Tô Kiều còn chưa kịp phản ứng đã thấy anh ta làm bộ như sắp quỳ xuống.

Tô Kiều vội vàng đỡ anh ta dậy.

“Đồng chí, tôi là một bác sĩ.

Anh có chuyện gì thì cứ nói hẳn hoi, tôi giúp được gì sẽ cố gắng giúp, anh đừng làm thế này."

Ngô Vinh Hoa đứng thẳng người, nhìn Tô Kiều với vẻ khẩn cầu nói:

“Đồng chí, mẹ tôi bị bệnh nặng.

Tôi mạo hiểm ra ngoài bán kẹo hồ lô là để gom tiền chữa bệnh cho mẹ.

Tôi muốn cầu xin cô xem bệnh cho mẹ tôi.

Tuy hiện giờ tôi không có nhiều tiền nhưng tôi có thể viết giấy nợ cho cô, sau này tôi nhất định sẽ trả đủ."

“Đúng rồi, cô muốn sơn tra, cô cần bao nhiêu tôi cũng có thể tìm cho cô."

Ngô Vinh Hoa sợ Tô Kiều từ chối, giọng nói càng lúc càng gấp gáp.

Tô Kiều cười nói:

“Được rồi, chiều mai anh mang cho tôi năm cân sơn tra, sau khi tan làm tôi sẽ cùng anh đi xem bệnh cho mẹ anh."

Ngô Vinh Hoa xúc động nắm c.h.ặ.t t.a.y Tô Kiều:

“Đồng chí, cảm ơn cô.

Thực sự cảm ơn cô!

Cô đúng là quý nhân, là ân nhân đại đức của tôi!"

Tô Kiều an ủi Ngô Vinh Hoa thêm vài câu rồi mới vội vàng chạy đến điểm đón xe.

Không ngờ khi đến điểm đón xe vẫn chậm một bước.

Tô Kiều nhìn chiếc xe vừa đi xa:

...

Chẳng lẽ hôm nay cô phải đi bộ về sao?

Khi ý nghĩ đó thoáng qua, cô đột nhiên nhớ ra trong không gian của mình còn giấu bốn chiếc xe đạp!

Lấy một chiếc từ trong đó ra, cứ bảo là hôm nay lỡ chuyến xe buýt của khu quân đội nên đến bãi thu mua phế liệu đổi về chắc không vấn đề gì chứ?

Cô tìm một nơi vắng người, lách mình vào không gian.

Khi nhìn thấy bốn chiếc xe đạp trong không gian, cô biết ngay ý định vừa rồi tuyệt đối không thực hiện được.

Bởi vì bốn chiếc xe đạp này cô chuyển từ nhà họ Tô đi đều là sau khi cô trở về nhà họ Tô, nhà họ Tô dùng tiền và phiếu của ông nội để lại cho cô mới mua được.

Hơn nữa khi sử dụng cũng giữ gìn rất kỹ, tất cả vẫn còn mới tinh.

Tô Kiều nghĩ ngợi, trực tiếp lấy ra dùng chắc chắn là không được, Tô Kiến Quốc, Tô Kiến Nghiệp và Tô Nhan Nhan đều ở trong khu quân đội, vạn nhất bị bọn họ nhận ra thì phiền phức lắm.

Cô suy nghĩ một chút rồi chọn một chiếc xe đạp, ngay trong không gian đã dùng vải vụn quấn quanh toàn bộ khung xe ngoại trừ bánh xe.

Thời này xe đạp là báu vật của gia đình.

Nhà nào mua xe cũng sẽ quấn vải để bảo vệ, tránh va đ-ập trầy xước.

Cho nên cô đạp chiếc xe như vậy ra ngoài, người khác nhìn vào cũng sẽ không thấy lạ.

Tô Kiều cảm nhận một chút, bên ngoài không gian không có người.

Cô dắt theo xe đạp lách mình rời khỏi không gian.

Khi cô đạp xe về đến nhà, quân đội đã tan học.

Tô Kiều còn cách đại viện một đoạn xa đã thấy Tần Tranh Vanh đứng ở cổng đại viện ngóng về phía thành phố.

Cô vội vàng tăng tốc:

“Anh Tranh Vanh."

Tần Tranh Vanh bước ba bước thành hai đón lấy cô.

“Anh Tranh Vanh, anh đứng ở cổng đại viện làm gì thế?"

Tô Kiều thắc mắc hỏi.

“Đợi em."

Tần Tranh Vanh thốt ra hai chữ qua đôi môi đang mím c.h.ặ.t, “Trưa anh về, thím Tiền nói em vào thành phố rồi.

Chiều về thím Tiền lại bảo em vẫn chưa về.

Anh lo lắm, định bụng đứng ở cửa đợi nửa tiếng, nếu không đợi được em thì anh sẽ vào thành phố tìm em."

Tô Kiều:

...

Trong lòng đột nhiên vừa ấm áp vừa áy náy.

Tần Tranh Vanh dắt xe đạp, cô đưa tay khẽ móc lấy ngón út của Tần Tranh Vanh, ngón tay gãi gãi vào lòng bàn tay thô ráp của anh.

“Anh Tranh Vanh, em xin lỗi nhé!

Em ở trong thành phố gặp chút chuyện nên bị trễ, không kịp chuyến xe buýt.

May mà hôm nay chị Học Anh đến tìm em, trên người em có tiền và phiếu chị ấy đưa sau khi bán công thức dầu gội mọc tóc.

Em đi hợp tác xã đúng lúc vừa về một đợt xe đạp mới, chiếc này còn chưa có ai mua nên em mua luôn rồi mới vội vàng đạp về đây."

Tô Kiều nói câu này có chút chột dạ.

Cô len lén dùng khóe mắt liếc nhìn Tần Tranh Vanh.

Nhưng Tần Tranh Vanh không nói gì cả.

Anh trực tiếp dùng đôi tay to lớn bế bổng cô lên, đặt ngồi trên thanh ngang của xe đạp.

Bản thân anh cũng sải bước ngồi lên xe, im lặng đạp về phía nhà.

Trong lòng Tô Kiều có chút thấp thỏm, những lời cô vừa nói không biết Tần Tranh Vanh có tin hay không?

Tô Kiều len lén nhìn người đàn ông vài lần nhưng đều không nhìn ra đáp án.

Đợi đến khi về đến nhà, cô lại một lần nữa lén nhìn sang thì đúng lúc bốn mắt chạm nhau, bị bắt quả tang tại trận.

“Anh Tranh Vanh, em..."

Cô bỗng thấy hoảng hốt.

Giây tiếp theo, người đàn ông kéo tay cô, mạnh bạo kéo cô vào lòng mình.

Ngay sau đó, nụ hôn mang theo chút mát lạnh của người đàn ông ập đến như vũ bão, nhấn chìm cô.

Tô Kiều nhất thời không phản ứng kịp, mở to đôi mắt hồ ly quyến rũ nhìn người đàn ông chớp chớp liên tục.

Bàn tay to lớn của người đàn ông phủ lên hàng mi của cô, cô ngoan ngoãn nhắm mắt lại.

Hàng lông mi dài như những chiếc chổi nhỏ lướt qua lòng bàn tay anh.

Tần Tranh Vanh chỉ cảm thấy trái tim như run rẩy một nhịp.

Trước đây Tô Kiều vào thành phố đều sẽ có lời dặn dò và sẽ về đúng giờ.

Đi lên núi thì anh có thể tìm được.

Cho nên khi anh về thấy Tô Kiều không có nhà, dù có nhớ nhung nhưng cũng không hề hoảng hốt.

Nhưng hôm nay anh về, ngay cả xe buýt cũng đã về rồi mà người yêu của anh vẫn chưa thấy đâu.

Khoảnh khắc đó, trong đầu anh lướt qua vô số khả năng đáng sợ.

Không ai biết được khi anh đứng ở cổng đại viện chờ đợi, lòng anh đã hoảng loạn đến mức nào.

Hơi thở của Tô Kiều dần trở nên không ổn định, Tần Tranh Vanh bế bổng cô lên để cô kẹp lấy vòng eo săn chắc của mình, thế nào cũng không nỡ buông ra.

Chỉ hận không thể hòa cô vào xương m-áu của mình.

Không khí trong c-ơ th-ể Tô Kiều bị rút cạn, ý thức dần trở nên mơ màng...

Đôi tay trần trắng nõn của cô ôm c.h.ặ.t lấy cổ người đàn ông, giống như một con cá rời khỏi nước, khao khát nhiều hơn nữa...

Tần Tranh Vanh dùng một bàn tay to đỡ lấy cô, ngay khi nhiệt độ giữa hai người đang tăng vọt thì ngoài cửa vang lên tiếng chào tạm biệt张晓晴 (Trương Hiểu Tình) ngoan ngoãn của Đại Bảo, Nhị Bảo, Tam Bảo.

Chương 244 - Quân Hôn Chớp Nhoáng: Mẹ Kế Của Ba Đứa Nhỏ Chỉ Muốn Làm Giàu - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia