Nói xong Tô Kiều liền leo lên xe đạp.
Công xã Từ Hàng nằm sát khu quân sự, những hộ nông dân đến bán rau ở hợp tác xã khu quân sự có không ít người thuộc công xã Từ Hàng.
Tô Kiều tự nhiên là biết địa điểm này.
Cô đến công xã hỏi thăm nhà Ngô Vinh Hoa.
Ngô Vinh Hoa nói không sai, nhà anh ta đúng là ai cũng biết, chỉ có điều là nghèo đến mức ai ai cũng hay.
Ngô Vinh Hoa là con trai di phúc, anh ta còn chưa ra đời thì cha đã mất rồi.
Mẹ anh ta một mình tần tảo nuôi anh ta khôn lớn, cuộc sống của hai mẹ con vô cùng gian nan.
Đến khi anh ta trưởng thành thì sức khỏe của mẹ cũng đã kiệt quệ, anh ta kiếm được bao nhiêu tiền đều đem hết đi mời bác sĩ chữa bệnh cho mẹ.
Cho nên nhà anh ta tự nhiên trở thành hộ nghèo nhất toàn công xã.
Tô Kiều theo sự chỉ dẫn của bà con lối xóm tìm đến nhà Ngô Vinh Hoa.
Nói là một cái nhà thì đúng hơn là một túp lều rách nát.
“Khụ khụ..."
Cô vừa mới đi tới cửa, trong nhà đã truyền ra một tiếng ho kịch liệt.
Đồng thời, một giọng nói già nua nhưng hiền từ vang lên theo sau:
“Tiểu Hoa về rồi đấy à?"
Tô Kiều lúc này mới phát hiện ra, bà lão đang lần mò đi xuống từ chiếc giường cũ nát trong túp lều cỏ, đôi mắt bà không nhìn thấy gì.
Ngô Vinh Hoa mới chỉ chừng hai mươi lăm hai mươi sáu tuổi, mẹ anh ta cùng lắm cũng chỉ tầm năm mươi tuổi thôi.
Nhưng vì cuộc sống gian khổ, tóc của bà Ngô đã bạc gần hết, trên mặt đầy những nếp nhăn, đôi mắt mù quầng sâu lại, lệ nhòa đi vì nước mắt và dịch tiết gỉ mắt.
Trong lòng Tô Kiều đột nhiên như bị kim châm.
Khoảnh khắc này, cô dường như nhìn thấy chính mình ở kiếp trước.
Kiếp trước khi cô sắp cạn kiệt sinh lực, cô cũng đã bò đến bên thùng nước để nhìn mình một cái.
Lúc đó cô chưa đầy ba mươi tuổi nhưng ngoại trừ đôi mắt không mù ra.
Những thứ khác so với bà Ngô lúc này hầu như chẳng khác gì nhau.
Bà Ngô ít nhất còn nuôi nấng được một đứa con trai hiếu thảo, dù bản thân có khó khăn đến đâu cũng không từ bỏ mẹ già.
Còn đứa con cô nuôi nấng kiếp trước lại là một kẻ vô ơn, đã từng giáng cho cô một đòn chí mạng.
Bà Ngô không nghe thấy tiếng trả lời, nét mặt khựng lại một chút, thận trọng hỏi:
“Cháu không phải Tiểu Hoa sao?
Đồng chí, cháu là ai?
Đến nhà bác tìm ai vậy?"
Tô Kiều thoát khỏi dòng cảm xúc, kịp thời lên tiếng:
“Bác ạ, cháu là bác sĩ do anh Ngô Vinh Hoa mời tới xem bệnh cho bác đây, anh Ngô Vinh Hoa còn đi chậm hơn một chút nên lát nữa mới về ạ."
Bà Ngô vừa nghe thấy câu này, sắc mặt lập tức thay đổi.
“Bác sĩ, bác sĩ gì chứ?
Bác có bệnh tật gì đâu, không cần xem bác sĩ đâu!
Cháu đi đi, mau đi đi!"
“Khụ khụ khụ khụ..."
Bà Ngô nói năng vì quá kích động mà ho dữ dội nhưng vẫn đưa tay ra đẩy Tô Kiều ra khỏi cửa.
Tô Kiều không kịp đề phòng, bị đẩy lùi lại nửa bước.
Gót chân vấp phải ngưỡng cửa, lảo đảo một cái rồi ngã nhào xuống đất.
Chương 249 Ông nội cố nhân
“Bác sĩ Tô!"
Lúc này Ngô Vinh Hoa vừa vặn trở về.
Từ xa đã thấy bà lão đẩy Tô Kiều ngã xuống đất.
Anh ta vội vàng vừa chạy vừa thở hồng hộc tới:
“Bác sĩ Tô, tôi xin lỗi, mẹ tôi bà không cố ý đâu.
Bà chỉ là..."
Ba chữ “tiếc tiền", Ngô Vinh Hoa có chút không nỡ nói ra.
Nhà nghèo đến mức này, mẹ chữa bệnh cũng không nỡ tiêu tiền, là do đứa con trai này vô dụng.
Tô Kiều vội vàng lồm cồm bò dậy, phủi phủi bụi đất trên người, nói:
“Anh Ngô Vinh Hoa, tôi không sao đâu."
Ngô Vinh Hoa lại áy náy xin lỗi Tô Kiều thêm lần nữa, lúc này mới đi tới đỡ lấy bà Ngô:
“Mẹ ơi, bác sĩ Tô là người tốt.
Cô ấy đến xem bệnh cho mẹ không thu tiền đâu, mẹ nghe lời đi, để bác sĩ Tô xem kỹ cho mẹ xem sao được không?"
Gương mặt đầy nếp nhăn của bà Ngô tràn đầy vẻ áy náy.
Bà có chút luống cuống nắm c.h.ặ.t lấy Ngô Vinh Hoa nhưng miệng bà vẫn kiên quyết nói:
“Tiểu Hoa, mẹ không sao mà, không cần xem bác sĩ đâu, thật đấy.
Con mau bảo đồng chí bác sĩ này đi đi!"
“Mẹ..."
Ngô Vinh Hoa cũng có chút cuống lên.
Tô Kiều nhìn thần sắc của bà Ngô đã hiểu được suy nghĩ của bà, liền lên tiếng:
“Bác Ngô ạ, cháu thấy lúc nãy bác ho dữ dội quá.
Bác cứ để cháu xem cho bác nhé, cháu dùng thu-ốc Đông y cho bác chứ không dùng thu-ốc Tây đâu.
Chỉ cần là những loại th-ảo d-ược tìm được trên núi thì cháu sẽ không thu tiền của bác đâu ạ."
Động tác liên tục từ chối không cho xem bệnh của bà Ngô khựng lại một chút.
Bà lần mò nhìn về phía Tô Kiều:
“Đồng chí, cháu thực sự biết kê đơn thu-ốc Đông y à?
Những loại th-ảo d-ược tìm được trên núi thực sự không thu tiền sao?"
Tô Kiều cười híp mắt đáp lại:
“Dạ thật ạ."
“Mẹ, bây giờ mẹ yên tâm rồi chứ?
Nào, để con đỡ mẹ ngồi xuống để bác sĩ Tô xem kỹ cho mẹ nhé."
Ngô Vinh Hoa đỡ bà Ngô vào trong nhà ngồi xuống.
Trong nhà có một chiếc bàn bát tiên rất cũ, còn có hai chiếc ghế tựa bị gãy chân đã được đóng lại.
Ngoài ra chỉ còn lại chiếc giường lúc nãy bà Ngô đang nằm.
Tuy nhiên căn phòng tuy cũ nát nhưng lại không hề có mùi gì lạ.
Ngay cả quần áo trên người bà Ngô và Ngô Vinh Hoa cũng được giặt giũ sạch sẽ.
Sau khi bà Ngô ngồi xuống, Tô Kiều lúc này mới quan sát rêu lưỡi của bà, rồi lại bắt mạch cho bà.
Khi cảm nhận được mạch đ-ập của bà Ngô, trong lòng Tô Kiều bỗng chốc rùng mình.
Đây là... mạch tượng của người đã cạn kiệt sinh lực!
Lúc nãy cô chỉ thấy bà Ngô ho dữ dội, thậm chí ho ra m-áu nhưng cô chỉ nghĩ là bệnh viêm phổi do cảm lạnh giao mùa gây ra, không ngờ c-ơ th-ể bà Ngô đã suy kiệt đến mức này.
Khi Tô Kiều bỏ tay ra khỏi mạch của bà Ngô, cô cười híp mắt nói:
“Bác ạ, bác bị viêm phổi do cảm lạnh giao mùa, cháu kê cho bác một đơn thu-ốc.
Những vị thu-ốc này ở nhà cháu đều có sẵn, đều là do cháu tự lên núi hái về, bác cứ bảo anh Ngô Vinh Hoa theo cháu về nhà lấy thu-ốc là được.
Cháu không thu tiền ạ!"
Tô Kiều vừa nói vừa lấy giấy b.út ra viết đơn thu-ốc.
Bà Ngô liên tục gật đầu nói:
“Được, được, bác sĩ Tô, cảm ơn cháu nhé."
Sau khi cảm ơn xong, bà Ngô quay sang nói với Ngô Vinh Hoa:
“Tiểu Hoa, mẹ muốn biết bác sĩ Tô kê cho mẹ những vị thu-ốc nào.