Sắc mặt Tần Tranh Vanh có chút không vui, anh bất đắc dĩ nhìn Tô Kiều một cái:

“Hôm nay tan tập sớm nên về sớm một chút."

“Kiều Kiều, nước này dùng để tưới đất sao?"

Tô Kiều gật đầu:

“Vâng, đổ đầy máng nước của thỏ trước, chỗ còn lại thì tưới đất."

“Sao không dùng vòi nước tưới trực tiếp?"

Tần Tranh Vanh giọng điệu ôn hòa kiên nhẫn, tốt tính hỏi.

Trước khi đi làm nhiệm vụ anh đã cân nhắc đến việc anh không có nhà, Tô Kiều tưới đất không tiện lắm nên chuyên môn lắp vòi nước trong sân.

Chỉ cần mở van nước, cầm vòi lên là tưới được.

Tô Kiều biết người đàn ông này vì lo lắng cho mình nên có chút tức giận.

Đôi mắt cười cong cong mang theo chút lấy lòng nhìn anh:

“Anh Tranh Vanh, em chỉ là thấy d.ư.ợ.c liệu trong sân đều mọc không được tốt cho lắm.

Nghĩ bụng có lẽ chỉ tưới nước thì dinh dưỡng không đủ nên em mới pha thêm chút phân bón vào nước này để tưới."

Tần Tranh Vanh nhìn làn nước trong vắt trong xô, chắc chắn đây không phải pha phân bón chuồng, nhưng cũng không có mùi khai nồng nặc của nước amoniac.

Anh thực sự không nhìn ra Tô Kiều rốt cuộc đã pha loại phân bón gì vào nước này.

Anh hơi cau mày, vẻ mặt nghiêm nghị:

“Ừm, những d.ư.ợ.c liệu này mọc thực sự chưa đủ tốt, sau này mỗi tuần anh sẽ gánh phân tưới một lần."

Tô Kiều:

“Gánh từ hố phân chung của bộ đội sao?"

Tô Kiều nghĩ đến loại phân bón mà Tần Tranh Vanh nói, cái mùi hương quyến rũ đó...

Trong dạ dày không khỏi cuộn trào một trận.

Cô khó khăn lắm mới đè nén được cảm giác đó xuống, hơi gượng gạo cười với Tần Tranh Vanh:

“Anh Tranh Vanh, hay là thôi đi ạ!

Phân bón của bộ đội là để hậu cần trồng rau, chúng ta không thể chiếm tiện nghi của công gia được.

Em cứ dùng loại phân bón tự chế của mình tưới một chút là được rồi."

Tần Tranh Vanh vốn định nói anh không chiếm tiện nghi của công gia cũng có cách kiếm được phân bón.

Nhưng nhìn thấy vẻ mặt khó chịu của Tô Kiều, anh bỗng nhiên hiểu ra, Tô Kiều ưa sạch sẽ, bình thường cũng không thể nào chấp nhận được mùi phân bón chuồng, huống chi là bây giờ.

Tần Tranh Vanh vội vàng bế ngang Tô Kiều lên:

“Được, không dùng phân bón chuồng.

Nhưng sau này khi em tưới nước trong sân không được tự mình động tay, phải đợi anh về, hiểu chưa?"

Người đàn ông tuy là đang hỏi nhưng giọng điệu bá đạo căn bản không cho phép cô từ chối.

Tô Kiều liếc anh một cái, định để mặc anh bế đi nghỉ ngơi một lát.

Nhưng chân Tần Tranh Vanh còn chưa bước vào nhà thì cổng sân đã vang lên tiếng gõ cửa.

Tô Kiều vội vàng tuột khỏi vòng tay người đàn ông.

Tần Tranh Vanh nương theo lực của cô, cẩn thận đặt cô xuống đất.

Sau khi xác định cô đã đứng vững, anh mới ra mở cửa.

Nhìn rõ người đứng bên ngoài, hơi ấm trong mắt Tần Tranh Vanh tan biến, khôi phục lại vẻ lạnh lùng xa cách thường ngày:

“Đồng chí Tưởng Đan, có việc gì không?"

Chương 258 Người đàn ông vậy mà vẫn còn lo được lo mất

Ánh mắt Tưởng Đan có chút si mê nhìn Tần Tranh Vanh.

Tần Tranh Vanh khẽ nhíu mày, lùi lại nửa bước.

Tô Kiều thấy Tần Tranh Vanh mở cửa xong lâu rồi mà không thấy động tĩnh gì, không khỏi thắc mắc đi tới:

“Anh Tranh Vanh, ai thế?"

Tưởng Đan giật mình tỉnh táo lại, nhìn thấy dáng vẻ mặt hoa da phấn của Tô Kiều, cô ta vô thức siết c.h.ặ.t nắm đ-ấm.

Nếu không phải Tô Kiều - đứa con gái thôn quê này nhanh chân hơn một bước thì hiện tại vợ của Tần Tranh Vanh sẽ là cô ta.

Người được Tần Tranh Vanh sủng ái, mặt đầy hạnh phúc cũng sẽ là cô ta!

Hai ngày trước cô ta còn nghe nói Tô Kiều m.a.n.g t.h.a.i rồi, Tần Tranh Vanh trước đây nói bản thân không thể sinh đẻ căn bản là vì muốn từ chối lời làm mối của người khác mà bịa ra.

Cho dù Tần Tranh Vanh không thể sinh đẻ thì cũng không tìm được người đàn ông nào xuất sắc hơn anh.

Huống chi c-ơ th-ể anh căn bản không có bất kỳ khiếm khuyết nào.

Người đàn ông tốt như vậy lại bị Tô Kiều - một đứa con gái thôn quê cướp mất.

Tưởng Đan nhìn Tô Kiều, trong lòng tràn ngập hận thù.

Tô Kiều đối diện với ánh mắt oán hận như chứa thu-ốc độc của Tưởng Đan, không khỏi liếc nhìn Tần Tranh Vanh một cái.

Tần Tranh Vanh vừa rồi cứ đứng nhìn chằm chằm Tưởng Đan như thế, nửa ngày không có động tĩnh gì sao?

Nghĩ đến khả năng này, trong lòng cô dâng lên một cảm giác không thoải mái.

Cô quay người đi vào trong nhà.

Tần Tranh Vanh nhìn khuôn mặt lập tức sa sầm xuống của Tô Kiều, trong lòng có chút hoảng hốt, kết hôn bấy lâu nay anh chưa từng thấy Kiều Kiều tức giận như vậy.

Ánh mắt anh nhìn Tưởng Đan càng thêm lạnh lẽo sắc lẹm:

“Đồng chí Tưởng Đan, nếu cô không có việc gì thì thứ lỗi cho nhà tôi không rảnh tiếp đón."

Anh trực tiếp đưa tay đóng cửa.

Tưởng Đan vội vàng chặn cửa lại:

“Anh Tranh Vanh, tôi có việc!

Tôi tới để đưa thiệp mời cho anh."

Tưởng Đan nói xong, khẽ c.ắ.n môi, lấy ra một tờ giấy đỏ viết thiệp mời đưa cho Tần Tranh Vanh.

Dù cô ta không thể không gả cho tên trung đội trưởng kia rồi nhưng cô ta hy vọng Tần Tranh Vanh có thể tới uống r-ượu mừng, cô ta muốn anh nhìn thấy dáng vẻ xinh đẹp nhất của mình khi đi lấy chồng.

Biết đâu Tần Tranh Vanh nhìn thấy nhan sắc của cô ta, hiểu được khoảng cách giữa cô ta và đứa con gái thôn quê Tô Kiều kia thì họ còn có cơ hội nối lại tiền duyên chăng?

Tưởng Đan nhìn Tần Tranh Vanh, trong lòng lại một lần nữa dâng lên niềm hy vọng tràn trề.

Tần Tranh Vanh nhận lấy thiệp mời trong tay Tưởng Đan, sau khi nhìn lướt qua cái tên bên trên liền lạnh nhạt nói:

“Chúc mừng.

Đến lúc đó nhất định sẽ đưa vợ cùng tham dự."

“Về rồi à?

Em cứ tưởng anh nhìn chưa chán nên không về nữa chứ!"

Tô Kiều thấy Tần Tranh Vanh vào cửa liền lạnh lùng lườm anh một cái, tức giận nói.

Tần Tranh Vanh nhìn dáng vẻ tức giận của người phụ nữ nhỏ bé, tâm trạng không nhịn được mà vui vẻ hẳn lên.

Sau khi ngồi xuống anh trực tiếp bế Tô Kiều ngồi lên đùi mình, đôi mắt sâu thẳm nhìn cô chằm chằm không rời:

“Anh chỉ có nhìn Kiều Kiều mới nhìn mãi không chán thôi!"

“Hừ!

Vậy lúc nãy anh ở ngoài kia nhìn chằm chằm người ta làm gì?"

Câu nói này của Tô Kiều vừa thốt ra, nụ cười trên khóe môi Tần Tranh Vanh càng thêm rạng rỡ.

Tô Kiều cũng không biết mình bị làm sao nữa, cô rõ ràng biết Tần Tranh Vanh và Tưởng Đan không thể có chuyện gì.

Nhưng lúc nãy trong lòng cô chính là thấy không thoải mái.

Lúc này nhìn thấy nụ cười trên mặt Tần Tranh Vanh lại càng không vui hơn!

—— Cái tên đàn ông thối tha này, cô m.a.n.g t.h.a.i đã vất vả thế này rồi, anh chọc cô giận không nói, giờ còn cười được nữa!

Chương 329 - Quân Hôn Chớp Nhoáng: Mẹ Kế Của Ba Đứa Nhỏ Chỉ Muốn Làm Giàu - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia