“Kiều Kiều, em từ nhỏ đã thích cái đẹp.

Xe đạp quấn vải vụn thì không đẹp, anh tháo vải vụn ra, thấy màu sắc cũng không hợp với em nên tìm ít sơn về sơn lại cho em."

Trái tim đang treo lơ lửng của Tô Kiều đã được đặt trở lại chỗ cũ.

Hóa ra là như vậy.

Cô còn tưởng Tần Tranh Vanh nhận ra đây là xe đạp của nhà họ Tô rồi chứ.

Thậm chí lúc mới đi tới, cô đã nghĩ sẵn xem lời nói dối này phải bịa thế nào rồi.

Cô định nói với Tần Tranh Vanh rằng hồi trước tên trộm lấy đồ nhà họ Tô chưa lấy hết.

Có một số thứ cô tiện tay giấu đi, rồi lần này nhờ Hoàng Học Anh và mọi người tiện thể mang qua cho cô.

Không ngờ Tần Tranh Vanh chẳng hỏi câu nào.

Sự tin tưởng này khiến lòng cô thấy ấm áp và cảm động không nói nên lời.

Chỉ là khi cô nhìn kỹ màu sắc của chiếc xe đạp.

Cái sự ấm áp và cảm động này lập tức nhạt đi rất nhiều.

Bởi vì Tần Tranh Vanh đã sơn chiếc xe đạp cho cô thành màu hồng phấn.

Kiếp trước khi cô ch-ết cũng đã gần ba mươi tuổi rồi.

Sau khi ch-ết còn ở nhân gian dưới dạng linh hồn bao nhiêu năm trời, tâm thế của cô chính là một bà cô già.

Cô thực sự không thể thẩm thấu được cái loại màu sắc hồng hồng phấn phấn này.

Có điều cô còn chưa kịp bày tỏ ý kiến của mình.

Tần Tranh Vanh đã sơn xong toàn bộ chiếc xe đạp.

Người đàn ông cầm chiếc bàn chải nhỏ lùi sang một bên, trên mặt đầy vẻ tự hào và đắc ý nói:

“Kiều Kiều, thế nào?

Đẹp không?

Loại sơn màu này không dễ tìm đâu, anh vất vả lắm mới kiếm được một thùng đấy."

Tô Kiều:

...

Lời người đàn ông đã nói đến mức này rồi.

Cô còn có thể nói gì được nữa?

Khóe miệng cô giật giật, liên tục gật đầu:

“Đẹp đẹp, màu này tươi tắn thật đấy."

Loại sơn Tần Tranh Vanh dùng khô khá nhanh.

Đợi đến khi Tô Kiều ăn xong bữa sáng, chuẩn bị đi bệnh viện trình diện, sơn đã khô hoàn toàn.

Đến nỗi, khi Tần Tranh Vanh kịch liệt yêu cầu cô đạp xe đạp đến bệnh viện, cô cũng không có lý do hợp lý nào để từ chối.

Chỉ đành đạp chiếc xe đạp hồng hồng phấn phấn đó đi đến bệnh viện.

Cô vừa đến bệnh viện đã nhìn thấy bóng dáng Thẩm Quyên đang đứng ở cổng bệnh viện ngóng chờ.

Thẩm Quyên nhìn thấy cô, trên mặt lập tức lộ ra nụ cười ngọt ngào, đón lấy cô:

“Chị Kiều Kiều."

Thẩm Quyên tiến lên khoác tay cô:

“Chị Kiều Kiều, đi thôi, em đưa chị đi trình diện."

Trong khi Thẩm Quyên đang nói thì đã chú ý đến chiếc xe đạp Tô Kiều đang dắt.

Cô bé thốt lên đầy kinh ngạc:

“Chị Kiều Kiều, xe đạp này chị mua ở đâu thế?

Màu đẹp quá đi mất!"

Tô Kiều:

...

Quả nhiên cái màu phấn hồng này chỉ hợp với những cô bé như Thẩm Quyên thôi.

Tô Kiều mỉm cười nói:

“Xe mua ở hợp tác xã thôi.

Nhưng lúc mua về không phải màu này, màu này là Tần Tranh Vanh sơn cho chị đấy."

“Nếu em thích thì sơn ở nhà chị vẫn còn thừa, sau khi tan làm em qua nhà chị, chị sơn cho em!"

Thẩm Quyên lập tức vui mừng gật đầu như gà mổ thóc:

“Được ạ được ạ, lát nữa tan làm em sẽ qua nhà chị sơn xe đạp."

Hai người vừa nói chuyện vừa đi tới bộ phận liên quan của bệnh viện.

Tô Kiều trình diện làm các thủ tục liên quan, chào tạm biệt Thẩm Quyên rồi đi tới văn phòng của Nhậm Xuân Lâm.

Nhậm Xuân Lâm hôm nay không ngồi phòng khám, thời này người nằm viện ít, lúc này ông ta vừa hay đang rảnh rỗi.

Tô Kiều gõ cửa đi vào.

Nhậm Xuân Lâm đang nói chuyện gì đó với Tô Kiến Quốc.

Thấy cô tới, Nhậm Xuân Lâm đặt việc đang làm xuống, cười híp mắt nhìn cô:

“Đồng chí Tô Kiều tới rồi đấy à."

Tô Kiều chào hỏi một cách chừng mực:

“Viện trưởng Nhậm."

Nhậm Xuân Lâm cười vẻ hiền từ:

“Kiều Kiều, bây giờ cháu đừng gọi bác là viện trưởng nữa, cứ gọi là thầy là được."

Tô Kiều giữ nụ cười lịch sự trên mặt:

“Vâng, thưa thầy."

“Đúng rồi, Kiều Kiều, viên thu-ốc giúp phục hồi sau phẫu thuật xuất huyết não cháu đưa cho Đoàn trưởng Tưởng lần trước là lấy ở đâu ra thế?

Hiệu quả vô cùng tốt, hiện tại trong nước chúng ta chắc chưa có loại thu-ốc hỗ trợ phục hồi xuất huyết não nào có hiệu quả tốt như vậy đâu."

Nhậm Xuân Lâm vẻ mặt hòa nhã, dùng giọng điệu nghiên cứu học thuật hỏi Tô Kiều.

Trong lòng Tô Kiều lạnh cười một tiếng.

Nhậm Xuân Lâm rốt cuộc muốn thứ gì ông nội để lại cho cô đây?

Mà nôn nóng đến mức này sao?

Hôm nay cô vừa mới tới, ông ta đã mở miệng hỏi rồi.

Tô Kiều cười nói:

“Thầy quá khen rồi, viên thu-ốc đó thực ra chính là bài thu-ốc Đào Hồng Thang được ghi chép trong 《Bản thảo cương mục》 thôi ạ.

Dược liệu dùng chính là đào nhân, hồng hoa, đương quy, xuyên khung, thục địa.

Chỉ là để thuận tiện cho bệnh nhân uống thu-ốc, em đã làm thang thu-ốc thành dạng viên hoàn."

Điều này khớp với thành phần mà Tô Kiến Quốc đã tra ra được.

Trong lòng Nhậm Xuân Lâm tuy không tin nhưng ngoài mặt vẫn cười nói:

“Văn hóa Đông y của đất nước ta thật thâm sâu uyên bác.

Chỉ là đáng tiếc thay, đáng tiếc..."

Đáng tiếc cái gì, ông ta không nói cụ thể ra.

Ông ta chuyển chủ đề, nói với Tô Kiến Quốc:

“Kiến Quốc, Kiều Kiều hôm nay mới tới khoa của chúng ta, anh dẫn Kiều Kiều đi làm quen với nội dung công việc hàng ngày của chúng ta một chút.

Rồi tìm bệnh án của các bệnh nhân trong khoa cho Kiều Kiều làm quen."

Tô Kiều nhìn vẻ mặt làm việc công ra công tư ra tư của Nhậm Xuân Lâm, khẽ nhướn mày.

Mối quan hệ giữa cô và Tô Kiến Quốc, Nhậm Xuân Lâm không thể nào không biết.

Nhưng Nhậm Xuân Lâm lại để Tô Kiến Quốc dẫn dắt cô, Nhậm Xuân Lâm rốt cuộc định làm gì?

Không chỉ Tô Kiều không hiểu nổi mà Tô Kiến Quốc cũng không hiểu nổi, dù sao Nhậm Xuân Lâm vừa mới nói ở nhà rằng anh không cần quản chuyện của Tô Kiều nữa.

Chỉ cần đảm bảo mối quan hệ với Tô Kiều không xấu đi thêm là được.

Bây giờ Nhậm Xuân Lâm lại định tính toán thế nào đây?

Tô Kiến Quốc đã theo Nhậm Xuân Lâm mười lăm năm, kết hôn với Nhậm Giai Điềm cũng được mười năm rồi, nhưng ngay cả khi đã chung sống với Nhậm Xuân Lâm lâu như vậy.

Anh vẫn không nhìn thấu được con cáo già Nhậm Xuân Lâm này.

Tô Kiều thì không nghĩ nhiều như vậy, dù sao thì binh đến tướng chặn nước đến đất ngăn, cô giờ đã vào bệnh viện, lại còn ở ngay bên cạnh Nhậm Xuân Lâm.