Anh mà nói như vậy, tụi nhỏ vốn dĩ cho dù không có suy nghĩ gì cũng sẽ cảm thấy chúng ta thiên vị."
Tần Tranh Vanh khẽ nhíu mày, vẫn không hiểu:
“Không sao đâu, mấy chị dâu trong đại viện lúc m.a.n.g t.h.a.i đều dặn dò những đứa lớn như vậy mà.
Hồi trước lúc chị gái m.a.n.g t.h.a.i Tiểu Cảnh cũng dặn dò Dương Dương như thế.
Lúc m.a.n.g t.h.a.i Tiểu Diễn cũng dặn dò Dương Dương và Tiểu Cảnh như thế."
Tô Kiều:
...
Cho nên kiếp trước Dương Dương mới hình thành cái tính cách hy sinh tất cả vì em trai.
Cho đến khi bị gã chồng tồi bạo hành đến mức không thể nhẫn nhịn được nữa vẫn cứ vì không muốn ảnh hưởng đến em trai mà tự mình gánh chịu tất cả.
Tô Kiều suy nghĩ một chút, thực ra Tần Tranh Vanh cũng không có quan niệm cứng nhắc là đứa lớn nhất định phải nhường đứa nhỏ.
Cách giáo d.ụ.c bình thường của Tần Tranh Vanh thiên về hướng con trai nhất định phải bảo vệ con gái hơn.
Vậy thì thực ra cô cũng không nhất thiết phải thuyết phục Tần Tranh Vanh cho bằng được, cô chỉ c.ầ.n s.au này giáo d.ụ.c con cái theo ý tưởng của riêng mình là được.
Tô Kiều lại nghiêm túc dặn dò người đàn ông một câu:
“Anh Tranh Vanh, chuyện này ngày mai để em nói với tụi nhỏ, anh không được nói đấy!"
Chương 257 Khả năng thần kỳ của không gian
“A ha~~~"
Tô Kiều nói xong thì cảm thấy buồn ngủ không chịu nổi nữa, nhịn không được mà ngáp một cái.
Việc giao tiếp với tụi nhỏ như thế này, bình thường vốn dĩ cơ bản đều do Tô Kiều làm.
Tần Tranh Vanh cũng không tranh với cô.
Chỉ ôm cô vào lòng, giống như dỗ trẻ con vậy, nhẹ nhàng vỗ vỗ dỗ cô ngủ.
Chất lượng giấc ngủ hiện tại của Tô Kiều căn bản không cần dỗ dành, đầu vừa chạm gối, nhắm mắt lại là ngủ thiếp đi ngay.
Một giấc ngủ thẳng đến sáng rực trời.
Cô còn chưa mở mắt đã ngửi thấy một mùi sữa nồng nàn.
Mở mắt ra liền thấy Đại Bảo đang bưng một chiếc cốc tráng men đứng bên giường, trong cốc là sữa vừa mới pha xong.
Nhị Bảo đứng cạnh Đại Bảo bưng một chiếc bát, trong bát là hai quả trứng gà luộc đã bóc vỏ, trong bát của Tam Bảo là một chiếc bánh bao thịt lớn.
Tô Kiều nhìn tụi nhỏ, khóe môi không tự chủ được mà nở nụ cười:
“Dương Dương, Tiểu Cảnh, Tiểu Diễn, chào buổi sáng các con!"
Tô Kiều vừa lên tiếng, ba nhóc tỳ lập tức tràn đầy mong đợi tiến lại gần thêm một chút.
“Mợ ơi, trong bụng có em bé rồi ạ!"
Tiểu Diễn tranh nói trước.
Trong đôi mắt nho của Đại Bảo tràn đầy niềm vui nhìn thoáng qua bụng Tô Kiều, vội vàng đưa ly sữa trong tay tới:
“Mợ ơi, mợ uống sữa đi ạ.
Có em bé rồi phải bổ sung thêm dinh dưỡng thì em bé mới lớn nhanh được."
“Mợ ơi, ăn trứng ạ!"
Tô Kiều vốn còn đang nghĩ xem phải nói chuyện mình m.a.n.g t.h.a.i như thế nào với tụi nhỏ để tụi nhỏ dễ chấp nhận hơn.
Không ngờ Tần Tranh Vanh đã nói rồi.
Hơn nữa tụi nhỏ không những chấp nhận mà còn vô cùng mong đợi.
Cô cũng được hưởng phúc theo đứa bé trong bụng, bữa sáng hôm nay là được ba đứa trẻ mỗi đứa đút một miếng cho ăn hết.
Hơn nữa ba đứa trẻ còn vì để em bé trong bụng cô có đủ dinh dưỡng mà nhìn chằm chằm bắt cô phải ăn hết những thức ăn tụi nhỏ mang tới mới thôi.
Tô Kiều cảm thấy thức ăn đã nghẹn lên tận cổ rồi mà vẫn chưa ăn hết một nửa.
Chỉ có thể đáng thương nhìn ba nhóc tỳ cầu xin:
“Dương Dương, Tiểu Cảnh, Tiểu Diễn, mợ thực sự ăn không nổi nữa rồi.
Chỗ còn lại để mợ ăn trưa có được không?"
Ba nhóc tỳ, biểu cảm đồng bộ cùng lúc nhíu mày thành hình sóng lượn.
Cuối cùng, Đại Bảo đưa ra quyết định:
“Mợ ơi, trứng và bánh bao mợ có thể để lại trưa ăn, nhưng sữa thì nhất định phải uống hết để em gái mới có đủ dinh dưỡng ạ."
Tô Kiều:
...
Cô đón lấy chiếc cốc tráng men trong tay Đại Bảo, ánh mắt kiên định, mang theo khí thế coi c-ái ch-ết như không, ngửa cổ uống hết toàn bộ sữa.
“Ợ~~~"
Sau khi ợ một cái, cô mới phản ứng lại, vừa rồi Đại Bảo nói là em gái.
Cô mỉm cười nhìn Đại Bảo:
“Dương Dương, con cảm thấy em bé trong bụng mợ là em gái sao?"
Kết quả là ba nhóc tỳ đồng thanh nói:
“Tụi con đều muốn có em gái!"
Tô Kiều mỉm cười nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ của ba đứa trẻ:
“Được, mợ sẽ cố gắng sinh cho các con một đứa em gái.
Nhưng chuyện mợ có em bé trong bụng này tạm thời là một bí mật.
Các con phải giúp mợ giữ kín bí mật này, qua một thời gian nữa mới có thể nói cho người khác biết, nhớ chưa?"
Ba nhóc tỳ lập tức gật đầu lia lịa.
“Rõ ạ, con thậm chí còn không nói cho anh Quang Huy biết luôn!"
Thoắt cái đã đến giữa tháng Chạp.
Không khí Tết trong đại viện đã trở nên nồng đậm.
Tô Kiều thời gian này bị ốm nghén dữ dội nên đã xin nghỉ việc không lương ở bệnh viện, ở nhà nghỉ ngơi.
Tranh thủ thời gian này, cô đã trồng đầy rau và d.ư.ợ.c liệu trên một mảnh đất nhỏ bên cạnh linh tuyền trong không gian.
Trước kia mảnh đất nhỏ đó chỉ trồng nhân sâm nên cô vẫn chưa phát hiện ra tác dụng thần kỳ của đất trong không gian.
Lần này trồng rau cô mới phát hiện ra.
Dòng chảy thời gian trong không gian khác với bên ngoài, rau trồng hôm nay thì ngày mai đã lớn và chín có thể hái ăn được rồi.
Cô lại thử trồng lúa mì và lúa gạo.
Đều là trồng trong ngày, hôm sau là có thể thu hoạch.
Sau khi Tô Kiều kinh ngạc xong mới dần dần nhớ lại, kiếp trước khi cô còn là linh hồn phiêu dạt, không chỉ nghe nói Tô Kiến Nghiệp phát tài lớn mà Tô Nhan Nhan cũng mở công ty, kinh doanh nông sản và sản phẩm chăn nuôi.
Tương tự, cô ta cũng trở thành một nhà doanh nghiệp lớn được mọi người ca ngợi, một đại phú hào khiến mọi người ngưỡng mộ.
Tô Kiều vục một vốc nước linh tuyền, có lẽ nước linh tuyền này không chỉ có thể cường thân kiện thể, chữa bệnh cứu người, sau khi rời khỏi không gian cũng có thể giúp cây trồng và gia súc gia cầm sinh trưởng rất tốt chăng?
Tô Kiều quyết định thử xem sao.
Nói là làm, cô trực tiếp lấy một thùng nước linh tuyền lớn từ trong không gian ra, lại chia vào hai chiếc xô nhỏ, gánh ra ngoài định tưới cho đám d.ư.ợ.c liệu trong vườn.
Cô đang gánh xô vừa mới bước ra cửa nhà thì Tần Tranh Vanh vừa lúc trở về.
Nhìn thấy chiếc xô Tô Kiều đang gánh, Tần Tranh Vanh lập tức biến sắc, nhanh ch.óng chạy lên phía trước đón lấy gánh hàng trên vai Tô Kiều.
“Anh Tranh Vanh, sao hôm nay anh về sớm thế?"