Bọn bác ở bên ngoài nghe thì dường như là nói cái gì mà Bùi Thiên Nghĩa không được nữa rồi, bắt nhà họ Bùi phải thống nhất ly hôn với Tô Nhan Nhan, đừng có làm lỡ dở tiền đồ của con gái bà ta gì đó..."

Tô Kiều:

Hừ, Tô Nhan Nhan quay về là muốn bắt tay từ phía Bùi Quốc Siêu và Vu Lâm Tĩnh để ly hôn à?

Kiếp trước có cô gánh vác tất cả nên mối quan hệ giữa nhà họ Bùi và nhà họ Tô chưa bao giờ xấu đi.

Vu Lâm Tĩnh và Trần Quế Anh hai người thông gia này thậm chí còn vì hôi hám giống nhau mà thân thiết tới mức hận không thể mặc chung một cái quần.

Kiếp này không có cô để bọn họ chèn ép, mất đi lợi ích chung.

Để xem bọn họ ch.ó c.ắ.n ch.ó như thế nào.

Tô Kiều không kìm được khóe môi hơi cong lên:

“Bác Xuân Mai ơi, cảm ơn bác ạ, tiền điện thoại lần này lát nữa cháu sẽ gửi qua cho bác ngay.

Thời gian tới phiền bác để ý nhiều tới động tĩnh của nhà họ Bùi và nhà họ Tô giúp cháu nhé, có chuyện gì thì cứ gọi điện trực tiếp cho cháu, tiền điện thoại cháu đều thanh toán cho bác hết."

“Được được được, Kiều Kiều ơi cháu cứ yên tâm đi, bác bảo đảm hoàn thành nhiệm vụ."

Vừa có thể thỏa mãn sở thích hóng hớt của mình lại vừa có thể kiếm được tiền thì còn gì bằng?

Đúng lúc Tô Kiều định gác máy thì bên kia Ngô Xuân Mai nói:

“Kiều Kiều này, còn một chuyện nữa.

Dạo trước sau khi Tô Kiến Quốc gọi điện về thì Tô Đại Vĩ đã đi thăm thằng hai nhà họ Tô ở trong tù đấy.

Thằng hai vào đó lâu như vậy rồi mà Tô Đại Vĩ chưa bao giờ đi thăm nó cả.

Tô lão đại vừa gọi điện về là ông ta đi ngay, bác cảm thấy chuyện này chắc chắn không đơn giản như vậy đâu.

Biết đâu chừng những chuyện thằng hai làm thì Tô Đại Vĩ và Tô Kiến Quốc đều biết rõ cả, hơn nữa rất có thể còn là đồng bọn nữa đấy.

Kiều Kiều ơi cháu xem chúng ta có nên đi tố cáo không?"

Chuyện này đúng là bị Ngô Xuân Mai đoán trúng rồi.

Chỉ là...

Tô Kiều nói:

“Bác ơi bác đừng vội ạ.

Chúng ta hiện tại không có bằng chứng, nếu cứ thế đi tố cáo thì không những không bắt được bọn họ mà còn làm hại chính chúng ta nữa.

Bác ơi chúng ta cứ án binh bất động trước đã, bác ở bên đó tiếp tục để ý động tĩnh của nhà họ Tô, cháu ở bên này trông chừng Tô Kiến Quốc và Tô Kiến Quân, một khi có bằng chứng là chúng ta lập tức tố cáo ngay!"

Chương 187 Gõ cửa

Tô Kiều gác điện thoại thì nghe thấy tiếng mở cửa vang lên ngoài sân.

Nghe tiếng bước chân là cô biết ngay Tần Tranh Vanh đã về.

Cô vội vàng đón lấy:

“Anh Tranh Vanh."

Tần Tranh Vanh nhìn thấy cô, thần sắc không tự chủ được mà dịu lại.

Người đàn ông sải đôi chân dài bước tới trước mặt cô:

“Kiều Kiều, hôm nay khảo hạch ở bệnh viện thế nào?"

Tô Kiều cười tới mức mắt cong tít như trăng rằm, tinh nghịch chớp chớp mắt với người đàn ông:

“Anh đoán xem!"

Khóe môi Tần Tranh Vanh cong lên biên độ rộng hơn, anh không kìm được mà gập ngón tay khẽ quẹt qua ch.óp mũi tinh xảo của Tô Kiều:

“Vợ anh giỏi giang như vậy thì khảo hạch đương nhiên là không vấn đề gì rồi!"

Nụ cười trên mặt Tô Kiều càng thêm rạng rỡ vài phần:

“Hôm nay bệnh viện đã cấp chứng nhận cho em rồi, bảo em chuyển quan hệ lương dầu qua đó.

Ngày mai cho em nghỉ một ngày để thu xếp việc nhà, ngày kia là chính thức tới bệnh viện làm việc rồi."

Tô Kiều chủ động nắm lấy tay Tần Tranh Vanh:

“Anh Tranh Vanh ơi, đề thi hôm nay viện trưởng ra cho em toàn là những gì trong sổ tay của ông nội thôi.

Em có hỏi viện trưởng thì bệnh viện cũng có một cuốn sổ ghi chép lại những bệnh án giống trong sổ tay của ông nội.

Nhưng nội dung trong sổ tay của ông nội và nội dung trong cuốn sổ đó chỉ có mấy cái thời kỳ đầu là giống nhau thôi.

Em cảm thấy Nhậm Xuân Lâm quen biết ông nội rất có thể là vì ông nội và Nhậm Xuân Lâm từng làm việc cùng nhau, hơn nữa ông nội và bệnh viện này chắc chắn có thâm giao gì đó.

Em định sau khi vào bệnh viện sẽ bắt tay từ phía Nhậm Xuân Lâm để điều tra kỹ xem ông ta và ông nội rốt cuộc là quen biết nhau như thế nào."

“Ừm."

Tần Tranh Vanh nghe Tô Kiều nói xong thì khẽ gật đầu:

“Kiều Kiều này, có cần giúp đỡ gì thì cứ bảo anh nhé."

“Vâng!"

Tô Kiều gật đầu thật mạnh, cười nói:

“Anh Tranh Vanh yên tâm đi ạ, khi nào cần anh giúp đỡ là em tuyệt đối không khách sáo với anh đâu."

Hai người cùng nhau vào bếp, vừa nấu cơm vừa trò chuyện về những việc mình làm ngày hôm nay.

Căn nhà nhỏ ấm áp vô cùng.

Buổi chiều sau khi Tô Kiều dọn dẹp nhà cửa xong, thấy thời gian vẫn còn sớm nên đã địu gùi lên núi.

Đất trong sân đã được cuốc xong rồi, chỉ chờ gieo hạt xuống thôi.

Bây giờ đang là mùa gieo hạt vụ thu, không được để lỡ mùa màng.

Tô Kiều lên núi tìm một ít hạt giống th-ảo d-ược về gieo trong sân.

Sau khi gieo hạt xong, cô tưới đẫm nước rồi dùng màng bọc phủ lên.

Cô vừa làm xong những việc này thì ngoài sân truyền tới tiếng của bọn trẻ chào tạm biệt Trương Hiểu Tình.

Tô Kiều vội vàng đi mở cổng đón bọn trẻ vào.

“Chị Trương ơi, cảm ơn chị nhé, ngày nào cũng làm phiền chị đưa ba đứa nhỏ về giúp em."

Trương Hiểu Tình giả vờ giận dỗi nói:

“Phiền phức cái gì chứ?

Tiện đường thôi mà.

Kiều Kiều ơi em mà còn nói thế nữa là chị giận thật đấy nhé!

Em xem từ khi em tới đại viện này nhà chị đã được ăn bao nhiêu đồ ngon của em rồi, bây giờ tiện đường đưa bọn trẻ về giúp em mà em còn khách sáo thế.

Vậy sau này chị thực sự không còn mặt mũi nào để ăn đồ của em nữa đâu."

Tô Kiều vội vàng lảng sang chuyện khác, trò chuyện với Trương Hiểu Tình.

“Kiều Kiều này, thủ tục từ chức của Đoàn trưởng Tưởng đã làm xong rồi.

Nghe nói vợ chồng họ ngày mai định rời khỏi quân khu để về quê đấy."

Trương Hiểu Tình nói.

Chuyện này Tô Kiều biết.

Cô gật đầu nói:

“Vâng ạ, em đang định chờ anh Tranh Vanh về rồi cùng anh ấy tới nhà Đoàn trưởng Tưởng một chuyến đây."

“Vậy chị cũng về chuẩn bị chút đã, khi nào Doanh trưởng Tần về thì em qua gọi chị một tiếng nhé, chúng ta cùng đi."

Lời Trương Hiểu Tình vừa dứt thì thím Tiền ở trong sân nghe thấy cũng vội vàng nói:

“Cũng gọi cả bà nữa, bà cũng đi cùng các cháu."

Bên cạnh Liêu Hồng Mai vừa đón con về cũng nghe thấy:

“Kiều Kiều, chị Hiểu Tình ơi hai người đang nói chuyện đi thăm nhà Đoàn trưởng Tưởng phải không?

Em cũng chuẩn bị chút rồi cùng đi với mọi người nhé."

Sau khi Tô Kiều hẹn với bọn họ xong thì vội vàng về nhà nấu cơm.

Ba đứa trẻ đều rất ngoan, Đại Bảo về nhà là làm bài tập ngay, Nhị Bảo và Tam Bảo thì vây quanh Tô Kiều trong bếp để giúp cô bóc tỏi, nhặt rau.