Nhậm Giai Điềm nhìn Tô Kiều với gương mặt hồng nhuận, đôi lông mày vương vấn nét xuân, sâu trong đáy mắt đầy sự hồi tưởng và cay đắng.

Tô Kiều dẫn cô ta vào văn phòng.

Sau khi ngồi xuống, cô ta nhìn Tô Kiều:

“Cô và doanh trưởng Tần tình cảm thật tốt."

Tô Kiều còn chưa kịp tiếp lời, Nhậm Giai Điềm lại lên tiếng:

“Thực ra trước đây tình cảm của tôi và Tô Kiến Quốc cũng tốt như vậy.

Hồi đó dạ dày tôi không tốt, anh ấy mỗi sáng đều nấu cháo dưỡng dạ dày cho tôi, buổi tối nấu canh thu-ốc cho tôi, buổi trưa chúng tôi cùng đi căng tin lấy cơm, anh ấy cũng tự mình ăn những món đạm bạc hơn, để dành phần lương thực đó đổi món ngon cho tôi."

“Chỉ tiếc là..."

Nhậm Giai Điềm nói đến đây, cay đắng mỉm cười lắc đầu.

Vẻ mặt Tô Kiều không có biểu cảm gì, cô chẳng mảy may hứng thú với tình sử của Tô Kiến Quốc.

Hơn nữa, sự tốt đẹp của Tô Kiến Quốc đối với Nhậm Giai Điềm năm đó, rốt cuộc có mấy phần chân thành, mấy phần là diễn kịch, e là cũng chỉ có mình Tô Kiến Quốc mới biết.

Sau khi Nhậm Giai Điềm nói xong, Tô Kiều đi thẳng vào vấn đề hỏi:

“Cô biết nguyên nhân bao nhiêu năm qua mình mãi không m.a.n.g t.h.a.i được rồi chứ?"

Nhắc đến chuyện này, sắc mặt Nhậm Giai Điềm hơi cứng lại, hốc mắt đỏ hoe ngay tức khắc.

Cô ta im lặng một lát rồi gật đầu:

“Biết.

Tô Kiến Quốc thế mà lại dám cho tôi ăn những thứ đó ngay dưới mí mắt của bố tôi...

Sao anh ta có thể, sao anh ta dám... hu hu hu..."

Nhậm Giai Điềm trực tiếp sụp đổ, che mặt khóc rống lên.

Tô Kiều im lặng đợi cô ta khóc xong.

Cảm xúc của con người bị dồn nén đến một mức độ nhất định luôn cần được phát tiết.

Sau khi Nhậm Giai Điềm khóc đủ, cô ta quẹt nước mắt, trong mắt nhen nhóm lại tia hy vọng nhìn Tô Kiều:

“Tô Kiều, trước đây cô chưa từng bắt mạch cho tôi mà đã nhìn ra được vì sao tôi không m.a.n.g t.h.a.i được.

Cô nhất định cũng có thể giúp tôi điều trị c-ơ th-ể hồi phục lại, đúng không?"

Nhậm Giai Điềm nói rồi xúc động nắm c.h.ặ.t lấy tay Tô Kiều.

Tô Kiều lạnh lùng rút tay mình ra khỏi tay Nhậm Giai Điềm:

“Sử dụng hồng hoa và xạ hương trong thời gian dài, tình trạng c-ơ th-ể của cô cho dù có m.a.n.g t.h.a.i cũng không giữ được đâu."

Tia hy vọng trong mắt Nhậm Giai Điềm vụt tắt ngay lập tức.

Cô ta thẫn thờ như một con rối lẩm bẩm tự hỏi:

“Thực sự không còn cách nào khác sao?"

Tô Kiều không có chút lòng trắc ẩn nào đối với Nhậm Giai Điềm.

Chỉ hỏi:

“Tô Kiến Quốc giải thích với cô thế nào?"

Ánh mắt Nhậm Giai Điềm có chút đờ đẫn, vô thức trả lời:

“Anh ấy nói anh ấy ở bệnh viện nhìn thấy quá nhiều phụ nữ sinh con chín ch-ết một sống, quá đỗi đau đớn.

Anh ấy không muốn tôi phải chịu nỗi đau đó, càng sợ nhỡ đâu lúc sinh con có chuyện gì ngoài ý muốn sẽ mất đi tôi."

Tô Kiều:

...

Hừ, Tô Kiến Quốc đúng là khéo nói thật.

Tuy nhiên, lúc này cô lại càng chẳng thấy đồng tình với Nhậm Giai Điềm chút nào.

Nhậm Giai Điềm như thế này rõ ràng là đã tha thứ cho Tô Kiến Quốc, hơn nữa còn dự định sau khi điều trị c-ơ th-ể xong sẽ sinh con cho anh ta.

Tô Kiều nhìn bóng lưng thất vọng của Nhậm Giai Điềm khi rời đi, trong mắt lóe lên một tia sắc lạnh.

Cô nhớ kiếp trước, đứa trẻ mà Tô Kiến Quốc nhận nuôi dường như còn lớn hơn con trai của Tô Nhan Nhan khoảng ba tháng.

Nói cách khác, người đàn bà khác của Tô Kiến Quốc thực sự sắp sinh rồi!

Tô Kiều hơi nheo mắt lại.

Tạm thời cô chưa có cách nào giải quyết Nhậm Xuân Lâm, chí ít cũng phải khiến Tô Kiến Quốc mất đi chỗ dựa là Nhậm Xuân Lâm trước đã.

Cô chi bằng lại giúp Nhậm Giai Điềm một tay, để cô ta biết thêm một số chuyện mà lẽ ra cô ta nên biết.

Tô Kiều đang suy tính thì Thẩm Quyên đẩy cửa bước vào văn phòng.

“Chị Kiều, vừa nãy em gặp nhân viên bưu tá ở cổng bệnh viện, có ba bức thư gửi chị, em mang vào cho chị đây."

“Cảm ơn em."

Tô Kiều vừa cảm ơn vừa nhận lấy thư.

Lúc đặt thư xuống, cô thoáng thấy trên mặt Thẩm Quyên dường như ửng hồng một cách tự nhiên.

Cất thư xong, cô mỉm cười liếc nhìn rặng mây hồng trên mặt Thẩm Quyên, nhướng mày:

“Chà, cô nàng này sao mặt đỏ thế kia?

Có đối tượng rồi à?"

Thẩm Quyên vội vàng cuống quýt che mặt lại, phủ nhận:

“Không có, không có chuyện đó đâu, chị Kiều, chị đừng trêu em."

Tô Kiều mỉm cười, cũng không vạch trần cô gái đang bối rối.

Dù sao chỉ cần cô bé không qua lại với Tô Kiến Nghiệp, không bị nhà họ Tô làm hại là được, những chuyện khác Tô Kiều cũng chẳng thể quản.

“Ồ, chưa có đối tượng à.

Vậy dạo này em đi đâu mà thần long kiến thủ bất kiến vĩ thế, cũng chẳng mấy khi đến tìm chị nữa, là làm gì đấy?"

Thẩm Quyên tiến lại gần khoác tay Tô Kiều:

“Chẳng phải là doanh trưởng Tần đã về rồi sao?

Người đàn ông của chị về rồi, sao em nỡ ngày nào cũng bám lấy chị được."

“Này!"

Thẩm Quyên nói rồi dùng vai hích nhẹ Tô Kiều một cái:

“Chị Kiều, người ta bảo tiểu biệt thắng tân hôn.

Thời gian này chị với doanh trưởng Tần như củi khô bốc lửa, chắc là vui đến quên cả lối về rồi chứ gì?"

Tô Kiều:

...

Trong đầu cô ngay lập tức tự động tua lại những hình ảnh thiếu nhi không nên xem của tối qua.

Mặt cũng không tự chủ được mà đỏ lên.

Nhưng miệng lại giống như Thẩm Quyên lúc nãy, phủ nhận:

“Tần Tranh Vanh bị thương thế nào em còn không biết sao.

Lấy đâu ra củi khô bốc lửa gì chứ?"

“Ồ ồ ồ, chị Kiều, mặt chị đỏ hơn cả quả táo rồi kìa!

Nói đi nào, chị và doanh trưởng Tần tiểu biệt thắng tân hôn thế nào?"

Thẩm Quyên nheo mắt cười trêu chọc Tô Kiều.

Tô Kiều giả vờ giận lườm cô bé một cái:

“Con gái con lứa, còn chưa kết hôn mà sao cái gì cũng hỏi thế?"

Thẩm Quyên tinh nghịch thè lưỡi với Tô Kiều:

“Chị Kiều, đừng ngại mà!

Dù sao chúng ta đều là người học y, chẳng lẽ còn không hiểu chuyện giữa đàn ông và phụ nữ đó sao?"

Tô Kiều:

...

Cô nhóc này hồi trước lúc thích Tô Kiến Nghiệp còn khá thẹn thùng.

Cô thật sự không ngờ cô nhóc này lại dám nói như vậy.

Cô nghiêm mặt lại, chuyển chủ đề:

“Quyên này, hôm nay em đến tìm chị chắc không chỉ để đưa thư thôi đâu nhỉ?"

Thẩm Quyên nghe vậy cũng thu lại vẻ nô đùa, có chút ưu phiền nằm bò ra bàn làm việc:

“Chị Kiều, em hỏi chị nhé, đó là em có một cô bạn, cô ấy phải lòng một đồng chí nam..."

Chương 319 - Quân Hôn Chớp Nhoáng: Mẹ Kế Của Ba Đứa Nhỏ Chỉ Muốn Làm Giàu - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia