“Dì Hiểu Tình, tạm biệt ạ!"

“Dì ơi, tạm biệt!"

Tô Kiều vội vàng dùng đôi tay gần như bủn rủn chống vào l.ồ.ng ng-ực rắn chắc của người đàn ông, hổn hển nói:

“Anh Tranh Vanh, các con về rồi."

Tần Tranh Vanh tuy có chút không nỡ nhưng vẫn cẩn thận đặt cô xuống đất.

Chân cô vừa chạm đất, hai chân vẫn còn hơi run, suýt nữa thì khụy xuống.

Bàn tay thô ráp của Tần Tranh Vanh đỡ lấy vòng eo thon gọn không đầy một vòng tay ôm của cô.

Đúng lúc đó, ba đứa trẻ nhảy nhót bước vào.

Đại Bảo nhìn Tần Tranh Vanh, lại nhìn Tô Kiều.

Nụ cười trên mặt lập tức biến thành lo lắng:

“Mợ ơi, mợ sao thế ạ?

Mợ bị ốm rồi ạ?"

“Mợ ơi, mặt mợ đỏ quá, có phải bị sốt rồi không?"

“Mợ nghỉ ngơi đi, cậu, Tiểu Diễn với anh, chị sẽ làm việc ạ!"

Ba nhóc tì mỗi đứa một câu.

Trong biểu cảm và giọng điệu đều là sự lo lắng tràn đầy dành cho cô.

Tô Kiều dùng khóe mắt lườm trách người đàn ông một cái.

Từ góc độ của Tần Tranh Vanh nhìn sang chỉ thấy đuôi mắt cô khẽ nhếch lên, phong tình vạn chủng, quyến rũ động lòng người.

Trái tim vốn đang rạo rực của anh lập tức loạn nhịp.

Tô Kiều vừa định nói với bọn trẻ là mình không sao.

C-ơ th-ể đã truyền đến một cảm giác hụt hẫng.

Người đàn ông trực tiếp bế ngang cô lên, nói với mấy nhóc tì:

“Ừm, mợ cảm thấy hơi khó chịu trong người.

Để cậu bế mợ vào phòng nghỉ ngơi trước, ba đứa ngoan ngoãn nhé, đừng có vào làm phiền mợ."

Đại Bảo, Nhị Bảo, Tam Bảo đứng ngay ngắn chỉnh tề, động tác gật cái đầu nhỏ cũng cực kỳ đồng đều như gà mổ thóc.

“Vâng vâng, cậu yên tâm đi, bọn con rất ngoan, không làm phiền mợ đâu ạ."

“Mợ ơi, mợ nghỉ ngơi cho tốt nhé, Tiểu Diễn sẽ ngoan lắm, không làm mợ giận đâu."...

Tô Kiều nhìn vẻ mặt lo lắng đến sắp khóc của ba đứa trẻ, không nhịn được mà đưa tay nhéo một cái vào phần thịt mềm bên eo người đàn ông.

Người đàn ông này hôm nay sao lại trẻ con thế này?

Ngay cả trẻ con cũng lừa.

Tần Tranh Vanh mặt không đổi sắc, tim không đ-ập nhanh:

“Trên bàn có cơm canh đấy, Dương Dương, cháu trông các em ngoan ngoãn ăn cơm nhé.

Cậu phải xoa bóp cho mợ, hiểu chưa?"

Tô Kiều nghe thấy câu này, nhìn khuôn mặt nghiêm túc của người đàn ông.

Cả khuôn mặt đỏ bừng như m-ông khỉ.

Trời vẫn còn chưa tối hẳn mà người đàn ông này lại nói với bọn trẻ như vậy...

Ba nhóc tì hoàn toàn không biết cậu của chúng “xấu xa" đến mức nào, liên tục gật đầu.

Còn quan tâm hỏi han:

“Cậu ơi, có phải cậu xoa bóp cho mợ xong thì mợ sẽ nhanh khỏi bệnh không ạ?"

Tần Tranh Vanh vẫn giữ vẻ mặt nghiêm nghị:

“Ừm."

Đại Bảo vội vàng giục anh:

“Cậu ơi, cậu mau đi xoa bóp cho mợ đi.

Cháu và em Nhị đều không phải trẻ con ba tuổi nữa rồi, cháu sẽ trông em Tam, cậu không cần lo cho bọn cháu đâu."

Tần Tranh Vanh sải bước vững chãi bế Tô Kiều lên lầu.

Khoảnh khắc c-ơ th-ể Tô Kiều rơi xuống tấm nệm mềm mại, c-ơ th-ể cứng ngắc của người đàn ông cũng đã đè xuống theo...

Bóng trúc đung đưa, hòa cùng tiếng hát thì thầm của gió đêm.

Ba nhóc tì đã ăn xong bữa tối, làm xong bài tập về nhà mà vẫn chưa thấy cậu và mợ bước ra khỏi phòng.

Không khỏi ngồi xổm trước cửa phòng cậu mợ.

Đột nhiên nghe thấy bên trong truyền đến một tiếng kêu như thể mợ đang rất đau đớn.

Khuôn mặt của ba nhóc tì lại thêm một tầng lo lắng.

Diệp T.ử Diễn không kìm được mà nắm c.h.ặ.t lấy vạt áo của Diệp Dương:

“Chị ơi, xoa bóp có phải là đau lắm không ạ?"

Diệp Dương thương mợ, cau mày nhỏ lại chưa kịp trả lời.

Diệp Cảnh đã tranh trả lời:

“Tất nhiên là đau rồi.

Cái lần em ăn quá nhiều ấy, cậu xoa bóp cho em, bấu lấy lớp da trên lưng em mà lật lên, đau đến mức em khóc nhè luôn, kêu như chọc tiết lợn ấy."

“Nhưng mà xoa bóp xong thì thoải mái lắm, bụng không thấy chướng chút nào nữa, cũng không thấy khó chịu nữa."

Diệp T.ử Diễn nắm c.h.ặ.t nắm đ-ấm nhỏ, nói:

“Mợ ơi, dũng cảm lên, không khóc nhé!"