hệ lương dầu của cô hồi đó khi tới tùy quân đã được chuyển tới quân khu.

Bây giờ chỉ cần cầm chứng nhận do bệnh viện cấp tới phòng hộ tịch của đồn công an quân khu để chuyển quan hệ tới bệnh viện là được.

Phòng hộ tịch quân khu được đặt tại đồn công an quân khu, đồn công an nằm sát cạnh đại viện gia đình cựu chiến binh.

Tô Kiều cầm tài liệu chứng nhận đi tới phòng hộ tịch.

Đúng lúc bắt gặp xe đưa đón của quân khu đang đón người ở cửa đại viện gia đình cựu chiến binh, Tô Kiều nhìn thấy Tô Nhan Nhan lên xe.

Cô không mấy bận tâm.

Bùi Thiên Nghĩa bây giờ đã phế rồi, đứa trẻ trong bụng Tô Nhan Nhan bất kể cô ta giữ lại hay không giữ lại thì sau này cũng có cái cho cô ta chịu.

Không cần cô ra tay thì Bùi Quốc Siêu và Vu Lâm Tĩnh cũng sẽ ra tay dạy dỗ Tô Nhan Nhan một trận nên thân.

Tô Kiều từ phòng hộ tịch chuyển xong quan hệ đi ra, tình cờ gặp bà Lý ở sát vách nhà Tô Nhan Nhan.

Tô Kiều vốn dĩ không quen biết bà ấy.

Nhưng bà ấy lại nhận ra Tô Kiều, nhìn thấy Tô Kiều liền lập tức tiến lại gần.

“Ái chà, cô là người nhà của doanh trưởng Tần phải không?"

“Dạ đúng ạ, xin hỏi bác là..."

Tô Kiều đ-ánh giá bà Lý một lượt, nghi hoặc hỏi.

“Ái chà, người nhà doanh trưởng Tần ơi, cô không nhận ra tôi à?

Tôi họ Lý, nhà tôi ở sát vách nhà em gái cô... tức là nhà Tô Nhan Nhan đấy."

Bà Lý nhiệt tình tự giới thiệu.

“Người nhà doanh trưởng Tần này, cô thực sự đã đoạn tuyệt quan hệ với bố mẹ ruột rồi sao?

Tôi nghe Nhan Nhan nói mẹ cô ốm nặng rồi, sao cô không về thăm một chuyến?

Bà già này nói cho cô hay, thiên hạ không có cha mẹ nào là sai trái..."

Tô Kiều hơi cau mày một cái, Trần Quế Anh ốm nặng?

Không thể nào!

Ngô Xuân Mai lần trước gửi thư còn nói Trần Quế Anh lén nhổ hành nhà người khác trồng trong đại viện rồi cãi nhau một trận trời long đất lở với người ta.

Cái loại tai họa như bà ta thì làm sao mà dễ dàng ốm nặng được.

Tô Nhan Nhan quay về e rằng là vì nguyên nhân khác.

Tô Kiều nghĩ đoạn, cũng không rảnh để nói chuyện nhiều với bà Lý.

Cô vội vã nói:

“Bác Lý ơi, ngại quá, nhà cháu còn có việc nên không trò chuyện với bác được nữa, cháu đi trước đây ạ."

Sau khi về tới nhà, Tô Kiều ngẫm nghĩ phải đi đ-ánh một bức điện tín cho Ngô Xuân Mai để hỏi thăm tình hình bên phía Tô Đại Vĩ và Trần Quế Anh.

Nhưng cô vừa về tới nhà thì điện thoại trong nhà vang lên.

Cô nhấc máy thì nghe thấy đầu dây bên kia truyền tới giọng nói của Ngô Xuân Mai giống như nhân viên công tác mật đang bắt liên lạc vậy.

“Có phải Kiều Kiều không?

Bác là bác Xuân Mai của cháu đây!"

“Thư bác gửi cho cháu đã nhận được chưa?"

Tô Kiều vội vàng đáp lời:

“Dạ vẫn chưa ạ, bác ơi, có phải bên đó xảy ra chuyện lớn gì rồi không ạ?"

“Bác đoán ngay là cháu chắc chắn vẫn chưa nhận được mà.

Bác nói cho cháu hay, cách đây không lâu anh cả cháu là Tô Kiến Quốc có gọi điện về cho bố cháu tức là Tô Đại Vĩ.

Bác nghe lỏm được mấy câu, đại khái là nói xử lý sạch sẽ cái gì gì đó.

Tô Đại Vĩ gác máy xong về nhà là đ-ánh Trần Quế Anh một trận tơi bời.

Đ-ánh tới mức Trần Quế Anh mười mấy ngày nay đều không mấy khi bước ra khỏi cửa.

Mới hôm qua thôi, Trần Quế Anh lại nhận được một cuộc điện thoại, bác nghe lén thì chắc là do Tô Nhan Nhan gọi tới.

Cụ thể bọn họ nói gì thì bác không nghe được, nhưng Trần Quế Anh gác máy xong là đi tới nhà họ Bùi cãi nhau một trận to.