Kiểu gì cũng có thể tìm cách dò hỏi về những trải nghiệm trong quá khứ của Nhậm Xuân Lâm và mối thâm tình giữa ông ta với ông nội.

Tô Kiến Quốc khi làm việc quả thực rất tận tâm tận lực, không hề xen lẫn chút tư lợi nào.

Anh dẫn Tô Kiều đi thăm buồng bệnh, giới thiệu cho cô tình hình từng bệnh nhân mà Nhậm Xuân Lâm đang phụ trách, cũng như nội dung công việc hàng ngày của bọn họ.

Sau đó tìm hết bệnh án của tất cả bệnh nhân hiện có giao cho Tô Kiều.

Thời gian còn lại Tô Kiều ở trong văn phòng xem bệnh án và nghiêm túc ghi chép.

Thoáng cái đã đến buổi trưa.

“Cộc cộc cộc!"

Tiếng gõ cửa vang lên.

Tô Kiều ngẩng đầu lên thì nhìn thấy Thẩm Quyên.

Thẩm Quyên cười híp mắt nhìn cô:

“Chị Kiều Kiều, đến giờ nghỉ trưa rồi, đi thôi, chúng ta cùng xuống nhà ăn cơm."

Tô Kiều thu dọn bệnh án và những ghi chép mình vừa làm xong.

Vươn vai một cái:

“Đi thôi."

Bệnh viện có một nhà ăn nhỏ riêng biệt phục vụ nhân viên y tế và bệnh nhân.

Trong nhà ăn có chỗ ngồi, mọi người có thể ăn luôn tại đó hoặc lấy cơm mang về buồng bệnh ăn.

Tô Kiều và Thẩm Quyên lấy cơm xong, vừa mới tìm được một chiếc bàn trống ngồi xuống thì thấy Nhậm Giai Điềm từ cửa nhà ăn bước vào.

Nhậm Giai Điềm liếc nhìn Tô Kiều một cái rồi đi thẳng tới cửa sổ lấy cơm.

Thẩm Quyên nói nhỏ với Tô Kiều:

“Chị Kiều Kiều, lạ thật đấy!

Trước đây Nhậm Giai Điềm và Tô Kiến Quốc toàn đi ăn cơm cùng nhau thôi.

Hai người họ dính nhau lắm, sao hôm nay Nhậm Giai Điềm lại đi có một mình thế nhỉ?"

Thẩm Quyên vừa dứt lời, Tô Kiều còn chưa kịp trả lời thì Nhậm Giai Điềm đã bưng hộp cơm đi về phía bọn họ.

Thẩm Quyên nói xấu sau lưng người khác nên rốt cuộc cũng thấy chột dạ, vội vàng ngồi ngay ngắn lại, cúi đầu ăn cơm lia lịa.

Nhậm Giai Điềm bưng hộp cơm ngồi xuống đối diện bọn họ.

Cô ta cũng không thèm nhìn Thẩm Quyên, đôi mắt cứ chằm chằm nhìn vào Tô Kiều.

“Tô Kiều, cô có biết Tô Nhan Nhan đi rồi không?"

Hai chữ “đi rồi" này có khá nhiều cách hiểu.

Chẳng lẽ Tô Nhan Nhan gặp chuyện gì bất trắc, người không còn nữa sao?

Tô Kiều thực sự không hy vọng Tô Nhan Nhan cứ thế mà mất mạng.

Kiếp trước, Tô Nhan Nhan và Bùi Thiên Nghĩa cùng nhà họ Tô và nhà họ Bùi đã hại cô thê t.h.ả.m như vậy, cô vẫn chưa trả hết nợ cho bọn họ đâu!

Nếu cô ta ch-ết dễ dàng như vậy thì hời cho cô ta quá.

Tất nhiên cô biết Nhậm Giai Điềm cũng không có ý đó.

Bởi vì Tô Kiến Quốc hôm nay khi làm việc vẫn rất bình thản.

Nếu Tô Nhan Nhan thực sự xảy ra chuyện gì, với tình cảm anh em sâu đậm đó, Tô Kiến Quốc e rằng đã phát điên rồi.

Tô Kiều đối diện với ánh mắt của Nhậm Giai Điềm, khẽ nhếch môi nói:

“Biết chứ!

Hôm qua tôi gặp hàng xóm ở khu nhà ở của cô ta rồi, nói là mẹ cô ta bị bệnh, cô ta phải về hầu hạ."

Nhậm Giai Điềm nghe thấy lời Tô Kiều nói thì khẽ nhíu mày.

Trong lời nói của Tô Kiều thể hiện rõ ý định không muốn dính dáng gì đến nhà họ Tô nữa.

Nhưng giờ cô ta cũng không quan tâm việc Tô Kiều có muốn dính dáng đến nhà họ Tô hay không.

Cô ta cau mày hỏi Tô Kiều:

“Mẹ cô thực sự bị bệnh à?"

Tô Kiều cười nhẹ một cái:

“Đó không phải mẹ tôi, tôi không có mẹ.

Nếu bác sĩ Nhậm không tin tưởng một số người nào đó thì thực ra có thể đi theo xem sao."

Tô Kiều nói xong thì cúi đầu tập trung ăn cơm.

Ngược lại, đôi mày của Nhậm Giai Điềm lại nhíu c.h.ặ.t vào nhau.

Thấy Tô Kiến Quốc sau khi biết tin Tô Nhan Nhan trở về liền lập tức xin nghỉ đi theo.

Tình anh em này quả thực khiến người ta cảm động quá đi mất!

Buổi chiều khi Tô Kiều quay lại làm việc, quả nhiên không thấy Tô Kiến Quốc đâu nữa.

Cô cũng tiếp quản công việc của Tô Kiến Quốc để trở thành trợ lý cho Nhậm Xuân Lâm.

Nói là trợ lý nhưng thực tế đến cấp bậc của Nhậm Xuân Lâm thì hầu hết mọi việc ông ta chỉ ra lệnh một tiếng chứ không tự tay làm.

Tô Kiều bận rộn xoay như chong ch.óng suốt cả buổi chiều.

Đến khi tan làm, cô vừa mới về văn phòng uống hớp nước thì Thẩm Quyên lại tới tìm cô.

“Chị Kiều Kiều, bận xong chưa ạ?"

Tô Kiều đang thu dọn đồ đạc, cười nói:

“Vừa mới bàn giao ca xong."

Cô cất đồ xong, Thẩm Quyên thân thiết khoác lấy cánh tay cô:

“Chị Kiều Kiều, em vừa xin y tá trưởng đổi ca rồi, sau này em có thể cùng ca với chị rồi, hi hi!"

“Đi thôi, chúng ta về nhà, chị giúp em sơn lại xe đạp đi."

Tô Kiều và Thẩm Quyên vừa nói vừa cười đi tới cổng bệnh viện thì nhìn thấy Ngô Vinh Hoa đang xách một cái túi vải căng phồng, lo lắng đi tới đi lui trước cổng bệnh viện.

Thấy Tô Kiều, anh ta lập tức đón lấy:

“Bác sĩ Tô."

Tô Kiều lúc này mới vỗ trán nhớ ra, hôm qua cô đã hứa sẽ đi khám bệnh cho mẹ của Ngô Vinh Hoa.

Cô nói với Thẩm Quyên:

“Quyên Tử, chị còn có chút việc, em cứ về trước đi, sơn ở trong cái thùng sơn ở sân nhà chị ấy."

Thẩm Quyên nhìn Ngô Vinh Hoa một cái rồi dời mắt về phía Tô Kiều, ngập ngừng một lát rồi nói:

“Vậy được ạ, chị Kiều Kiều, thế em về nhà trước đây.

Đợi khi nào chị về thì em lại tới tìm chị."

Tô Kiều chào tạm biệt Thẩm Quyên rồi quay sang nhìn Ngô Vinh Hoa:

“Anh Ngô, nhà anh ở đâu, tôi đi khám bệnh cho mẹ anh đây."

Ngô Vinh Hoa lập tức xúc động đưa cái túi vải trong tay cho Tô Kiều:

“Bác sĩ Tô, cảm ơn cô, thực sự cảm ơn cô quá.

Đây đều là sơn tra tươi tôi vừa mới hái ngày hôm qua đấy, cô cầm lấy đi ạ."

Tô Kiều cười nhận lấy, buộc cái túi vào yên sau xe đạp.

Ngô Vinh Hoa thấy cô nhận sơn tra thì nở nụ cười chất phác nói:

“Nhà tôi ở tổ ba công xã Từ Hàng, bác sĩ Tô ạ, cô cứ đến công xã hỏi Ngô Vinh Hoa là ai ai cũng biết hết."

Tô Kiều nghe ý của Ngô Vinh Hoa là không định đi cùng cô.

Nhưng cũng đúng thôi, Ngô Vinh Hoa có đi bộ thế nào cũng chẳng đuổi kịp tốc độ cô đạp xe.

Cô không phải không nghĩ đến việc chở Ngô Vinh Hoa bằng xe đạp nhưng miệng đời đáng sợ.

Kiếp trước cô đã chịu đủ thiệt thòi vì danh dự rồi.

Kiếp này cô đương nhiên phải cẩn thận một chút để tránh dẫm vào vết xe đổ.

Tô Kiều gật đầu nói:

“Được, vậy tôi cứ qua đó khám bệnh cho bác trước, anh cứ thong thả đi về nhé."