Cháu đích tôn của tao sắp ra đời rồi, không biết là ngoan thế nào đâu..."
Câu nói này của Trần Quế Anh vừa dứt, nụ cười trên mặt Tô Kiều càng lan rộng, ngay cả nơi sâu thẳm trong đôi mắt lạnh lùng cũng vương vấn ý cười.
Tô Nhan Nhan chỉ cảm thấy sống lưng lạnh toát, chuyện bí mật của Tô Kiến Quốc ngay cả cô ta cũng không biết, vậy mà bây giờ lại bị Trần Quế Anh nói ra...
E là hỏng chuyện rồi.
Cô ta vừa định lên tiếng nhắc nhở Trần Quế Anh.
Một bóng người đột nhiên lao vọt tới.
Nhậm Giai Điềm túm c.h.ặ.t lấy cổ áo Trần Quế Anh, đôi mắt đỏ ngầu trừng trừng nhìn bà ta:
“Trần Quế Anh, bà vừa nói gì?
Con trai Tô Kiến Quốc sắp chào đời rồi, ai m.a.n.g t.h.a.i con trai cho anh ta?"
Sự hoảng loạn trên mặt Trần Quế Anh lóe lên rồi biến mất.
Nhưng bà ta sống đến chừng này tuổi, rốt cuộc vẫn là người từng trải qua vài cảnh tượng lớn, rất nhanh đã trấn tĩnh lại.
“Ái chà, là Điềm Điềm à!
Mẹ có nói Kiến Quốc có con đâu?
Con nghe nhầm rồi phải không?
Mẹ nói là cháu đích tôn của mẹ sắp chào đời, chứ không phải con của Kiến Quốc."
Nhậm Giai Điềm hơi khựng lại một chút, nhưng rất nhanh đã phản ứng kịp:
“Bà còn định lừa tôi, Tô Kiến Quân và Tô Kiến Nghiệp đến kết hôn còn chưa, Tô Kiến Quân thì đang ở trong tù!
Cháu đích tôn của bà không phải của Tô Kiến Quốc thì còn có thể là của ai?!"
Trần Quế Anh nhìn dáng vẻ phẫn nộ cùng cực của Nhậm Giai Điềm, đuôi mắt run lên vì sợ hãi.
Bà ta đảo mắt một vòng rồi nói:
“Là... là của thằng hai, thằng hai trước khi vào đó có qua lại với một đứa con gái ở quê chúng tôi.
Tuổi trẻ lửa gần rơm, không kiềm chế được, vô tình làm bụng người ta to ra."
Nhậm Giai Điềm nghiến răng hận thù nhìn chằm chằm Trần Quế Anh:
“Trần Quế Anh, bà đừng có hòng lừa tôi, tôi sẽ bảo bố tôi cử người về quê điều tra!"
“Ôi trời, con dâu cả ơi!
Con biết đấy, cả nhà mẹ đều tôn trọng thông gia, tôn trọng con, mẹ làm sao dám lừa con chứ!
Hơn nữa, Kiến Quốc nhà mẹ tình cảm với con sâu đậm thế kia, nó sao có thể làm chuyện có lỗi với con được!"
Trần Quế Anh vừa nói vừa liếc Tô Kiều một cái.
“Con dâu cả, con đừng nghe lời gièm pha của kẻ nào đó.
Con thừa biết Kiến Quốc nhà mình mà, nó là người hiếu học cầu tiến, trong lòng ngoài con ra thì chỉ có công việc thôi.
Nó mà lăng nhăng với người phụ nữ khác thì không chỉ mất việc mà còn bị đưa đi cải tạo đấy.
Kiến Quốc nhà mình sao có thể làm chuyện ngu ngốc đó được?"
Những lời này của Trần Quế Anh đã xua tan phần lớn nghi ngờ trong lòng Nhậm Giai Điềm.
Hiện giờ cô tuy không chắc Tô Kiến Quốc có mấy phần chân tình với mình, nhưng cô biết Tô Kiến Quốc coi trọng công việc nhường nào, khao khát thăng tiến ra sao.
Tô Kiến Quốc chắc không đến mức làm ra chuyện hồ đồ như vậy, tự cắt đứt đường lui của chính mình.
Lúc này Nhậm Giai Điềm mới thu hồi vẻ mặt giận dữ, buông cổ áo Trần Quế Anh ra:
“Được rồi, bà mau dắt cái..."
Nhậm Giai Điềm nói được một nửa.
Nhớ đến trong đại viện đang đồn thổi Tô Nhan Nhan rất có thể chính là con gái ruột mà Chính ủy Quý tìm kiếm bấy lâu nay, lời nói rốt cuộc cũng khách sáo hơn một chút.
“Dắt Nhan Nhan đi đi!
Sức khỏe chưa hồi phục thì đừng có ra ngoài đi lung tung, cẩn thận lại va quẹt vào đâu.
Lại khiến Kiến Quốc phải lo lắng theo!"
Trần Quế Anh không dám làm trái ý Nhậm Giai Điềm, hằn học lườm Tô Kiều một cái, rồi nhìn sắc mặt Nhậm Giai Điềm, mang theo vài phần cẩn trọng hỏi:
“Con dâu cả, con đến đây là để..."
“Liên quan gì đến bà?"
Nhậm Giai Điềm thiếu kiên nhẫn nhíu mày, “Bảo bà đi thì mau đi đi!"
Trần Quế Anh cười gượng gạo đẩy Tô Nhan Nhan đi.
Hôm nay Nhậm Giai Điềm sắc mặt tái nhợt, khí sắc không tốt.
Ánh mắt nhìn Tô Kiều bớt đi sự thù địch và cao ngạo như trước kia, thay vào đó là vài phần mệt mỏi.
“Tô Kiều, tôi có thể nhờ cô xem giúp c-ơ th-ể không?"
Tô Kiều gật đầu:
“Được, chúng ta ra ngoài nói chuyện nhé!"
Tô Kiều định bước chân đi cùng Nhậm Giai Điềm ra ngoài.
Vừa bước một bước, cô đã phát hiện gấu áo bị ai đó kéo lại.
Cô quay đầu lại liền thấy người đàn ông nhìn mình như một chú ch.ó lớn bị bỏ rơi.
Tô Kiều:
...
Người đàn ông này lại định làm trò gì nữa đây?
Chương 250 Lại rung động rồi
“Kiều Kiều, ăn cơm trước đã."
Tần Tranh Vanh lên tiếng đầy chính trực.
Nói xong, anh quay sang Nhậm Giai Điềm:
“Đồng chí Nhậm, phiền cô đợi một lát, đợi Kiều Kiều nhà tôi ăn sáng xong rồi mới xem cho cô được."
Nhậm Giai Điềm nhìn Tần Tranh Vanh và Tô Kiều bằng ánh mắt phức tạp:
“Tô Kiều, tôi đợi cô ở bên ngoài."
Nhậm Giai Điềm vừa đi ra ngoài, người đàn ông đã bưng hộp cơm đến trước mặt Tô Kiều rồi.
Hai hộp cơm, một hộp đựng sữa mạch nha đã pha sẵn, hộp còn lại đựng một chiếc bánh bao nhân thịt lớn.
Tô Kiều vốn không thấy đói, nhưng lúc này ngửi thấy mùi thơm của sữa mạch nha và bánh bao thịt, cô lại thấy có cảm giác đói bụng.
Cô ngồi bên giường bệnh, vừa ăn vừa nhìn người đàn ông hỏi:
“Anh tự ra căng tin mua đấy à?"
Tần Tranh Vanh nhìn thấy vẻ sắc sảo trong mắt cô vợ nhỏ, lập tức trả lời đầy thức thời:
“Không có, anh nhờ Tiểu Lưu mua giúp cho hai chúng ta đấy.
Vợ ơi, em yên tâm, anh ngoan lắm, em bảo bây giờ anh phải ít đi lại, tránh vận động mạnh, anh đều ngoan ngoãn nghe lời mà."
Tô Kiều:
Hì hì...
Anh mà nghe lời sao.
Tối qua vốn dĩ đã thỏa thuận là cô chủ động, nhưng cuối cùng...
Nghĩ đến tối qua, mặt Tô Kiều không tự chủ được mà ửng hồng.
Tô Kiều vội vàng tống khứ hết những suy nghĩ đen tối trong đầu ra ngoài, còn hỏi Tần Tranh Vanh như để che giấu:
“Anh ăn chưa?"
Tần Tranh Vanh lúc này đang nhìn Tô Kiều ăn cơm bằng ánh mắt sủng ái như một người cha già.
Nghe thấy Tô Kiều hỏi mình, ý cười trong mắt lại sâu thêm vài phần:
“Kiều Kiều hỏi là lúc nào?"
Tô Kiều còn chưa kịp phản ứng.
Đã nghe thấy người đàn ông nói:
“Tối qua ăn rất ngon, sáng nay cũng không tệ!"
Sắc hồng vừa mới nhạt đi trên mặt Tô Kiều lập tức bùng cháy trở lại.
Cô nhanh ch.óng ăn xong bữa sáng, lườm anh một cái:
“Anh Tranh Vanh, anh bây giờ càng ngày càng không ra làm sao rồi."